Showing posts with label Friends. Show all posts
Showing posts with label Friends. Show all posts

Khoảng trời bỏ quên...


Những ngày này tôi thường nghĩ đến bài hát đó...
"Đến bao giờ vườn đầy hoa trắng rơi; chôn vùi nơi đó bóng dáng em lặng im..."

Một bài hát đẹp, Một bài hát buồn và cô đơn. Với tôi, bài hát đó giống như kỷ niệm đã qua, những điều quý giá và những khoảng lặng tôi đã đánh mất. Một phần nào đó trong tôi đã chết theo những kỷ niệm đó. Điều đó để lại cảm giác thực sự tiếc nuối, nhưng để lựa chọn, tôi cũng không chọn để quay lại.

Bởi một lý do nào đó, bài hát ấy khiến tôi buồn vì những điều đã đi qua, nhưng càng sợ hơn việc đánh rơi những gì tôi đang có. Cái cảm giác ấm áp và yêu thương này. Những điều lấp lánh tôi đang có, và rồi có thể là sẽ có nữa. Cứ muốn điều này, muốn điều kia, để rồi lúc có đâm ra sợ mất!:D

Mùa hoa Sưa đã về trên những con đường Hà Nội ướt át. Bắt đầu từ những bông hoa đầu tiên tôi gặp cuối đường Trần Hưng Đạo. Hôm nay, những cơn mưa bụi dai dẳng ấy, tôi đã nhìn thấy hoa trắng những con đường, những vỉa hè không bước chân người qua lại. Hoa Sưa nở trong mưa, thật cô đơn. Nhưng màu hoa đó với tôi luôn là niềm hạnh phúc, sự háo hức và bồn chồn khi màu trắng yêu thương ấy trở về. Có thể sẽ là tiếc nuối và nước mắt ngày em đi, nhưng tôi chỉ muốn quan tâm đến hiện tại mà thôi.

Hà Nội. Hoa Sưa về rồi đấy. Chắc em cũng nhìn ngắm phải không. Chắc hẳn khi nhìn hoa Sưa, mình lại nghĩ về nhau, dù đã cách xa từ lâu lắm. Thôi thì mình cứ như thế đã, em nhỉ!

Cứ cất nhau vào ký ức. Những con đường hoa trắng. Những khoảng trời bỏ quên...




She


Là sự lãng quên.

Sự im lặng chấm hết những ngày tháng cũ kỹ và phủ bụi. 

Kẻ ngây thơ ngày nào giờ vẫn còn nhớ những lời hứa mơ hồ. Lời chào tạm biệt. Hẹn ước. Ra đi. 

Lũ cá dịu dàng len lỏi bên những còn sỏi trắng và tìm thức ăn dư thừa sau bữa chính. Những cái bụng bạc lấp lánh vô tư. Kẻ tự do trong nước. Và bị cầm tù trong cái ao nhỏ của mình. 

Cô ấy thích nước. Thích biển. Rồi đâm ra thích cả cái bể bơi. Mỗi lần xuống nước là cảm thấy mình biến thành một giống loài khác. Dù bơi không giỏi, thở không đều và nhanh mệt.

Cô ấy thích màu xanh. Cái màu xanh hùng vĩ, hoang sơ và mát lạnh của rừng núi dường như vẫn còn đọng trong mắt cô ấy sau kỳ nghỉ.

Đã lâu rồi cô ấy không còn gặp lại những kỷ niệm.

Chẳng biết em có đôi lần ghé nơi này. Cũng chẳng biết em có bao giờ tự hỏi vì sao tôi lại im lặng rời xa em, rồi tự trả lời câu hỏi ấy. Nếu là em, là tôi, có lẽ chúng ta đều tự hiểu. Tôi nhớ về em không ngừng. Thương về em không ngừng. Vì thế tôi rời xa em.

Chẳng biết bạn có đôi lần ghé nơi này. Nhưng tôi an lòng vì dường như bạn đã có một bình yên khác. Nụ cười đã vô tư, lòng tin không chênh vênh và những kỷ niệm xưa đã thôi không dày vò nữa. 

Và em biết anh chẳng bao giờ ghé nơi này!:) Em cũng không còn tìm anh như cô bé ngây thơ của ngày xưa điên dại nữa. Em biết với mình rằng cô bé ấy không bao giờ lớn. Những điều đẹp đẽ cũng không bao giờ bay đi. Em có thể không nhớ ra, nhưng sẽ không bao giờ bỏ rơi chúng cả. 

Sáng nay cô ấy thức dậy sau cơn ác mộng, gắng sức đẩy nỗi sợ hãi và lao vào vòng tay người đàn ông của cô ấy. Có thể bộ phim xem tối qua làm cô ấy ám ảnh và lo sợ. 

Nhưng .

Sẽ có người bảo vệ cho cô ấy. Dẫu là nỗi đau, dẫu là nỗi nhớ, dẫu là tiếc nuối. Dẫu là ám ảnh, là lo sợ.

Có người. 

Cũ kỹ, mộng mơ...


Những ngày dài.

Công việc thực sự căng thẳng tới mức đã có những lúc mình thực sự muốn bỏ nơi này mà đi. Nhưng rồi, lúc nào cũng là những sự so sánh, ngăn làm việc này, những ánh đèn này, những con người này... Ý nghĩ cũng rồi chỉ thoáng qua trong vài ngày chán nản. Mọi thứ cũng êm xuôi.

Đã lâu không có một khắc riêng tư dịu dàng để ngừng sống, ngừng thở. Mọi thứ rộn ràng và nhiều niềm vui, nhiều lo toan và phấn đấu quá. 

Thoắt một cái. Mình sắp thêm một tuổi. Đời sắp qua một lần. 

Biết bao điều còn chưa làm được, vậy mà thời gian cứ qua!

Có người chợt cho nhìn thấy một nụ cười. Ừ, xa lạ. Hạnh phúc, rạng rỡ, trong sáng, và xa lạ. Cuộc sống là thế mà, thời gian qua rồi riết người ta cũng quên, cuộc sống thì cứ diễn ra có ai ngừng lại được. Con người ta cần sống, cần yêu, cần ăn, cần thở, cần sống cho ra sống, cho đáng với những gì mọi người và bản thân kỳ vọng vào chính mình.

Niềm tin của tôi có bao giờ là vô căn cứ? Tôi tin vào những "giá trị", tôi tin vào sự "xứng đáng". Điều đó cho tôi đủ bản lĩnh để quay lưng bước đi.

Con đường bước vào trái tim không nhất thiết phải đủ dài. Tình yêu là khi người ta cần nhau...

Hôm nay tôi chợt nhớ tuổi thơ của mình quá!

Những ngày áo quần bụi bặm, đứa con gái chân tay lỏng khỏng theo lũ bạn nghịch ngợm chạy nhảy, leo trèo hết hang cùng, bụi rậm, tuổi thơ in kỷ niệm bằng những vết sẹo trên chân tay, mặt mũi. Vết này ngã xe, vết này ngã trèo tường, kết kia ngã trèo cây, vết kia đánh nhau với bè với bạn... 

Những ngày trái tim lần đầu biết rung động. Thích một ai đó, nước mắt rơi cả đêm dài, tưởng là sẽ chẳng thể quên mà đến lúc gương mặt cũng chẳng nhớ. Ngây thơ vô tư lự đến mức há hốc mồm khi bạn thân nói cái đứa ngồi cạnh thích mình. Nhong nhong mấy đứa chạy trên cánh đồng ngoại thành hun chuột đồng đốt khói mù mịt, nướng khoai rồi hí hoáy mấy củ khoai sống sượng... 

Những ngày đầu biết ấm áp với tình bạn, người bạn thân cũ kỹ giờ gần mà dường như xa mãi. Có phải vì tuổi thơ của chúng mình đã xa quá, những ngày tháng dấu yêu hoa mộng, sân trường đầy nắng, đầy gió, gương mặt và nụ cười, những kỷ niệm buồn vui, những lúc cãi vã, giận dỗi... giờ chẳng thể nào tìm lại, chẳng thể nào còn. Một cái tin nhắn không lời đáp, những cuộc đời riêng, tuổi thơ tan tác như gió...

Con mèo như một dấu chấm mất mát. Cái bụng to béo, mềm mại, ấm áp, tiếng kêu "Meo" và những bước chân mềm mại quấn quít bỗng một ngày trở về và không còn nữa. Mải miết gọi "Bông ơi!", cứ ngỡ em đi đâu lâu lắm thôi, nghe tiếng gọi là sẽ về như bao lần, cứ mở cửa sổ đợi em vào, rúc vào chăn, gối lên tay và bắt đầu giấc ngủ của em bằng tiếng gừ nhẹ trong cổ họng. Vậy mà em chẳng bao giờ về nữa.

Đời lấy của ta nhiều, và cho ta lại cũng nhiều. 

Hẳn rồi. Con người ta phải lớn, thời gian cứ dần mất đi, là thế, vẫn thế và phải thế.

Những con đường vắng bước chân về

Nghiêng mái phố
Xiêu lòng người
----
 Hà Nội ngày trở về - Ngọc Anh
Composer: Phú Quang

Những ngày thật lạ. 

Tâm hồn tôi giờ là bóng những xao xác, hoan ca và hoài nghi.

Hiện tại cho tôi những khoảng khắc đẹp và những tiếng cười hạnh phúc.

Hiện tại cũng cho tôi cái cảm giác lo lắng, sợ sệt và hồi hộp trước những dự định.

Hiện tại cũng đẩy tôi vào sự hoài nghi, hoài nghi về trái tim con người.

Tôi không hiểu. Hoặc có thể đó cũng là tôi, đứng trước những mâu thuẫn trong chính bản thân mình, muốn chối bỏ những thứ mà tôi thực ra đã hiểu. 

Tôi sợ tôi sai. Tôi sợ một lời nói có thể làm tổn thương rất nhiều người và cũng làm trái tim tôi không bao giờ bình yên được. 

Thời gian qua chẳng bao lâu mà cuộc sống thay đổi quá nhiều.

Cuộc sống làm xói mòn của người ta những cảm xúc và những rung động đẹp. Cuộc sống trả người ta về với những niềm vui đầy tính thực tế. Hẳn nhiên đó là điều mà cuối cùng ai cũng được và phải nhận lấy.

Rồi sẽ đến lúc tôi nhìn lại và tự thấy rằng tuổi trẻ của mình đã qua, đẹp và thơ mộng như một giấc mơ.

Những ngày trẻ thơ, những bóng cây, sân trường, tiếng cười và tình bạn giờ đây đã nhạt nhòa như mây khói. Ta cứ tranh nhau làm tổn thương nhau, làm cho nhau buồn bã, thất vọng và rồi tất cả những kỷ niệm đẹp đẽ, những cái nắm tay thật chặt, những giọt  nước mắt yêu thương, che chở, thứ tha và đùm bọc ngày xưa, giờ đã chẳng còn, và cũng chẳng bao giờ quay về nữa. 

Những hồi ức bé xíu, những mơ ước và khao khát đầu tiên, những con đường xưa giờ chẳng một lần quay lại. Có lẽ những bông tầm xuân vẫn nở để ngát thơm một bàn tay khác. Hàng cây trứng cá vẫn rụng hoa trắng xóa đường một bước chân xa lạ bước qua. 

Sao có lúc mình thèm thuồng cái cảm giác đó quá, buổi sáng mùa Đông mình tỉnh dậy, cùng chị gái ngập mũi trong khăn len và đi chợ. Cái thời hai chị em ngồi cả buổi để xem một chương trình ca nhạc sến chảy nước và thi nhau phê phán... Cái thời chị ôm mình, nghe mình khóc đến lặng người khi mối tình đầu hốt hoảng vỡ tan. 

Rồi biết bao thứ, biết bao điều đã qua, biết bao người đã xa, vấp ngã, thành công, buồn, vui, sướng, khổ. Tạo nên hình hài của tôi - ngày hôm nay.

Ký ức là thứ đôi khi khiến người ta tiếc nuối, bởi nó chứa đựng nhiều cảm giác mà giờ đây họ cảm thấy thật xa lạ và khó khăn. 

Nhưng rồi nó cũng đã qua, cũng đã là những kỷ niệm...

Bỗng một chiều thứ 7, tôi ngồi và nhận ra có phải người ta đang đùa giỡn. 

Bạn, bạn đang treo ngược những ký ức của tôi và về tôi lên mà đùa nghịch đấy sao???
---

Entry mời cưới!

Đã lần lữa rất lâu để cuối cùng post entry này. Thực sự, với mình, nó giống như một điều gì đó mất mát. Nhưng điều gì đến rồi cũng đến. Đã đến lúc, không thể trốn chạy. Hơi khó hiểu nhỉ!

Vậy thì mọi người hiểu phần sau này thôi là đủ:

Thay mặt chồng mình là đồng chí Nguyễn Phương Thành, mình - Mai Thị Thu Minh, xin được trân trọng mời các anh, chị, bạn bè và các em tới dự bữa cơm thân mật cũng với gia đình nhà gái, cũng là để chia vui với hôn lễ của mình tại số 45 đường 3 phố Phúc Hải - phường Phúc Thành - tp. Ninh Bình - tỉnh Ninh Bình vào hồi 10:00 ngày Chủ nhật - 13.02.2011.

Hôn lễ sẽ diễn ra vào hồi 14:00 tại hội trường trung tâm hội nghị huyện Kiến Xương - thị trấn Thanh Nê - huyện Kiến Xương - tỉnh Thái Bình.

Sự có mặt của anh, chị, các bạn và các em là sự động viên, cổ vũ, khích lệ vô bờ bến với trước tiên và trước nhất là cô dâu, tiếp đến là chú rể và hai bên gia đình. Entry này thay cho giấy mời và sự ngóng đợi mà cô dâu, chú rể và gia đình muốn gửi tới mọi người. Rất mong mọi người thu xếp bớt chút thời gian đến chung vui cùng cô dâu chú rể!:)

Mong anh chị em và các bạn liên lạc với số máy của cô dâu: 0123. 7876. 333 để được giải đáp những thông tin cụ thể. Đồng thời kính mong mọi người thông cảm vì cô dâu do sơ suất làm mất điện thoại nên cũng đã mất mất một cơ số số điện thoại để liên hệ với mọi người. Hi vọng mọi người hiểu cho!:)

Lịch họp lớp chuyên văn K45 - PTTH Chuyên Lương Văn Tụy

Loa loa loa, thay mặt Ban tổ chức, Lớp trưởng Ánh Ngọc xin thông báo buổi họp lớp sau 05 năm xa cách của K45 Văn - Lương Văn Tụy.
1. Thời gian: 8h sáng ngày mùng 3 Tết, tức 5/2/2011.
2. Địa điểm: Tập trung tại Trường Lương Văn Tụy.
3. Nội dung chương trình:
+ 8h sáng tập trung ở trường để chụp ảnh để xem sau 5 năm đứa nào xinh nhất và đứa nào xấu nhất;
+ 11h ăn trưa tại Nhà hàng do Ms Nhàn đặt;
+ Rượu chè no nê xong ta đi nhảy nhót, múa hát (Cái nè cũng Ms Nhàn lo).
4. Chi phí: Mỗi bạn vui vẻ đóng góp 200k để ta lo cho vụ đập phá này. Các Dâu và Rể cùng con cháu đi kèm theo được giảm giá nên sẽ đóng góp: 150k
5. Khuyến cáo:
+ Không có mặt đúng giờ phạt 50k!
+ Không tham gia vụ vui chơi là bỏ lỡ cơ hội vô cùng hiếm có (hic, 5 năm mới có 1 lần nè T_T)!
+ Ngoài 200k đóng góp, anh chị em vui lòng mang thêm để phòng TH vượt chi nhé!
Trân trọng kính mời toàn thể chị em cùng dâu rể lớp K45 Văn đi dự buổi họp lớp sau 5 năm xa cách. Liên lạc với Ms Ngọc Nguyễn - 0982 977 456 và Ms Ngọc Chu: 0934 682 558.
Kính báo!!!!

Cho em Phượng bé bỏng của chị!

Có một điều gì rất tự nhiên về cảm xúc. 
Em nhắn tin cho chị.
"Lợn của em bị bắt mất rồi chị ạ.
Em không gặp được nó nữa rồi!"
Là nước mắt chị trào ra. Nhìn thấy chị của cách đây hai năm, khi chị về nhà, gọi mèo Bông mà không thấy nó lúc lắc cái mông từ lên lầu xuống đón. Chị nghe cái tin sét đánh ấy, nức nở, bàng hoàng. Chị mở mọi cửa sổ để cho nó về, dù nó đi được cả tháng rồi. Chị gọi nó. Bông ơi! Nhưng nó đã không về nữa. 
Từ ấy, chị nhìn đâu cũng hình dung ra nó, ở góc này nó cào chiếu, ở góc kia nó nằm phơi bụng, nhớ cả những kỷ niệm buồn cười, nhớ những lần chị nghiêm khắc mắng và đánh nó mà nghe tim mình cũng nhói buốt... Nhìn bức ảnh chụp, tay chạm vào màn hình mà nước mắt cứ k ngừng rơi...
Mèo Bông.
Chị đã hứa với mình sẽ nuôi nó đến khi nó già, rụng lông và khó tính... Nhưng nó đi. Làm thành một vết xước vĩnh viễn trong tim chị. 
Nên chị đã từng cầu mong Lợn sẽ không bỏ em. Vì nỗi đau đó, chị hiểu. 

Bây giờ, khi đang viết những dòng này, chị biết rằng em nơi ấy, em đang rúc vào đâu đó mà khóc. Nên chị cùng đang khóc với em. 

Bé Mật của chị!

Không biết em có nhớ những gì chị nói về thiên đường dành cho chó mèo không?
"Ở vương quốc Xa Rất Xa có một thành phố tên là Cao Rất Cao. 
Tại nơi cao nhất của thành phố Cao Rất Cao có một khu vườn trồng toàn cây ra quả là cá rán, sông suối toàn những gói Whiskas tung tăng bơi lội. 
Nơi đó có những chiếc nệm êm ái biết vuốt ve, và ánh nắng lúc nào cũng nhẹ nhàng ấm áp. 
Đó là khu vườn dành cho những chú mèo không tìm được đường về nhà..."

Nếu em không thể nghĩ rằng Lợn đang hạnh phúc với một gia đình nào đó và vẫn nhớ đến em, thì hãy nghĩ rằng nó đã gặp Bông nhà chị ở thiên đường này, em nhé!
Chị không thể bảo em đừng khóc, đừng buồn, đừng thương tiếc. Vì cũng không ai ngăn nổi nỗi buồn khi chị biết đã mất Bông. Tới một ngày, mọi thứ sẽ nguôi ngoai. Thảng hoặc, em sẽ nhớ đến Lợn và bật khóc. Nhưng nó đã hạnh phúc, ấm áp, đầy đủ và tròn lăn trên thiên đường rồi. Bởi có Bông béo ở đó, nên nó sẽ không cô đơn bao giờ đâu!!!.

Chị, thương em và ôm em!
---

Mèo!

Chiếc ô ngăn đôi
ST: Sa Huỳnh
TH: Lan Trinh Idol
Mấy hôm nay em nghe bài này. Hôm nay vác lên Blog, chắc tại trời đang mưa.

Một sáng tác đậm chất Sa Huỳnh. Cách lựa bài đậm chất Lan Trinh. Một bài hát vừa tai, nghe đủ, có ý tưởng. Tội cái hôm nay mình ốm nên phải để volume nhỏ nhất nếu k sẽ rất đau đầu. 

Sáng nay mình tỉnh dậy, nghe tiếng mưa rỉ rả ngoài trời, rùng mình một cái rồi ngán lắm chuyện đi làm. Lên tầng, mở cửa thấy chồng nằm co ro trong chăn. Gọi chồng dậy rồi hai đứa lóc cóc rủ nhau đi. Dạo này ông anh mình xui khiến sao toàn gạ chồng chưa làm đám cưới của mình ngủ lại. Bữa trước chồng đi về, ông anh béo ú liền hỏi mình: "Sao trời rét thế này còn để nó về?" Đã thế lão về nhà còn bảo bố mẹ mình là chồng mình "như con gà rù", uống tí rượu đã rù xuống. Chứ không phải chính lão ấy đã lôi chồng mình hai ngày liền đi uống với lão... Hừm hừm... 

Còn cả ngày hôm nay thì rõ rù đời. Ốm lăn ốm lóc. May mà hnay sếp đi đâu k biết nên lăn ra ngủ từ trưa đến tận 3h. Mệt quá. Thuốc cũng k ăn thua. H nghĩ đến chuyện ra ngoài là sợ. Nghĩ đến chuyện lên đài còn sợ hơn... 

Hôm qua chợt nghĩ, cái lạnh này! Quen đến đáng ngạc nhiên. Và ngày mình cưới. Có lẽ mình có duyên với những ngày tháng đó. Rất nhiều sự thay đổi, rất nhiều bước ngoặt trong cuộc đời.

Rồi thốt nhiên nó đến. Sinh nhật bé Mật qua ngày hôm qua. Rồi thời gian của mình cũng trôi tuột đi đầy tiếc nuối. Sinh nhật mình năm trước có R ngố bên cạnh mình. 

Cảm giác này. Từ bé đến giờ, cứ trước ngày sinh nhật, mình hay cảm thấy sợ hãi và chỉ muốn thu mình lại. 

Hôm nay lan man lắm. Không đủ tỉnh táo để nghĩ. Mà thôi, cũng chẳng cần! 

Cuộc sống mà, có nhiều thứ cần phải để cho nó đi qua. 

Chưa nói cuộc sống của mình còn đang đong đầy hạnh phúc. 

Có một người ở cạnh. Hết lòng yêu thương và chăm sóc nhau. Cầm tay nhau mà vượt qua. 

Mình sẽ dành tình thương cho chỉ những người xứng đáng!
------

Có một cơn gió đã qua đời!


Tôi nhìn cơn gió ấy chết.

Chẳng thế diễn đạt được cảm xúc rõ ràng của mình. Không hẳn buồn. Không hẳn vui. Không hẳn trống trải. Cũng không chút ngạc nhiên, bất ngờ!

Cơn gió mất đi những rung động, tựa mình vào trong góc, bốn bề một tiếng khép. 

Vậy là nó đã qua đời!

Người ta nhìn thấy gió bằng chuyển động của ngọn cỏ.

Người ta nghe thấy gió bằng tiếng vi vu của ngọn cây.

Người ta chạm vào gió bằng những ngón tay.

Người ta cảm thấy gió lau nước mắt mình bằng cái lành lạnh lăn trên má.

Một  kẻ vô hình nhưng hiện diện. 

Nhưng là một kẻ mãi mãi lang thang.

Tới khi chết.

Và thế đó.

Có một cơn gió đã qua đời!

:)
----

Bởi vì điều này dành cho mình!

 

" Cho Em

Có cả nghìn lý do để em không chọn tôi.

Có những lý do ngốc nghếch như vì tôi không yêu HN của em.

Có những lý do chính đáng như vì tôi chẳng thể ở bên em trong 1 buổi chiều hạ nắng.

Tôi, vốn đầu óc đầy những con số, và trái tim đầy những nỗi buồn, nên tôi chẳng thể nào nhớ hết được những lý do của em. Có lẽ lý do đơn giản nhất, là em không tin tôi, không tin tôi có thể lại yêu như thưở ban đầu, không tin tôi có thể yêu em 1 cách trọn vẹn.

Những ngày ấy, trái tim tôi còn tràn ngập những hình ảnh về mối tình đầu đã kết thúc từ 3 năm trước. Có lẽ, tại thời điểm đó, chính tôi cũng không tin tôi có thể lại yêu 1 người khác.

Rồi tôi nhận ra 1 điều, rằng nếu tôi cứ yêu quá khứ nhiều đến thế, thì tôi chẳng thể yêu hiện tại của mình.

Tôi đã quên mất khuôn mặt của cô ấy như thế nào, đã quên mất giọng nói của cô ấy ra sao, đã quên cả những kỉ niệm ngọt ngào trong trái tim. Giờ tôi chỉ nhớ 1 điều. Tôi đã từng yêu 1 người con gái như thế.

Người ta có ngàn vạn từ nếu. Nếu tôi hiểu ra điều đó sớm hơn, nếu tôi dũng cảm nắm lấy tay em, nếu tôi gặp em trong 1 buổi chiều hạ nắng. Nhưng tất cả đã quá muộn. Dằn vặt mình cũng đâu thể thay đổi được những điều đã xảy ra, phải không em.

Em sắp lấy chồng.

Em van nài tôi hãy yêu 1 người khác.

Nhưng tình yêu đâu thể gượng ép. Tôi sẽ chỉ nói yêu, khi trái tim tôi thực sự rung cảm.

Tôi sẽ chưa yêu ai cả. Nhưng không phải vì chờ đợi em. Mà vì tôi chờ đợi người tôi sẽ yêu.

Tôi sẽ quên khuôn mặt của em, sẽ quên giọng nói của em, sẽ quên những kỉ niệm của em. Tôi sẽ chỉ còn nhớ, tôi đã từng yêu em.

Rồi trái tim tôi sẽ không còn ngập trong những nỗi buồn. Rồi trái tim tôi sẽ chỉ còn lại 2 điều : tôi đã từng yêu 2 người con gái, chân thành và trọn vẹn.

Tôi sẽ hạnh phúc, sẽ yêu như chưa bao giờ được yêu, sẽ vẫn trân trọng tình yêu như thưở ban đầu."
------
Điều cuối cùng tôi giữ lại. Bởi vì cậu viết những dòng này cho tôi. 

"Mọi con đường đều dẫn tới một nơi nào đó".

Tôi đã đi con đường của mình. Đưa tay cho đúng người mà tôi yêu thương, không hề hối hận. Thăng nhiều, trầm cũng không hề ít. 

Điều gì đến rồi cũng đến.

Tất cả những gì còn lại, với cậu, tôi còn lại "Cảm ơn!" và "Xin lỗi!". Vì mọi thứ. 

Tôi mong cậu sớm tìm được người thực sự dành cho mình. Và tôi biết cậu và người đó sẽ hạnh phúc, vì cái cách cho đi tình cảm rất tự nhiên của cậu. Giống như mọi thứ là thế, phải thế. Cô gái ấy là người rất may mắn!

Chúc cậu mọi sự an lành!:)
----

GoodBye...

Rồi sẽ nhẹ lòng!

Mình, mình thì sẽ ổn thôi!:)

Me Now!

Fallout - Linkin' Park


"Do you feel cold and lost in desperation?
You build up hope, but failures all you've known.
Remember all the sadness and frustration
And let it go.
Let it go..."
Em hạnh phúc lắm!

Em nói thật.

Em thề!

:)

---

United, She's Gone!


"Giờ tớ có thể tìm đọc những entry mới về MU của bạn như xưa ở đâu hả United?"

Câu hỏi của bạn, mà tôi biết nhiều hơn trong đó là sự trách móc.

Hẳn cậu quay lại đây và chờ đợi 1 cái gì đó về sự ra đi của chàng trai mà tôi yêu thích.

Có thể là vì tôi từng kiêu hãnh tuyên bố với thế giới rằng chàng trai tôi yêu quý sẽ không bao giờ rời CLB. Anh ta sẽ ở đó cho đến khi không còn sức để chiến đấu. Và United sẽ là ngôi nhà mãi mãi của anh.

Nhưng rồi chuyện ấy cũng ở kia, đang đến.

Còn United. Cô ấy ngủ quên ở đâu đó trong tôi, từng ngày nhìn thấy những người mình yêu quý ra đi. Niềm tin tuyệt đối thì nay đang trước bờ vực đổ vỡ.

Nhiều người chờ đợi tôi phản ứng trước câu chuyện này sau một năm nhạt nhòa những bài viết quen thuộc về United.

Nhưng tôi sẽ không viết nữa.

Đó là cuộc sống. Cuộc sống đưa ta qua những yêu thương, buồn khổ. Cuối cùng họ vẫn ra đi.

Nếu là điều tất cả chúng ta đều biết, bạn chờ đợi thêm gì ở tôi? Tôi của ngày xưa: nhận xét, đánh giá, vạch ra những điều mới, khơi dậy tình yêu, niềm tự hào, hi vọng và cả sự đối nghịch, căm ghét... của cộng đồng mình.

Một cái tên được nhắc đến trong bóng tối. Có bao nhiêu người trong số các bạn có thể nói được cho đúng tên THẬT của tôi? Tất cả, trừ 2 người. 2 người bạn ạ. Trong 2 cái cộng đồng mà tôi từng đến, từng ghi dấu, từng khiến người ta nhắc đến mình, nhớ đến mình, yêu quý và ghét bỏ mình. 1 người bạn, Zippo. Và 1 người khác, đó là BK. Cả 2 người này, chắc chắn bạn đều biết.

Rồi tôi bị kéo vào một mối quan hệ lợi dụng. Lợi dụng "1 cái tên". Mà đâu phải. Một cái "nickname" - thứ mà người ta nhắc đến trong bóng tối.

Sự chia rẽ của MUVN đã khiến tôi quá nản. Hẳn bạn biết về suy nghĩ của tôi về hệ thống cộng đồng của chúng ta tại VN. Tôi đứng ngoài tất cả chiến trường đó, cố gắng giữ cho mình trung lập và sáng suốt.

Rồi tôi để mình bị kéo về 1 phía bởi sự nể vì. Lúc ấy, chính tôi cũng không ngờ cái nickname của mình có thể gây chút ảnh hưởng đến thế giới như thế. Người ta nhắn tin và nói họ cảm thấy tự hào và vui mừng được làm việc cùng tôi. Nhưng rồi tôi đã hiểu, đó là quyết định sai lầm của tôi. Tôi ra đi trong im lặng. Rồi các thế hệ đi qua, không còn nhiều người biết và nhắc đến tôi nữa.

Tôi về.
Tôi viết về United, châm biếm cuộc đời này và thỏa mãn phần nào thị hiếu của những người tôi chẳng hề biết là ai và cũng chẳng hề biết tôi là ai cả.
Nhưng suy cho cùng, tôi viết cho tôi.

Nhưng rồi đến 1 lúc, tôi không còn cần nữa. Nếu tôi hiểu, bạn hiểu, ừ, cuộc sống nó thế. Người ta đến, người ta ca ngợi và cam kết, rồi một ngày, có 1 chuyện gì xảy ra, họ tuyên bố muốn ra đi, và họ ra đi...

Tôi hiểu và bạn hiểu. Tôi đã viết đủ những yêu thương, tự hào, viết đủ những thất vọng, buồn bã, đủ những hi vọng, những niềm tin. Tôi hiểu và bạn hiểu. Nên bạn thân mến, nơi đây, tâm hồn tôi yên nghỉ. Xin đừng áp đặt lên nó bất cứ điều gì.

Chỉ có 1 điều tôi mong bạn hiểu. United, cô ấy thực sự tồn tại và đang yên bình với giấc ngủ của mình. Dẫu sao đó cũng là những ngày tháng đẹp. Tôi cũng vậy, đã cố gắng yêu và sống hết mình để ngày này đến, tôi biết ngày này sẽ đến. Nó đã có trong dự tính từ nhiều năm trước. Đối với tôi, nó dễ hiểu.

Rất tiếc vì mọi thứ không được như bạn chờ đợi. Không như nhiều người khác chờ đợi.

Nhưng.

Ngày xưa.

Qua rồi!

---

Người lớn mạnh mẽ!


Để yêu thương một ai đó...
.. Thật khó, mà cũng thật dễ.

Người lớn và tuổi thơ đi lạc.
Tôi luôn nghĩ rằng trẻ em là những thiên thần có đôi cánh vô hình. Vì vậy nên chúng có thể sống ngây thơ, vô ưu và vui vẻ ngay giữ thế giới của những người lớn. Càng lớn lên, môi trường sống càng áp đặt lên chúng những đặc tính của người lớn và rồi một ngày, chúng cao bổng, trưởng thành và đánh mất đôi cánh của mình lúc nào không biết. Ban đầu, họ rất thoải mái và mong đợi ngày được trở thành một phần của thế giới Người lớn, mà không biết rằng, sẽ có 1 ngày, khi họ ngồi im lặng bên cửa sổ tầng hai, nhìn xuống con phố không bóng người với nỗi ưu tư trĩu nặng, với con đường mịt mù phía trước, với những nỗi lo đời thường của cuộc sống, từ nhỏ nhặt đến to tát, với những bon chen mịt ... họ sẽ muốn quay lại làm một đứa trẻ, với tuổi thơ đi lạc, với những ký ức đánh mất, với sự ngây thơ nay đã không còn. Và họ tìm mãi, tìm mãi đôi cánh đã đánh rơi... Nhưng đôi cánh đó vô hình.

Người lớn yếu đuối
Người lớn có khung xương và hiểu biết mạnh hơn những đứa trẻ, nhưng những đứa trẻ có tâm hồn mạnh mẽ hơn người lớn. Một em bé chốc buồn rồi vui, chốc khóc rồi cười. Những đau thương và ám ảnh, như một điều tự nhiên, chúng tự chôn vùi và chỉ khi có những gợi nhớ mạnh mẽ, chúng mới nhớ lại khi đã trở thành người lớn.
Còn người lớn, "đầu óc họ đầy những con số, trái tim họ đầy những nỗi buồn." Những nỗi buồn ngập tràn trong thế giới của người lớn. Nhè nhẹ trong những ngày nắng ấm rực sáng và thê thảm hơn trong những chiều thu mưa buồn... Họ sẽ chỉ ngẫm nghĩ, ngẫm nghĩ, ngẫm nghĩ... và ám ảnh mãi về nó... Như tôi. Đôi khi, và rất nhiều khi, tôi là một người lớn yếu đuối. Tôi ngập chìm trong nỗi buồn, sự chán nản...

Người lớn mạnh mẽ
Nhưng nỗi buồn hay khó khăn nào, dù theo cách nào đi chăng nữa, thì cũng sẽ qua.
Dù sao đó tôi có được - mất cái gì, thì nó cũng sẽ qua... Khi ấy, tôi thở phào nhẹ nhõm. Những kinh nghiệm tôi học được khiến tôi cứng cỏi hơn. Những nỗ lực để vượt qua khiến tôi cảm thấy mình mạnh mẽ hơn. Mỗi ngày, tôi nhận ra nhiều hơn giá trị những thứ mình đã có, vừa có được và rồi sẽ có... Tôi yêu mình hơn, yêu người hơn, yêu đời hơn... Và tôi biết rằng, sẽ không nỗi đau nào quật ngã được tôi nữa. Tôi không phải là người sinh ra để đau khổ. Cha mẹ sinh ra tôi để tôi trở thành người hạnh phúc. Và tôi sẽ trở thành một người hạnh phúc, với tất cả nỗi đau và niềm vui, nụ cười và nước mắt, mất mát và đủ đầy của mình... Với tất cả những điều làm nên cuộc sống.

Không níu giữ những gì không phải của mình. Không để cho mình héo mòn và quắt quay trong những nỗi buồn. Không để mất những gì đang có. Và yêu cầu những gì mình có quyền đạt được.
Tôi sẽ chờ đợi, nhưng không phải là mãi mãi. Tôi còn có cuộc sống và trái tim không yêu thích tổn thương, của riêng mình!
Tôi sẽ là một người lớn mạnh mẽ, dù là ai đứng bên tôi!
----

Thế giới ngủ nướng


Sáng nay tôi tỉnh dậy lúc 7h kém 15 phút. Ấy cũng được gọi là dậy muộn so với bình thường nhiều rồi.

Và cũng chẳng như thể câu nói đêm qua, "ngủ ngon để quên hết ngày hôm nay". Hẳn trong 1 thời gian dài tới, tôi chẳng quên được. Nhưng cũng sẽ không khổ đau.

Một khắc tôi tự cho phép mình cảm thấy hạnh phúc. Rất ngắn ngủi thôi. Nhưng tôi đã đắn đo rất nhiều, rất lâu để cho phép mình 1 thoáng chạm vào hạnh phúc ấy.

Hẳn đó là số phận. Như bất kỳ gặp gỡ thoáng qua hay khăng khít vào. Số phận đã đưa những con người khác nhau qua đời ta. Có thể một ngày, là số phận, hoặc là duyên phận, sẽ đưa họ quay lại đời ta. Nhưng tôi chỉ có duy nhất 1 hiện tại, tôi đang tồn tại trong hiện tại đó và hiện tại đó làm cho tôi có cảm giác "sống". Nên tôi sẽ không buông tay.

Cuộc đời dạy cho người ta biết bình thản trước mọi sự, hoặc ít ra, tỏ ra bình thản trước mọi sự.

Sóng sẽ vùi dập tôi vào vách đá. Nhưng tôi sẽ bám vào vách đá đó mà ngoi lên. Có ngạt thở thì cũng là trong hiện tại, tôi cần phải "sống".

Kỉ niệm nào cũng đáng nhớ nhưng cứ phải quên...

Ấy là khi chúng ta lớn lên. Sẽ yêu thương những người khác nhau, sẽ có một nơi yên ấm để trở về. Sẽ trở thành những người lớn hạnh phúc.

Rồi một ngày chúng ta sẽ nhìn lại và mỉm cười, hoặc là sẽ quên đến nỗi phải ngồi để ngẫm nghĩ: "Cô ấy/anh ấy tên là gì nhỉ?"

Khi nhận ra thì đã muộn màng.
Con chim sẻ nâu đã bay về vùng trời màu xanh.

Rồi một ngày cậu nhìn lại, sẽ chỉ còn nhớ, "Mình đã từng yêu!"

Rồi một ngày tôi nhìn lại, sẽ chỉ nhẹ nhàng, "Cảm ơn, cho những gì đã qua!"

Tôi là người bước vào sâu nhất trong tim. Nhưng sẽ có một người dịu dàng ôm lấy trọn trái tim cậu.

Ấy là số phận. Mỗi người đều có một số phận riêng. Bố già Corleone bảo thế. Nhớ nhé!

Để ta qua nhau như có những thế giới đã ngủ nướng vĩnh viễn trong một góc hồn!

"Chỉ có ta trong một đời
Chỉ có ta trong một thời.."
---

Diễm Xưa

Diễm Xưa by KL

Tôi.
Bắt đầu nghe Trịnh từ khi tôi quen anh, người bạn của tôi, từ những ngày tôi còn thơ trẻ.
Tôi chưa gặp ai say Trịnh như anh.

Hồn tôi khi ấy đơn giản như một đường thẳng. Cứ thế là đi tới. Chẳng nghĩ suy ngày sau. Đó có thể là sự ngưỡng mộ. Ngưỡng mộ một hồn yêu nồng nàn. Đôi khi tới mức tiêu cực. Một con người lập dị, kỳ quái. Anh không đi con đường người khác đi mòn, như một điều tự nhiên. Hồi ấy, tôi bắt đầu nghe Trịnh.

"Diễm Xưa" thường khiến tôi liên tưởng đến lối anh về. Trầm mặc và miên man. Tôi luôn nghĩ rằng anh có thể bỏ mạng đâu đó trong mảnh đất của Trịnh Công Sơn. Ở một con đường hoang vắng, dưới một cơn mưa, và trong một nỗi nhớ day dứt cô đơn khôn cùng... Tôi đã nghĩ anh sẽ chết nơi đó.

Ấy vậy mà, anh chưa chết. Anh trở về Hà Nội. Bơ phờ với chiếc ipod và những bản nhạc thê lương. Ngồi trước tôi là anh. Một con người đầy góc khuất, đầy vết xước, vẫn coi "Diễm xưa" như một bức tranh họa lại đầy đủ nhất hoang vu đời mình.

Ngày ấy, chúng tôi uống cacao nóng trên góc quán tầng 4, và im lặng. Rồi tôi không gặp lại anh nữa. Và cũng không muốn gặp lại.

Cuộc đời như những con đường đan xen nhau. Giữa ào ạt và náo động, ta có thể tình cờ gặp, tình cờ nhìn vào mắt và thấy hoang hoải trống rỗng trong đời một người khác. Sẽ có lúc, bạn cảm thấy mình cần phải ra đi. Có những điều bạn chỉ có thể chạm vào một lần trong đời. Hoặc rất hạnh phúc, hoặc rất đau thương. Giữ những cảm giác đó và chạy đi, chạy thật nhanh, chạy thật xa.

Tôi...

... đã chạy.

Và vẫn tin rằng.

Người đàn ông 25 tuổi đó sẽ nằm xuống ở đâu đó, một con đường hoang vắng, dưới một cơn mưa, và trong nỗi nhớ day dứt, cô đơn về những điều anh đã bỏ lại hoặc không thể chạm vào.
----

Và một ai đó, trong thế giới này, còn ở lại!

Ấy vậy mà người ta vẫn thường hay lướt qua những người còn lại bên mình.

Điều đó giống nhau ở rất nhiều người. Người thì biết, người thì chẳng hề để tâm. Nhưng điểm chung là họ đều lướt qua.

Tôi luôn nghĩ về những "yêu thương câm lặng" với một lòng cảm phục. Dường như đó không thể là cách tôi có thể làm. Tôi không thể yêu thương một ai trong câm lặng. Tình yêu đầu tiên là sự ngây thơ cuồng dại. Tình yêu hiện tại đôi khi khiến tôi ngượng ngùng vì không thể bí mật giấu kín nó đi dù chỉ vài giờ, để cho người yêu tôi thấy tôi lạnh lùng một chút và quan tâm đến tôi hơn!:(

Thế giới này. Tôi chưa từng yêu ai trong câm lặng. Tôi đã nói yêu họ khi tôi biết rằng mình đang yêu. Và khi tôi còn chưa ngừng yêu, tôi vẫn sẽ nói rằng tôi yêu họ. Dù cho đã xa nhau, nếu trái tim còn yêu thương, khi gặp lại, tôi vẫn sẽ bình thản mà nhìn vào mắt người đó và nói rằng "Em yêu anh!" một cách chân thành và vô tư nhất. Những cảm xúc chôn giấu sẽ mọc rễ trong tim và khiến tối đau buồn. Tôi sẽ không để mình héo mòn theo cách đó.

"Anh đang yêu. Anh nghĩ vậy!"
Và "Nhưng anh vẫn sẽ yêu em!"
:))
Có lẽ đó là 1 sự tình cờ nào đó. Khi tôi đã đi qua nhiều người, và nhiều người đã đi qua tôi. Anh đều biết và tôi biết anh. Nhưng tôi lướt qua và anh vẫn là người ở lại. Một người âm thầm, lặng lẽ dõi theo. Và bây giờ đã tìm được hạnh phúc. Và cảm giác thanh thản, yên ấm đã có thể về trong tôi khi tôi nghĩ tới anh.

Một ngày khi nghĩ lại, khi trở lại, anh cũng sẽ như những người đã đi qua tôi và đã ở phía sau tôi, nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng của một người có sự quan tâm gần như của 1 người anh trai. Là một đặc ân dịu dàng mà tôi vẫn sung sướng và tự hào có được. Điều đó tốt, cho tất cả!:)

Thế giới này, chúng ta đã lướt qua bao nhiêu người. Cả những người vẫn lặng lẽ nhìn ta từ phía sau, khi ta cười, khi ta khóc... Vẫn âm thầm yêu thương... Nhưng ta đã lướt qua lại, dù biết hay không. Nhưng ta lựa chọn. Và yên lòng, bởi vì, rồi, ừ, họ sẽ hạnh phúc và an toàn, sẽ yên ổn cười vui. Điều đó tốt, cho tất cả!:)
----

The Conversations

They are all gone.
They are all gone after all the long long conversations...
---
Thôi thì. Trái tim câm lặng. Ta sẽ nói với nhau bằng mắt. Bằng những tiếng cười. Bằng những ngôn từ che giấu. Tôi sẽ giấu đi, sẽ gói tất cả và thả sâu xuống đáy.
Tạm biệt em.
Tôi đang hạnh phúc. Tôi sẽ hạnh phúc. Như ngày hôm qua, như ngày hôm nay, như ngày mai. Những đối thoại dài. Bay đi.
---

Những người làm thơ

Theo những cách khác nhau, họ làm tổn thương tôi.
Theo những cách khác nhau, tôi làm thương tổn họ.
Những kẻ làm thơ, và tôi.
---
Tôi đã quen những người làm thơ.
Những người làm thơ tôi quen đều có tâm hồn đẹp nhưng phức tạp và nhạy cảm.
Bão tố không thể quật ngã họ, nhưng những cơn gió nhẹ thì khác. Họ giống như chiếc lá rực rỡ bán níu những điều cũ kỹ trên cành khô quá khứ, để rồi một ngày, hoặc quá đau buồn, hoặc quá hạnh phúc, họ buông ra và để mình "bay".
Tôi làm họ thương tổn. Lỗi là ở tôi trước tiên.
Thật không phải khi bạn chạm tay vào tâm hồn của một người làm thơ, và không thể sưởi ấm họ, hoặc sưởi ấm họ rồi đột ngột ra khi khiến họ lạnh lẽo hơn nhiều lần. Họ đã không một lần trách móc tôi. Họ mong tôi bình yên và hạnh phúc. Nhưng nỗi đau của họ làm góc nào đó trong tôi vỡ nát và những vết thương âm ỉ đau..
Cũng thật không phải khi bạn chạm tay vào cuộc sống của họ, và lấy đi niềm tin vào tình yêu, lấy hi hạnh phúc vốn dĩ vẫn còn bên họ. Và cũng vậy, họ không một lần trách móc tôi. Họ mong tôi luôn hạnh phúc và yên bình...
---
Đó là điều may mắn. Cũng là điều không may mắn. Tôi hạnh phúc vì được yêu thương. Tôi đau khổ vì ý tưởng về việc cầm 1 con dao găm nhỏ đâm sâu vào tim người khác.
Những người làm thơ.
---
Tôi không phải là một người làm thơ. Có một chút thơ, một chút gió, một chút lạnh lẽo trong đời tôi, cũng như đời sống của bao người. Buồn là tôi hay vui là tôi? Là cô gái sống mạnh mẽ, dũng cảm và lạc quan, hay con người mang trái tim u sầu nên chẳng bao giờ hưởng trọn vẹn hạnh phúc?
Những người đã đến. Những người đã đi.
Tôi còn một người ở lại. Một người mà khi ở trong tay người đó, tôi - không còn đủ tâm trí để ưu tư. Không có ngày qua. Đôi khi cần phải đánh đổi để được yên bình. Dù sự đánh đổi có làm trái tim tôi dậy sóng, thì một ngày tôi sẽ yên lành trở lại. Còn nơi chốn ấm áp, tôi chỉ có một, chỉ có một nơi, một trái tim, một vòng tay, một con đường mà tôi sẽ chạy về. Ấy là nơi người yêu của tôi, đang lặng im đứng đợi cho tôi qua những cơn bão của mình.
Dù ở đâu.
Là đi qua những con đường nào.
Cũng sẽ chỉ có một nơi mà tôi hướng đến.
Chỉ có một nơi tôi trở về.
---

To you!

Nguyên


Like a Song, by Lenka.

I just want to cry when I hear this song.
It's just, some beautiful, pure, and sad things from the bottom of my heart.