Showing posts with label My Stories. Show all posts
Showing posts with label My Stories. Show all posts

Thiên đường trên vai

1.  Điểm sáng
 
      Là điểm nắng của mặt trời lúc hoàng hôn Nguyên nhìn thấy sau vai Duy khi anh ngồi quay lưng lại bờ hồ. Phía sau Duy, những vệt nắng dài ngả sang màu đỏ dừng lại ở vành tai anh khiến nó sáng lên như một nụ cười và bờ vai anh giống như một bờ sáng. Là điểm nhìn quen thuộc của Nguyên mỗi khi Duy đứng quay lưng với bầu trời, gương mặt chìm vào trong một mảng tối mờ nhạt. Bờ vai anh lúc đó lại sáng lên như thể đằng sau ấy, sẽ trải dài ra là những niềm vui lấp lánh và bất tận. Là điểm dừng của mọi suy nghĩ, của sự cáu gắt trong một ngày bất chợt kẹt xe hàng giờ đồng hồ giữa ngã tư ồn ào, khói bụi và gay gắt nắng, của những mệt mỏi với một ngày dài công việc, mười ngón tay được duỗi ra sau 8 tiếng đồng hồ dày vò keyboard, đôi mắt được nhìn thấy thứ ánh sáng vui vẻ thay vì màn hình máy tính với bản thiết kế chằng chịt những khối màu rối loạn phóng túng một cách hoàn hảo… Hà Nội mùa Thu êm ái và mơ màng như từ hàng ngàn năm nay vẫn thế. Tháng Mười nhẹ nhàng nhón chân bước trên thảm cỏ xanh thẫm. Đường Thanh Niên hối hả dòng người qua lại nhưng không gian thoảng hương hoa Sữa và cái mùi ngai ngái của không khí ven hồ lúc về chiều thì vẫn thật êm đềm. Nguyên đăm đăm nhìn vào điểm sáng trên vai Duy. Ánh sáng bị vạt đi bởi cánh tay anh đang đưa lên đầu, lùa vào mái tóc hơi rối, những sợi tóc rũ xuống gọng kính đã có một vài vết xước che đi đôi mắt nhắm nghiền. Cô khép mắt lại, khẽ lắc đầu để xua đi hình ảnh bờ sáng vừa nhìn thấy trên vai anh còn dư lại trong trí nhớ…

      Nguyên quen Duy một thời gian ngắn sau khi mối tình đầu xách vali lên máy bay và rời khỏi cuộc sống của cô, không bao giờ quay lại. Sau đó không lâu, mẹ Nguyên qua đời, cha cô không chịu nổi việc phải sống trong căn nhà lúc này đã trở nên câm lặng nên quyết định rời sang Ý và làm việc ở một phòng tranh tại Torino. Duy đến như một miếng urgo gắn vào vết thương đau nhức trong trái tim cô. Nguyên ở cạnh Duy, không còn đau nhưng vẫn chưa nguôi nhớ. Suốt gần hai năm, sống giống như là đang yêu anh và dịu dàng với anh hơn bởi biết rồi một ngày, cô sẽ ra đi, đi tìm một miền hạnh phúc và tự do, một thiên đường nào đó thực sự dành cho mình. Những suy nghĩ ấy làm Nguyên cảm thấy mình tội lỗi. Cô đang làm tổn thương Duy, cô sẽ làm anh đau, đau nhiều như vết thương ngày xưa của cô – mà Duy chính là người chữa lành. Chưa bao giờ nói: “Em yêu anh” và chỉ ngập ngừng: “Em cũng vậy!”. Sợ ánh mắt trong suốt và bàn tay đôi khi siết chặt một cách vội vàng của anh. Sợ tin nhắn từ số máy của Duy bay đến trong đêm mưa rơi: “Hôm nay, lúc đi cạnh anh, em ở đâu vậy?”. Cô sẽ mãi mãi mắc nợ anh vì nỗi buồn này. Bởi vậy, lần này, thật lạnh lùng, Nguyên sẽ ra đi với những ám ảnh về mối tình đầu tan vỡ của mình và trả lại tự do cho cuộc sống của Duy. Anh xứng đáng được yêu nhiều hơn tất cả những gì cô đã làm… Và nữa, đã hai năm qua đi, Nguyên không còn chịu nổi cảm giác đau xót mỗi lần nghe giọng nói cô đơn và buồn bã của cha qua điện thoại hay khóc trên những dòng chữ trống trải của ông trong mỗi bức thư về… Ừ, Nguyên phải đi thôi!

      “Anh có thể giữ em lại không?” – Duy ngước lên, giọng khàn đục, ánh mắt như đóng băng. “Em sẽ đi, anh ạ!” – Nguyên nói lặng lẽ và tránh nhìn vào mắt anh. Duy xoay xoay ly nước, nhìn đăm đăm vào những viên đá trong suốt. Chiều rơi vào im lặng. Nguyên lại nhìn vào bờ sáng trên vai anh. Quán nước gần bên, giai điệu bài hát “My Immortal” của Evanescence dường như đã chạm hẳn vào trí nhớ và theo Nguyên cho đến ngày cô ra đi… “When you cried I'd wipe away all of your tears, When you'd scream. I'd fight away all of your fears, And I held your hand through all of these years. But you still have all of me…”


   2. Sân bay mùa Thu

      Là tiếng cô em gái khóc nức nở trong vòng tay mẹ, khóc rất bất chợt khi ông anh cáu bẳn, khó tính hôm nay lên máy đi du học. Là anh chàng Tây Âu đặt lên môi cô bạn gái người Việt một nụ hôn dài như những ngày chia xa. Là cậu bé vùng chạy khỏi tay ông ngoại, lao đến phía trước mới những tiếng “Mẹ! Mẹ!” ngọng nghịu và chấp chới. Là ông bố cọ cái cằm ram ráp vào đôi má hồng mịn của cô con gái nhỏ, hôn lên tóc và ôm chặt lấy vợ mình với một lời hứa hẹn sẽ mau quay về. Là người đàn ông đôi mắt xanh bạc màu, mặc chiếc áo khoác bụi bặm không rõ nâu hay đen, ngồi nhìn hoài vào cánh cửa phía sau thanh chắn như chờ đợi điều gì. Là những cái ôm hôn thân tình, những cái vẫy tay, những giọt nước mắt cả buồn lẫn vui, những bó hoa nhiều màu, những tiếng gọi nhau mừng rỡ… Hà Nội mùa Thu đã ở lại phía bên kia cửa kính với một chút nắng, một chút gió, một chút hương hoa sữa ngọt ngọt, một chút khóm cúc vàng rực trên gánh hàng rong, một chút se lạnh, một chút xào xạc rơi, một chút này, một chút kia, mỗi thứ, Nguyên mang theo một chút… Duy im lặng bước cạnh Nguyên trong sảnh lớn. Những ngày cuối cùng ở bên Duy là những ngày mà Hà Nội bình yên và đẹp hơn bất cứ lúc nào. Những hàng cây xà cừ êm đềm thả xuống một vài chiếc lá vàng óng, xoay nhẹ trong không trung rồi dịu dàng đáp xuống vạt cỏ, những con đường nối nhau dài ra vô tận lúc chậm rãi phóng xe vòng quanh thành phố suốt một đêm màu vàng để rồi khi đón bình minh trên sông Hồng, bờ vai Duy lại bừng lên như một bờ sáng. Tối là những giờ dài lang thang ngắm đèn đường, ngồi im bên hồ nhìn người ta qua lại hay xì xụp quán vỉa hè với những chiếc bánh giò nóng.  “Em sẽ nhớ lắm đấy!” – Anh nhẹ nhàng cười và bảo vậy. Nguyên chỉ lặng im nhìn nụ cười buồn bã của Duy. Đúng rồi, cô sẽ nhớ, nhớ cả tiếng anh cười nữa chứ…

      Giờ bay.

      Nguyên dừng lại trước thanh chắn, dồn chút dũng cảm còn lại và nhìn vào mắt Duy: “Đến giờ rồi…”. Một thoáng, Nguyên cảm nhận được cái rùng mình khẽ khàng của anh. “Em…” – Cô ngập ngừng. “ Không sao đâu!” – Duy ngắt lời cô, giọng khô khan – “Rồi chúng ta sẽ sống những cuộc sống khác. Ổn cả thôi mà em!”. “Anh hãy sống thật hạnh phúc!”. Duy khẽ mỉm cười. Khao khát lần cuối được siết chặt cô gái bé nhỏ mà mình yêu thương vào lòng, nhưng như một sự rối bời lạnh lẽo, anh chỉ đưa bàn tay lên, chạm nhẹ vào gương mặt Nguyên. Những đầu ngón tay tê cứng và lạnh buốt. “Em đi đây!” – Nguyên vội vã nói và quay lưng bước đi, cảm giác run rẩy còn ở lại trên gò má. Bỏ lại Hà Nội ở phía sau, cô sẽ thực sự ra đi và tìm một niềm đất xinh đẹp nào đó cho riêng mình, một thiên đường đầy niềm vui. Không còn là những khoảng buồn nhớ lặng lẽ chưa bao giờ được nói bằng lời, không còn là những giờ dài ở bên cạnh Duy, trăn trở giữa cảm giác yên bình và tội lỗi, không còn là căn nhà trống trải nép đằng sau cây xoài già nua thẫm lá hay những đêm lặng lẽ khóc một mình…Nguyên bước qua cánh cửa. Hình ảnh cuối cùng lưu lại trong cô là Duy, đứng quay lại vùng sáng, khuôn mặt khuất trong một mảng tối mờ. Ánh sáng hất ngược vào dáng đứng lạnh lùng và bờ vai anh là một bờ sáng. Mười bảy tiếng sau, Nguyên bước sang một cuộc sống mới, không còn Hà Nội, không còn Duy…
      
   3. Torino mùa xuân
      Là làn không khí lạnh buốt và trong vắt lúc sáu giờ sáng, ấm dần vào buổi trưa trong một ngày cuối tuần nắng nhẹ. Là những toà nhà kiến trúc Baroque cổ kính và trầm mặc hơn mỗi lúc về chiều. Là những trao đổi về bản thiết kế với cộng sự người Canada - một anh chàng cao lớn, da nâu, ưa nhìn với nụ cười thân thiện và thường đưa ra những ý tưởng bất ngờ. Là đường về với những viên gạch nâu đen như tiếng nói của một thời xa xưa lắm, cái mỉm cười chào người đàn ông hay bán loại hoa đồng tiền màu vàng nhạt và anh chàng giao sữa sáng sớm nhưng trở thành thợ cắt tóc lúc về chiều. Là tách cà phê Bicerin ở một quán ven đường gần Via Po với những ngôi nhà trắng trong khoảng sập tối trời mưa, ngồi nhìn người ta vội vã qua lại, người ta gắn chặt môi nhau dưới một tán cây ướt hay từ chối mua cho cậu bé của mình chiếc kẹo xanh đỏ rất lớn bày trong khung kính một cửa hàng tạp hoá. Là nụ cười cầu hoà trước vẻ mặt thất vọng khi từ chối cuộc hẹn tối thứ sáu với anh chàng đồng nghiệp Canada thân thiện và cao lớn kia. Là bàn tay trống rỗng mặc kệ cho gió lùa qua với cảm giác cô đơn không tả khi một mình bước dưới dãy đèn vàng Thái dương hệ ở Via Po lúc về khuya. Là chiếc khăn lụa mỏng màu mật ong đem từ Việt Nam sang, bay êm trong gió mỗi chiều đi ngược lên con dốc trên đường về. Là căn hộ tầng 15, chậu hoa không đặt tên hờ hững bên cửa sổ, một vài bức tranh nhiều màu trên tường, bữa tối đợi cha đến mười giờ đêm đã lạnh ngắt. Là xưởng vẽ của cha trong một con phố nhỏ ít người qua lại, chưa nguôi ngoai những bức tranh vẽ một người phụ nữ đẹp, đôi mắt màu nâu lấp lánh sáng và nụ cười dịu dàng như mùa Thu Hà Nội, một nụ cười - một mùa Thu mà với cả hai cha con nay đã quá xa vời….

      Nguyên thích cảm giác ngồi trên cửa sổ trong một chiều thứ Bảy lười biếng, chân trần vuốt nhẹ chậu hoa chớm những bông li ti màu tím ngắt, rợn hết làn da bởi một làn gió lạnh tràn vào và nhìn xuống con đường vắng người phía dưới. Lúc hoàng hôn, nhìn từ cửa sổ căn hộ Nguyên ở, những toà nhà phía xa khuất ánh mặt trời và bừng lên như một bờ sáng, trào lên trong cô nỗi nhớ day dứt suốt những ngày sống trên đất Ý. Nỗi nhớ quen như giai điệu của “My Immortal” mà cô nghe trong chiều Hà Nội ngày nào. Gần một tháng kể từ khi đến Torino, Nguyên không ngủ được. Sự thay đổi múi giờ và thời tiết, nhưng hơn tất cả là nhớ Hà Nội đến không thở nổi. Giấc mơ màu trắng lúc về sáng nối dài hơn những con đường quen thuộc, những hàng cây mùa Thu trút lá, và nụ cười, và giọng nói, và bàn tay siết chặt hay bờ vai bừng sáng đến chói loà khiến cô giật mình tỉnh dậy. Tất cả trôi vào và hoà tan trong những bận rộn với công việc mới của Nguyên tại một văn phòng tư vấn thiết kế trên tầng 5 của toà nhà kính xanh cách khu chung cư cô ở khoảng mười phút đi bộ - một công ty đa quốc tịch với nhân viên đến từ rất nhiều nước khác nhau. Cô bước vào một môi trường mới năng động, nhiều thử thách và sáng tạo hơn. Mỗi người đều làm đến cật lực để giữ chiếc ghế trong ngăn làm việc của mình, để rồi cố tìm đến một văn phòng thực sự với tên của mình được mạ đồng và gắn lên cửa. Vẫn là những tiếng đồng hồ dài dày vò bàn phím, dán mắt vào màn hình vi tính, hốt hoảng với cuộc gọi của sếp - gằn giọng quát mang ngay bản thiết kế lên phòng họp tầng 11 của toà nhà – thang máy hỏng trong hai tiếng. Nửa năm làm việc tại đây, ông sếp nghiêm khắc người Ý đã từng sống bảy năm tại Việt Nam dành cho Nguyên sự quan tâm và khích lệ đặc biệt, giống như người thầy nhận ra cô học trò của mình có tài. Bắt đầu mọi thứ ở một trình độ khác, thấp hơn các bạn đồng nghiệp, nhưng ý thức về bản thân, sự khác biệt về tư tưởng, phong cách Á Đông tươi mới cộng thêm việc phải lao mình vào công việc để quên đi mọi thứ vừa để lại phía sau đã đưa cô bước về phía trước nhanh chóng hơn những gì mà người ta chờ đợi. Chỉ có một điều lạ lùng, sau cái gật đầu hài lòng với những bản thiết kế của Nguyên, sếp lại nhìn cô trong suốt, xa xôi và rất lạ lùng… Đó là cái nhìn mà Nguyên lại bắt gặp ở cha mình - tha thiết hơn. Ông thường im lặng nhìn Nguyên mỗi khi cô đứng bên cửa sổ, tưới chút nước cho chậu hoa hay đơn giản là nhìn về phía xa, ngắm cảnh mặt trời lặn sau những toà nhà - khẽ rùng mình so vai lại trước những đường thẳng bừng lên ánh sáng. Nguyên nhắm mắt, cố mặc kệ cái cảm giác nhột nhạt bởi ánh nhìn sau lưng, sợ nếu quay lại sẽ phải đối mặt với tất cả những điều mà cô đã cố chạy trốn. Cho đến một buổi chiều thứ sáu đơn giản, Nguyên ngồi cạnh cha trên cãi cỏ của một công viên nhỏ gần nhà, ngắm ánh nắng lấp lánh trải trên mặt hồ phía xa và những đứa trẻ má hồng, tóc đen hay nâu hạt dẻ đùa nghịch với những chú chó to lớn. “Cha đã đặt vé cho con về Việt Nam vào cuối tuần sau rồi!” – Cha bất chợt lên tiếng. Một cái thắt nhẹ đau nhói hiện lên đâu đó trong lồng ngực Nguyên. “Cha đặt cái gì cơ?” – Cô hỏi lại, không tin vào tai mình. “Vé máy bay về Hà Nội con gái ngốc ạ!” – Ông mỉm cười và nhìn vào mắt con gái mình – “Suốt nửa năm qua, con không nhận ra sao? Đó mới là nơi con thực sự thuộc về. Cha đọc được những điều mà con đang cố phủ nhận đấy! Nỗi nhớ là một điều không dễ để chạy trốn, điều đó cha hiểu hơn ai hết.”. “Con…” – Nguyên ấp úng. “Hạnh phúc là thứ không dễ mà tìm được nhưng lại rất dễ mất đi con ạ! Mà con gái của cha thì phải luôn luôn hạnh phúc mới được! Ngày cha trở về, cha muốn con đem cậu ta tới nhà và giới thiệu với cha  đấy nhé!” – Ông nhẹ nhàng áp mái tóc của cô con gái vào ngực mình, đôi mắt nhìn ra rất xa. Nguyên bật khóc. Ừ nhỉ, Nguyên nhớ Duy đến thế! Nguyên nhớ bờ vai Duy - nơi cô ngả đầu vào yên ả, để lại đằng sau hàng mi vừa khép xuống mọi mệt mỏi và buồn bã, nơi cô dụi gò má lạnh buốt giữa mùa Đông và bờ sáng lấp lánh khi anh quay lưng lại với mặt trời luôn làm trái tim Nguyên bừng lên những hạnh phúc chưa bao giờ được đặt tên nhưng rõ ràng và êm ái đến lạ kỳ… Và giọng nói, và tiếng dười dịu dàng, và cánh tay cô níu vào những lúc đi cạnh nhau dưới ánh đèn vàng thẫm… Nguyên đã nhớ Duy nhiều đến nỗi có những lần bất chợt gọi tên anh lúc một mình… Cô đã cố tình không nhận ra điều đó. Không còn chỉ là miếng urgo dán tạm lên vết thương chảy máu, không chỉ là một bàn tay với sự chia sẻ đơn thuần hay sự thay thế lúc nào cũng có thể rời bỏ, Nguyên nhớ Duy, yêu Duy đến điên người! Cô gạt nước mắt, ôm lấy cha: “Ngày mai con sẽ sắp xếp công việc và xin nghỉ việc tại công ty…”.

   4. Thiên đường trên vai





      Nguyên đi vào sảnh lớn. Torino giờ đây chỉ còn trong ký ức: Là những con đường cổ kính và yên tĩnh đã quen bước chân Nguyên. Là cho vào hộp giấy cứng những giấy tờ, đồ đạc, chìa má ra cho anh bạn người Canada đặt lên một cái hôn tạm biệt. Là dụi đầu vào ngực cha như một đứa trẻ, nhận những lời dặn dò, những cái nhìn âu yếm. Là tiếng nói trầm nhưng vui vẻ của ông chủ người Ý: “Những bản thiết kế của cô mang nhiều gam màu của nỗi nhớ quá. Căn phòng với những mảng màu như vậy sẽ khiến mọi kẻ hoài cổ bật khóc! Tôi muốn giữa cô lại lắm, Nguyên ạ, nhưng phải để cô đi thôi nếu không muốn khách hàng của mình khóc mãi. Hãy trở về và sống thật hạnh phúc nhé!”. Nguyên bước ra khỏi cánh cửa, dường như nghe được âm thanh hối hả của thành phố phía xa, nắng soi nhẹ trên bậc thềm, làn không khí mùa xuân của miền nhiệt đới tràn vào trong phổi ấm áp như một cánh tay ôm chặt: Đó là Hà Nội!

      …

      Mùa xuân làm bừng lên màu xanh trên những con đường đầy gió. Nắng ngập ngừng tắt trên những cành cây vẫn ánh lên sắc xanh căng tràn. Thành phố tươi tắn và hối hả hơn bởi cái nắng ngọt và ấm áp ban đầu. Nhưng Hà Nội mùa nào cũng vậy, khi về chiều đều mang lại cho người ta cái cảm giác êm ái đượm buồn như một nỗi niềm hoài cổ. Chính cái cảm giác ấy làm những người đã đến, đã ở, rồi ra đi chẳng bao giờ quên nổi thành phố này. Nguyên ngồi xuống chiếc ghế đá, lặng lẽ nhìn ra bờ hồ. Ánh đỏ của mặt trời lúc hoàng hôn tràn ngập trong không gian, nhuộm màu lên mặt nước yên ả. Chiều Hà Nội se sắt nhớ. Gió, như một nỗi e sợ mơ hồ len lỏi vào trong suy nghĩ: Liệu Duy có còn yêu cô như ngày nào? Ngày hôm qua, bước xuống máy bay, mang theo niềm vui và cả cảm giác cô đơn của sự trở về không người đón đợi, ý nghĩ đó như một sợi chỉ mỏng cứ siết chặt trong tim cô. Nguyên cúi mắt xuống, xống mũi cay xè. Chính cô là người đã lạnh lùng để Duy lại phía sau và… Tiếng vật gì đó vừa rơi xuống đất, một giọng nói khàn khàn ngạc nhiên vang lên quen thuộc: “Nguyên?”. Cô ngước lên, Duy đang đứng đó, khuôn mặt với đôi mắt sửng sốt chìm trong một vùng tối mờ nhạt. “Tại sao em lại…?” - Giọng anh nghẹn lại. “Em vừa về hôm qua.” - Nguyên lúng túng nhìn anh. Một khoảng im lặng run rẩy kéo dài ra bởi những đôi mắt đăm đăm nhìn vào nhau. “Còn con đường nào cho em quay lại không?” – Nguyên run run. Duy đứng lặng nhìn cô, phía sau anh là mặt trời, và bờ vai anh là một bờ sáng. Rồi, nụ cười bừng lên như chợt nhớ ra điều gì, anh dang tay ra. Nguyên vùng đứng dậy, bước như chạy về phía Duy, hai cánh tay ôm choàng lấy vai anh, nức nở như một đứa trẻ. Trước mắt Nguyên lúc này, mặt hồ trải rộng ra, lấp lánh trong nắng chiều. Những ánh sáng vui nhộn sáng rực lên, nhảy múa trong đôi mắt mờ đi bởi làn nước nóng hổi nỗi nhớ cứ tuôn dài, tuôn dài, ướt đẫm vai áo người yêu. Tiếng thì thầm của Duy lẫn vào trong tiếng gió: “Anh nhớ em, nhớ đến phát điên, Nguyên à!”…

      Chiều êm ả trôi. Nguyên nhẹ nhàng áp má vào vai Duy, khép mi mắt lại, những ánh sáng lưu lại trong trí nhớ như niềm hạnh phúc dài ra vô tận.

      “Em tìm thấy rồi anh ạ!”

      “Tìm thấy gì cơ?”

      “Thiên đường, nó ở trên vai anh đây này!”
Hà Nội 2010
Mai Minh

Cánh gió tung bay (The End)

Hà Nội chờ em về
(Cái title này, tôi giữ lấy như kỷ niệm về một người bạn cũ.
Ngày ấy, khi tôi đi, anh nói với tôi: "Em đi nhé, Hà Nội chờ em về!".)

Torino đầu Xuân, lạnh và ẩm ướt mưa.

Quân vùi người vào chiếc áo jacket màu đen, tay run rẩy quàng thêm một vòng chiếc khăn ấm kẻ những đường sọc dài và ngồi thụp xuống bậc thềm căn phòng số 26 nằm ở tầng thượng của một chung cư lụp xụp. Trời tối dần, thành phố đã lấp lánh đèn nhưng cửa phòng thì vẫn im ỉm đóng. Chừng vài phút Quân lại bồn chồn rút tay ra khỏi túi áo và co lên xem giờ trong ánh sáng lờ mờ hắt ra từ cửa sổ căn hộ bên cạnh. Gần tám giờ. Cô ta làm cái quái gì mà giữa trời mưa gió, lúc này còn chưa về nhà? Có tiếng ồn ào dưới phố. Quân nhoài người nhìn xuống ban công, một nhóm người châu Á đi sát cạnh nhau dưới những chiếc ô màu xanh dương, họ cầm những chiếc đèn lồng nhỏ màu đỏ và nói tiếng Trung Quốc. Có lẽ họ đi mua đồ về trang trí chuẩn bị đón Tết Âm lịch xa xứ. Quân thất vọng quay lại chỗ ngồi của mình, co rúm dưới mái hiên nông xoẹt và thủng lỗ chỗ. Hà Nội những ngày này hẳn đang tấp nập lắm. Hoa đào và những cây quất đầy quả vàng mọng. Những khu chợ hoa, những siêu thị chật ních người mua sắm và những cô gái ủ cằm trong khăn len, má ửng hồng vì lạnh... Người ta thì náo nhiệt, hào hứng xô đẩy nhau tìm cách có được một tấm vé để kịp về ăn Tết với gia đình, còn Quân thì chỉ đợi đến hai tuần nghỉ Tết để đặt vé bay đi... Nước Ý, nơi mà Tết Âm lịch của người Châu Á là sự kiện nào xa xôi lắm, còn với một tên bơ vơ như Quân thì, cứ ngồi đó, dưới mái hiên kia mà mơ...

Nhưng Quân không nuối tiếc. Cả những sắc hoa lan, hoa đào, cả không khí náo nhiệt, những cuộc rượu vui vẻ cùng các chiếc hữu và cả những cô gái xinh xắn ủ cằm trong khăn len... Anh đến Torino để tìm An.

Vậy là đã hơn nửa năm kể từ ngày An rời bỏ căn nhà của Quân, rời khỏi Hà Nội và đến sống ở thành phố này. Cho đến giờ Quân vẫn còn nhớ như in cái ngày An xuất hiện trong cuộc sống của anh, kỳ quặc và góc cạnh. Cô bước vào đời anh, bước vào căn nhà của anh ào ạt như một cơn bão mà anh, dẫu trước nay lạnh băng và không mấy coi trọng phụ nữ, vẫn vô thức bị cuốn đi không chống đỡ. Sự ra đi của An như một gáo nước buốt lạnh tạt thẳng vào mặt Quân, khiến anh bàng hoàng tỉnh dậy khỏi giấc mơ nhợt nhạt mà gần ba chục năm anh hài lòng và ngạo mạn sống trong đó. Để rồi, khi còn lại một mình trong căn nhà đã trở nên trống hoác, Quân mới nhận ra anh cần thay đổi, thay đổi chính mình. Và việc đầu tiên mà anh biết mình cần làm, là tìm lại cô gái đó, người con gái lạ lùng đã đột ngột đến, rồi cũng bất ngờ tung cánh bay khỏi đời anh. Suốt sáu tháng ròng rã, Quân tận dụng mọi thời gian, mọi manh mối có thể để tìm cho ra nơi An đang sống. Anh tìm được. Và việc đầu tiên anh làm khi rời khỏi công ty trong ngày làm việc cuối cùng của năm cũ là đặt vé máy bay, chuyến sớm nhất đến Torino.

Tiếng bước chân trên những bậc cầu thang trầy trụa cắt ngang dòng suy nghĩ của Quân. Đôi bốt đen đế dày dừng lại trước căn phòng số 26, dừng lại trước mặt anh. Quân ngước lên, An đứng trước mặt anh, bịt kín mình trong áo ấm, khăn và mũ len. Chiếc ô màu đỏ cô cầm, từng giọt nước nhỏ xuống tay anh lạnh buốt.

- Anh làm gì ở đây? – An lạnh lùng nhìn Quân.
- Chà, đợi cô lâu quá! – Quân đứng dậy, kéo chiếc valy và nhìn An, cười cười – Mở cửa đi, ngồi từ chiều đến giờ, sắp thành chim non chết cóng rồi.
- Sao anh biết tôi ở đây mà tìm? – An gạt nhẹ Quân ra, tra chìa khoá vào ổ và mở cửa.
- Tôi còn biết số phòng ngục được phân sẵn cho cô dưới âm phủ cơ đấy! – Quân xách valy và nối bước An đi vào trong nhà.
- Số bao nhiêu? – An bình thản quay đi.
- 2801. – Quân mỉm cười.
- Chứ không phải anh tìm đến tận nhà hỏi bố mẹ tôi địa chỉ của tôi bên này hả? – An nhướn mày nhìn Quân.
- Ồ, bị cô phát hiện ra rồi! Thảo nào không thấy cô ngạc nhiên gì cả. – Quân đưa tay gãi gãi đầu – Nhưng tìm được nhà bố mẹ cô không đơn giản đâu. Tôi phải đến công ty cũ của cô, tìm đồng nghiệp của cô, rồi tìm bạn…
- Thôi được rồi! – An ngắt lời anh - Thế tìm tôi làm gì?
- Tôi nhân kỳ nghỉ sang Ý du lịch, cô cho tôi ở nhờ nửa tháng để tiết kiệm tiền thuê phòng khách sạn nhé! – Quân buông người xuống ghế, chống hai tay lên đầu gối, những ngón tay đan vào nhau – Nếu cô định nói nhà cô chật thì tôi đã nhìn thấy có một phòng để đồ nhỏ nhỏ ở lối vào, nếu cô định nói cô không thoải mái thì nên nhớ cô đã xộc vào nhà tôi và ở đó cả nửa năm đấy.
- ...
- Sao nào? – Quân ngả người ra sau, nhìn An thăm dò.
- Dọn phòng đi! – An buông một câu gọn lỏn rồi đi vào trong bếp.
***

- Cô sống bằng những thứ này hả? – Quân ngồi bên bàn ăn, húp sùm sụp bát mì nấu với rau cải và xúc xích bò lát mỏng.
- Không. Vì tối nay tôi làm việc muộn, không kịp ghé qua siêu thị. – An lau miệng bằng một cái khăn giấy nhỏ, lơ đãng nhìn ra cửa sổ - Từ mai đó sẽ là việc của anh. Nếu tôi đi làm về mà chưa có cơm ăn thì đừng mong tôi không tống cổ anh ra khỏi nhà.
- Sao cô không giữ lại cho mình chút nữ tính nào cả vậy? – Quân cau mày nhìn An – Đi nhiều quá đánh rơi mỗi chỗ một ít, giờ hết cả rồi à?
- Anh rửa chén bát đi rồi hãy chui vào chăn nệm. Đừng làm phiền tôi, tôi phải làm việc nuôi thân. – An đứng dậy, quay người bước khỏi phòng ăn, không thèm ném lại dù chỉ một cái nhìn.
- Cô ta coi mình là rác! – Quân ngồi lẩm bẩm một mình rồi cũng đứng dậy, cho bát đĩa vào bồn rửa và xả nước.

---
An khép cửa phòng, ngồi vào bàn làm việc, mở laptop và nhấn chìm mình trong bản thiết kế với chằng chịt những đường thẳng, đường cong và những khối màu rực rỡ. Được một lúc, cô rời khỏi công việc, với tay tắt điện và nhoài người vào chiếc giường ấm áp. Vậy là Quân đã đến. An biết là Quân sẽ đến. Anh chắc chắn sẽ tìm được cô. An hoàn toàn đã có thể dọn sang một chỗ ở khác. Nhưng cô đã không làm thế. Cô đã muốn Quân tìm được mình, thậm chí đã bồn chồn, đã háo hức đợi anh.

An làm quen với Quân, quyết tâm bước cho bằng được vào cuộc sống của anh vì sự hiếu thắng, sự tức giận khi chứng kiến cái cách Quân đối xử với Chi - người yêu cũ của anh - ngạo mạn, tự đại và coi người khác như trò tiêu khiển trong tay mình. An, theo cách riêng của mình len lỏi vào tâm trí Quân, rồi cũng theo cách của mình, biến mất khỏi tầm mắt anh, đồng nghĩa với việc thả lên đầu anh tảng đá nặng tương đương 20kg gạo. Cứ tưởng ra đi là hết, nhưng khi đặt chân xuống đất Italy, điều đầu tiên An nhận ra, là cô nhớ Quân. Mỗi ngày đi qua, cô tìm mọi cách cố phủ nhận chính mình. An không thể tự biến mình thành nạn nhân của vở kịch do chính cô tự biên và khéo léo làm cho người khác diễn. Cô không được nhìn lại, không thể quay về, và cũng không nên nhung nhớ. Chỉ là một tấn trò đã diễn xong, một người đã đi qua, như bao người. Thế thôi, không hơn, không kém. An sẽ sống ở đây, sẽ làm việc, sẽ yêu đương, và không bao giờ để Quân đi vào trong giấc mơ cô nữa. Nhưng, sau lần gọi điện về nhà, khi nghe bố mẹ kể lại việc Quân đến tìm mình, An bắt đầu sống trong chờ đợi… Còn giờ thì, anh ta đã đến, đã ở kia, cô đã nhìn thấy, đã nghe, đã chạm vào. Quân ở đó, tồn tại một cách sống động đến buồn cười. Còn lý do cho sự có mặt đó, có thể vì sự tò mò; có thể anh ta tìm cô để trả đũa cho sự biến mất đột ngột cách đây nửa năm, hoặc có thể, đơn giản chỉ là muốn gặp lại. An không nghĩ, cũng không muốn nghĩ. Trong căn hộ tồi tàn ở một góc thành phố, cách cô chỉ vài mét, qua những bức tường tróc sơn lem luốc, Quân có lẽ đã ngủ rồi, ấm áp trong chăn nệm nơi phòng gác để đồ nhỏ hẹp. Torino thì đang mưa… Thế là đủ, đủ rồi. Mi mắt An khép lại, và giấc ngủ tìm đến, yên bình như chưa bao giờ yên bình hơn thế.

***
Năm ấy, An đón giao thừa cùng Quân. Giao thừa của hai kẻ lang bạt, giữa ban ngày với mỳ Ý, thịt gà luộc, hoa đồng tiền màu vàng cùng những bóng bay loè loẹt và pháo giấy cỡ nhỏ mà Quân đem về từ một cửa hàng trong khu phố của người Trung Quốc. Đơn giản và nhẹ nhàng, nhưng từ dịp Tết năm An mười tám tuổi đến nay, chưa lần nào đón giao thừa mà cô cảm thấy vui đến thế. Hai tuần lễ ào ạt trôi đi, nhanh như một giấc ngủ trưa. Tối thứ Bảy, An ôm gối ra ban công, thu mình trên chiếc ghế mây ọp ẹp và ngắm Torino về đêm. Quân ngồi xuống bên cạnh, trải chiếc chăn đơn làm bằng nỉ đắp lên chân An, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, kéo chăn cho mình rồi lấy ra hai lon bia Đan Mạch. Anh mở bia đưa cho An và cũng mở một lon cho mình.

- Chuyện của Chi ấy… - Quân uống một hớp bia, thoáng rùng mình vì thứ chất lỏng lạnh đắng – Tôi đã gặp và xin lỗi cô ấy. Giờ chúng tôi làm bạn vui vẻ lắm.
- Ừ.
- “Ừ” thôi sao? Cô không khen tôi à? – Quân gục gặc đầu – Xin lỗi con gái khó lắm. Tôi không quen làm đâu. Cô phải hiểu là tôi đã cố gắng thế nào…
- Anh giỏi lắm! – An đưa lon bia lên miệng, mắt vẫn nhìn về phía những con đường lấp lánh sáng.
- Cô thật là… - Quân thở dài, cũng nhìn theo hướng mắt của An, trầm ngâm – Bao giờ thì cô dừng lại?
- Dừng lại?
- Bao giờ thì cô thôi bay đi? Cô định xê dịch mãi thế sao? – Quân quay sang nhìn An. Cô gái ấy ngồi ngay bên cạnh anh, nhưng bống nhiên sao như xa xôi quá. Hạt mầm phát tán nhờ gió. Rồi anh có giữ được cô không…
- Tôi còn nhiều nơi chưa đến. – An cúi mắt xuống, áp vỏ lon bia mát lạnh vào má.
- Cô chẳng thế nào đến hết mọi nơi được.
- Nhưng tôi quen rồi, chân tôi cứ bước thế, tôi biết phải làm sao…

An cúi xuống, vùi đầu vào cánh tay mình, lắc lắc bon bia làm ánh sáng hắt vào vỏ kim loại xanh loang loáng. Họ ngồi như thế, lặng lẽ bên nhau, bên những lon bia Đan Mạch lạnh buốt, bên Torino về đêm trầm mặc, nước Ý lấp lánh đèn…

Sáng hôm sau, An tỉnh dậy khi ánh nắng sớm mùa Xuân yếu ớt len qua tấm rèm cửa màu xanh nhạt. Cô ra khỏi phòng mình, căn nhà yên tĩnh lạ lùng. An bước vào phòng ăn. Bữa sáng Quân đã dọn sẵn trên bàn. An ngồi xuống, đọc mảnh giấy anh để lại: “Cảm ơn cô đã cho tôi ở nhờ thời gian qua. Vui lắm. Tôi về Việt Nam. Để lại cho cô chìa khoá nhà. Cô đi đâu cứ đi. Nhưng nếu có thể, hãy về trước khi tôi kịp lấy vợ. Vì khi có vợ rồi, tôi sẽ không thể dành căn phòng màu đỏ cho cô nữa đâu. Tạm biệt và mong cô giữ sức khoẻ. Đừng ăn tối bằng mì gói nữa nhé. Hà Nội vẫn đợi cô về! - Quân -”.

Bữa sáng một người ngẩn ngơ buồn. Còn Torino, hôm đó đầy nắng và đầy gió.

***
Hà Nội vào Thu, bầu trời trong trẻo và nắng đã nhẹ nhàng hơn nhiều. Hoa sữa bắt đầu nồng nàn cuối phố, và những gánh hàng hoa đã rực rỡ màu vàng của hoa cúc. Phố mùa Thu cũng rộng và dài hơn.
Quân mở cổng bước vào nhà. Anh đặt chiếc cặp da xuống bậc thềm và giật mình sửng sốt: bên bục cửa là một đôi giày phụ nữ. Có những tiếng nói lạ trong nhà. Luống cuống mở cửa, Quân ào vào nhà, chạy như điên về phía căn phòng đỏ cuối hành lang. Anh dừng lại bên cửa, sự mừng rỡ vừa tràn lên bỗng dưng xẹp xuống như một quả bóng xì hơi. Thứ tiếng lạ lùng mà anh nghe thấy là tiếng Nhật. Quân đẩy cửa bước vào, giận giữ nhìn An lúc đó đang ngồi nghe băng và ghi ghi chép chép ở chiếc bàn bên cạnh cửa sổ. Anh hậm hực:
- Đừng có nói là cô bay từ Ý về, nghỉ chân ở nhà tôi rồi lại sang Nhật đấy!
- Anh về đấy à? – An ngước lên nhìn Quân, chỉ một thoáng rồi hàng mi bối rối khép xuống – Công ty tôi mới xin vào làm vừa ký hợp đồng với đối tác Nhật...
- À... – Quân sững người, đơ ra trước cửa một lúc - Vậy... cô học tiếng Nhật tiếp đi...
Anh líu ríu bước ra ngoài. An đã về rồi, cô ấy đã về và...
- Tôi định nói là.. – Quân lại mở ào cánh cửa, An giật mình quay lại nhìn anh - ..Là.. Cô quay về, tôi rất vui!
Rồi đóng cửa lại, Quân buông người xuống nền nhà bằng gỗ, tựa lưng vào cánh cửa căn phòng đã từng là của An và giờ lại là của An. Anh đưa tay ôm lấy đầu, vò rối mái tóc, lặng cười với chính mình.
...Và anh sẽ không để cô gái nhỏ bé ấy rời khỏi đời anh nữa. Không bao giờ! Phía bên kia cánh cửa, trên môi cô gái ấy, có giọt lệ nhỏ xíu vừa rơi trên một nụ cười. Đó là khi những ngọn gió đã tìm được chốn dừng chân.
Bầu trời ngoài kia, có bao nhiêu ngọn gió vẫn còn lang thang nhỉ...?

M.M, Hà Nội 2008

Tôi không còn nhớ mình đã viết những dòng chữ này trong bao lâu và đã bao nhiêu lần sửa lại.
Nhưng cũng dịu dàng, khi một tối, bạn giở lại những bản thảo cũ kỹ và cảm thấy sống lại những ngày thơ dại.
Sự lãng mạn chới với ở một góc đâu đó trong thực tại này. Cũng giống như A Westlake Moment, một bộ phim khó hiểu (Tôi đã xem bao nhiêu lần để phần nào hiểu được nó nhỉ?), chỉ có nhiệm vụ khắc họa những phần sâu kín, ít và khó bộc lộ nhất.
Giữa những câu chữ và đời sống khi ấy còn là một quãng đường dài, một quãng đời dài. Cho đến khi tôi hiểu, tôi có thể tồn tại trong thực tế này với những điều đẹp đẽ và lãng mạn trong mỗi quan sát nhỏ trước đời sống.
Mỗi con người có một số phận.
Tôi đang đắn đo trước bước ngoặt của cuộc đời mình. Hẳn nhiên. Tôi đang cần thời gian tĩnh để suy nghĩ. Có nhiều điều tôi cần nghĩ. Giống như việc mua rèm cửa. Màu xanh dương tươi trẻ, màu xanh lá nhạt hòa hợp và đầy sức sống, màu mật ong nhạt êm dịu và ấm áp...?

Ấy là cô gái của ngày đã qua. Cô ấy làm nên tôi của ngày hôm nay. Không nhiều ngây dại như xưa. Nhưng có nhiều điều khiến tôi tự hào.

"Mọi con đường đều dẫn tới một - nơi - nào - đó."

Tôi cần nghĩ. Nhưng tôi sẽ đi!
---

Cánh gió tung bay (Phần III)


Quân mở cửa, bước vào trong nhà và nghe thấy những tiếng nói kỳ lạ trong phòng An. Có lẽ cô ta đang học tiếng Ý. Nhưng tại sao An lại học tiếng Ý chứ không phải tiếng Pháp hay tiếng Nhật?

- Tại sao cô lại học tiếng Ý? - Quân mở cửa và hỏi.
- Anh không gõ cửa - An ngước lên và ném cho anh một cái nhìn bình thản nhưng khó chịu.
- Đây là nhà tôi!
- Anh uống à? Tôi thấy mùi cồn! - An nhìn vào mắt Quân. Sau một thoáng cau mày, cô mỉm cười và bình thản quay đi.
- Ừ, uống, sao nào? Tôi uống, tôi hơi say, tôi chóng mặt, tôi sẽ ở lại phòng cô đêm nay nhé!? - Quân hơi lảo đảo.
- Anh biến về phòng ngay! - An đẩy anh ra khỏi cửa.
- Cô vẫn chưa trả lời tôi. Tại sao lại là tiếng Ý?
- Đó là việc của tôi! Về phòng! - An quát và ấn Quân vào phòng anh.

Sau khi pha một cốc nước chanh và tống cho bằng hết vào cổ họng Quân, An bỏ ra khỏi phòng, đóng cửa lại, lẩm bẩm: "Đồ dở hơi!". Quân ngồi dậy, bật đèn và bắt đầu cởi giày: "Ừ, dở hơi. Dở hơi mới học tiếng Ý. Đúng là kỳ quặc...".

Anh ngồi nhẩm lại, vậy là đã hơn năm tháng kể từ khi An đến dọn đến căn nhà của anh. Thật buồn cười, nhưng Quân biết có một cái gì đó kỳ lạ như chính sự kỳ lạ của An đang nảy mầm và lớn lên trong trái tim, trong suy nghĩ của anh. Cô, không giống như không khí hay ánh sáng, nhưng cần cho niềm vui của anh. Sự cáu kỉnh và lạnh lùng, hay những câu nói cộc lốc của An thậm chí còn mang cho Quân cảm hứng làm việc(!). An như thể một thứ hạt phát tán nhờ gió, như một hạt cát không thể nào nắm giữ được, hay là những cái gì rất đặc biệt, Quân cũng không rõ... Điều mà anh rõ nhất, có lẽ là việc anh đang thích An, mà có thể là hơn thế... Anh bật cười với chính mình. "Thôi thì mặc. Đến đâu thì đến."
***

- Anh về ăn cơm đi. - Giọng An đột nhiên rất nhẹ.
- Ừ, tôi về ngay đây! - Quân trả lời, khá ngạc nhiên.

Anh ghé qua một cửa hàng hoa, lấy mỗi loại một ít những giống hoa lạ lạ và loè loẹt, vui vẻ phóng xe về nhà. Căn nhà khoá cửa và trầm lặng một cách kỳ lạ. Quân bước vào phòng ăn: Đồ ăn An làm đã bày sẵn trên bàn, vẫn còn ấm nóng. Bên cạnh là một tờ giấy cô để lại. Quân nhấc nó lên: Một bức thư kèm với hai mươi nghìn đồng. Những dòng chữ của An ngắn ngủi và đơn giản: "Cảm ơn anh đã cho tôi sống ở đây trong suốt thời gian qua. Cũng khá vui vẻ. Tôi sang Ý. Trả lời cho câu hỏi của anh đấy! Còn 20.000 này tôi trả tiền cafe cho Chi. Cuộc gặp gỡ của chúng ta kết thúc ở đây. Anh sẽ quên tôi nhanh thôi. Hãy yêu một tình yêu thực sự và giữ lấy nó. Tạm biệt và chúc hạnh phúc! - An -"

Quân lặng người... "trả tiền cafe cho Chi"... Cuối cùng thì anh đã hiểu ngày hôm đó tại sao cô lại chặn anh lại, tại sao lại nói về những điều rất kỳ lạ, tại sao lại đến sống cùng anh, và tại sao lại ra đi... Cuối cùng, Quân đã hiểu tất cả. Mọi thứ đều có nguyên nhân. Cũng giống như giấc mơ sáu tháng có An trong cuộc sống của mình, giống như giấc mơ lúc đọc mẩu giấy cô để lại, giống như tình yêu cô gieo vào mảnh đất của anh, rồi bất ngờ ra đi, giống như thứ cảm xúc cay đắng rất gần với hai chữ "trả giá", giống với sự trống trải và nỗi nhớ, giống với lồng ngực đang nặng trĩu và đau, đau không biết chỗ nào. Cảm giác khi mình bị lôi vào một vở kịch, mà lại lỡ yêu chủ trò, không thể trách móc, cũng không thể hối hận... Quân đem bó hoa vừa mua, cắm vào một cái lọ pha lê dài và đặt trong căn phòng đỏ của An, từng là của An. Cô không mang theo Bồ công anh hoa Vàng và chuông gió. Bỏ lại tất cả, và chỉ mình An, cô đã bay đi...

Sân khấu đã kéo màn.
Bữa tối lạnh ngắt một người.
Tiếng chuông gió lạc lõng vang lên trong bóng tối im lặng.

Có một cô gái đã rời bỏ cuộc đời anh, đi tìm một miền đất xinh đẹp của riêng mình, để lại cho anh một khoảng trời trống hoác và khiến anh giật mình khi nhìn lại tất cả những điều nhợt nhạt, vô vị mình đã làm..
Và cất cánh tung bay!...

(I want it to be continue...)
----

Cánh gió tung bay (Phần II)

Quân không hiểu An đang tính toán điều gì. Bắt đầu từ cuộc gặp gỡ khó hiểu của họ. An nghĩ gì khi đuổi theo anh ngay sau cuộc chia tay oái oăm trong quán cafe giữa anh và Chi? An nghĩ gì khi nằng nặc mời anh đi ăn sau khi nhận được một thái độ khó chịu như thế? Và bây giờ thì anh hoàn toàn thấy mình cuống cuồng và mò mẫm trong tư tưởng của bản thân trước cô gái đang ngồi trước mặt mình trong lần thứ mười lăm cô hẹn gặp anh...

- Tại sao Chi lại nói anh đùa cợt với cô ta? - An hỏi.
- Tôi đã bảo không muốn nói thêm về chuyện đó - Quân xẵng giọng.
- Được thôi, nhưng tại sao cô ta lại nói thế?
- Cô thật là...
- ...
- Vì đó là sự thật. - Quân lạnh lùng.
- Sự thật nào? - An hỏi lại
- Sự thật là Chi cuối cùng chỉ là một mối tình kiểu gió bay.
- Tại sao?
- Tôi chẳng có lý do gì để từ chối cô ta cả.
- Một cô nàng giàu có, ưa nhìn, tính khí dễ chịu, công việc ngon lành, số đo 3 vòng đều ổn...
- Ừ - Quân thở dài.
- ... và sex?
- Ờ... - Anh nhún vai.
- Anh làm thế không sợ trời phạt à? Chi có vẻ yêu anh thật lòng đấy chứ.
- Thế thì sao? – Quân lơ đãng nhìn ra ngoài cửa kính.
- Nhà anh có mấy phòng? - An tách một múi từ quả khế lấy trong giỏ, cho vào miệng, chun mũi lại vì chua và đột ngột đổi chủ đề.
- Bốn. Một phòng ăn, một phòng khách, một phòng ngủ và một phòng gần như nhà kho. Sao?
- Tốt. Tôi sẽ dọn đến cái kho đó và nấu cơm cho anh hàng ngày nhé! - An cười nhẹ nhàng và nhìn thẳng vào mắt Quân một cách nghiêm trang.
- Cô moi ở đâu ra cái ý tưởng đó thế? - Quân hoảng hốt.
- Moi trong đầu tôi. Không được sao? - Cô hơi lớn giọng.
- Cô đừng có đùa! Mọi thứ bắt đầu quá lố rồi đấy! - Quân cáu.
- Tôi không đùa! Tôi đã nghĩ đến điều đó từ lâu rồi! Hay anh có bạn gái mới rồi và không muốn bị hiểu nhầm? - An vặc lại.
- Chẳng có bạn gái nào hết! - Quân gần như bất lực với khả năng suy xét tình hình của chính mình - Cô quá khác thường!
- Tôi vẫn thế! - An tròn mắt nhìn Quân và cười phá lên.
- Tôi không biết! - Quân thở hắt ra - Chẳng có lý do nào để tôi phải chứa cô trong nhà tôi cả.
- Tôi là bạn anh, được chưa? - An bắt đầu nhìn anh với ánh mắt đầy hi vọng.
- Là bạn? Cái đó cần xem xét lại. - Quân đưa tay lên cằm và nhìn qua vai An - Nhưng dù cho thế thì vẫn là chưa đủ!
- Vậy thì, tôi đã trả căn hộ của tôi rồi. - An nghiêng mặt nhìn Quân qua con mắt khép hờ - Tôi chỉ có thể ở đó trong vòng 1 tuần nữa.
- Vậy thì đi tìm một căn hộ mới!
- Tôi không có thời gian. Và anh cũng thế! - An bình thản kết luận.

...
Có lẽ cô nàng chỉ đùa thôi. Quân đã nghĩ thế trong suốt năm ngày sau đó. Có lẽ chỉ đùa. Hi vọng vậy... Và cho đến sáng sớm của ngày thứ sáu…
Tiếng chuông cửa vội vã lặp đi lặp lại một cách sốt sắng lôi Quân dậy lúc bảy giờ sáng Chủ nhật. Anh mở cửa và kinh hoàng khi nhìn thấy An đứng trước mặt, với đầy đủ rương, hòm của mình...

- Chào buổi sáng! Tôi có bữa sáng cho anh. - An giơ lên một chiếc túi to, lách qua tay anh và đi vào nhà - Xách đồ vào cho tôi đi!
- Anh dậy muộn đấy! - Cô vẫn tiếp tục nói - Cái phòng “nhà kho” thân mến ở chỗ nào vậy?
- Cô dọn đến thật hả? Cô điên đấy à? - Quân hét lên.
- Tôi mệt lắm - An nhìn Quân với ánh mắt chán nản và nài nỉ - Anh thôi đi được không? Chúng ta đã thoả thuận chuyện này rồi. Tôi sẽ nấu cơm cho anh hàng ngày và tự lo cho mình. Anh ăn sáng rồi chuẩn bị đi làm đi.
- Nhưng... Hôm nay là Chủ nhật!
- Thôi đi mà! - An cáu kỉnh quay đi.

Quân đứng nhìn theo cái lưng lom khom của An, bất lực thở dài và khoát tay thành một động tác giận dữ. "Thôi thì mặc. Đến đâu thì đến".

Ngày hôm đó, Quân mặc kệ An sắp xếp lại đồ đạc trong nhà, đem hàng thùng sơn về như muốn biến căn phòng thành xứ mặt trời mọc của cô ta. Bức trường màu đỏ sẫm để chừa ra vài mảng màu vàng kem mô phỏng hình các lục địa như một cái bản đồ thế giới bị chia cắt. Một cây Bồ Công Anh hoa vàng trồng trong cái chậu màu hồng gạch đặt ở góc, và một cái chuông gió với những cánh chim dang ra, chấp chới nơi cửa số. Cái tủ nhỏ bằng gỗ biến thành nơi chứa quần áo và một cái bàn hơi cũ cho sách báo và laptop của cô nàng...

- Cô không sợ sống ở đây tôi sẽ làm gì cô sao? - Quân hỏi, đứng tựa vào cửa và bàng quan nhìn An chạy qua chạy lại.
- Làm gì là làm gì? - Cô lơ đễnh hỏi.
- Làm nhiều thứ. - Anh nhếch mép lên, vẽ thành một nụ cười tinh quái.
- Anh sẽ làm gì tôi hả? - An ngước lên, nhìn thẳng vào mắt Quân.
- Cô thì có quái gì mà làm!? - Quân hơi rụt người trước mắt An.
- Ừ, dù sao thì, anh yên tâm, tôi mua kéo rồi!
- Kéo?
- Đúng, kéo. - An cúi xuống, vai hơi rung rung - Rất sắc, anh biết đấy...
- Mặc kệ cô! - Quân hơi nổi cáu, quay lưng bỏ ra khỏi phòng, để lại An đang cười toe toét ở đằng sau lưng.

Cứ như thế, An thò chân vào cuộc sống của Quân, không gây cho anh quá nhiều thay đổi, trừ việc về nhà ăn tối thường xuyên hơn, được ăn cơm thường xuyên hơn, không được đi giày vào trong phòng, không được bỏ quần áo mặc dở vào trong tủ, và thỉnh thoảng phải đứng đợi trước nhà vệ sinh gần nửa tiếng. Quân không phải gặp An nhiều vì cô quá bận bịu với những bản thiết kế và lịch học dày đặc. Những bữa cơm khá im lặng nhưng hoàn toàn thoải mái. Có người ăn cùng khiến Quân cảm thấy tiêu hoá tốt hơn, và vui vẻ hơn. Ừ thì tự do có cái hay của nó, nhưng mất tự do cũng thế...

Một tháng, hai tháng, ba tháng, rồi bốn tháng..., Quân không ngờ cô nàng lại quyết ở trong nhà anh lâu đến thế, nhưng nghĩ đi nghĩ lại cũng không cảm thấy phiền. Sự có mặt của An đã trở thành một cái gì đó quen thuộc và đôi khi làm anh nhớ. Những góc cạnh trong tâm lý, một nét không vừa lòng nào đó được bộc lộ một cách kín đáo mỗi khi cô nói chuyện với anh..., anh không hiểu rõ lắm, nhưng ở An có một sự thu hút rất đặc biệt...
(To be continue...)
----

Cánh gió tung bay (Phần I)

(Ôi những ngày xưa trẻ dại!)

Giữa tháng Chín, chiều không nắng.

An ngồi xuống chiếc ghế gỗ sơn đen mảnh khảnh đặt cạnh cửa sổ quán café quen thuộc mà cô hay tới. Ngày hôm qua, An đã hộp đơn xin thôi việc ở công ty, đăng ký một khoá học tiếng Ý buổi chiều ngay sau lớp học tiếng Anh và xin một công việc part-time tại gia, thiết kế quảng cáo cho một số triển lãm mỹ thuật. Rồi cô sẽ rời bỏ cuộc sống trống rỗng và buồn tẻ này, đến với một môi trường khác, cũng có thể, lại trống rỗng và buồn tẻ, nhưng làm sao nói trước được điều gì… Dù sao thì, An trước nay vẫn là con người của tự do, và việc cô ra đi là tất yếu. Trước đây như thế, bây giờ như thế, là sau này có lẽ vẫn vậy. Còn lời giải thích cho cảm giác đau nhói trong tim, đơn giản vì bạn đồng hành của tự do là những sự cô đơn kỳ quặc…

An nâng tách café lên môi, thả lỏng đầu óc trong làn khói mỏng và ấm áp, cố ru mình trong sự tĩnh lặng. Chuỗi bốn năm kể từ sau khi An ra trường loang loáng hiện về và nhắc nhớ một vài kỷ niệm buồn. Hai năm sống ở Sài Gòn kết thúc bằng một mối tình tan vỡ. Anh chàng của An không chịu nổi cuộc sống trôi nổi và những ý tưởng về chuyện “cao chạy xa bay” của cô, đã hẹn hò với một cô gái khác, tìm một cái gì chắc chắn và nói với An điều đó khi họ chuẩn bị đính hôn. Dĩ nhiên, chẳng còn gì giữ An lại.
Trở về Hà Nội với trái tim xác xơ, An êm đềm gục đầu vào thành phố của mình, nhưng tư tưởng thì không thể ngừng mơ đến những chân trời khác. Cuộc sống của cô, suy cho cùng có lẽ sẽ là một chuỗi những xê dịch không ngừng nghỉ, mệt mỏi và đau đớn nhưng đầy đam mê…

Tiếng ghế gỗ cọ vào sàn đá lạnh khô khốc vang lên khiến An giật mình, thô bạo lôi cô về thực tế. An quay sang và nhìn thấy một cô gái đang đứng khỏi ghế, trước mặt anh chàng – có lẽ là bạn trai của cô, giọng tức tưởi:
- Từ trước đến giờ, anh chỉ xem tôi là trò chơi của anh sao?
- …
- Anh không buồn phủ nhận! – Cô thét lên.
- Anh rất tiếc!
- Anh…
Uất nghẹn, cô đứng lặng nhìn anh ta hồi lâu, đôi mắt tức giận đỏ hoe đã chứa chan những giọt nước mắt nóng hổi. Và bất ngờ, cô hất ào ly nước lọc trên bàn vào khuôn mặt lạnh lẽo, bình thản của anh ta rồi cầm túi xách, chạy vội xuống những bậc cầu thang bằng gỗ. An nhìn xuống con đường. Cô gái ấy chạy ra khỏi quán nhưng vấp ngã. Cô ngồi im trên đất, vai rung lên, cả người run như lên cơn sốt. Vài phút sau, cô ấy đứng dậy, vẫy một chiếc taxi màu vàng, và đi. An tiếc nuối nhìn theo: cô ấy đã quên một việc cần phải làm, trả tiền café!

Anh chàng kia ngồi lại, rút một chiếc khăn giấy, từ tốn tấm nước trên mặt, khoé môi nhếch lên một nụ cười nhạt nhẽo khiến An lạnh xương sống. Một cảm giác rất khó chịu trào ứ lên trong cổ họng cô. Anh ta đến bên chiếc Piano, đàn như một kẻ điên vớ lấy những nốt nhạc lạc lõng và cao vút một bài hát của Linkin’ Park – Leave out all the rest, kết thúc bản nhạc với một bàn tay giơ cao, mái tóc ướt mèm rũ xuống trán, rồi đứng dậy, trả tiền và bước xuống cầu thang. An vội vã kẹp một tờ polime dưới ly nước và chạy theo. Cô chặn anh lại trong bãi gửi xe.
- Tôi mời anh bữa tối, được chứ?
- Gì cơ? – Anh chàng ngạc nhiên nhìn cô.
- Bữa tối! – An thản nhiên lặp lại.
- Cô muốn gì? – Anh nhìn thẳng vào mắt cô một cách thô lỗ.
- Chỉ là muốn cùng anh ăn tối thôi. – An đáp lại cái nhìn một cách thách thức, cánh mũi hơi hếch lên – Anh không dám ăn tối cùng tôi sao?
- Thật là vớ vẩn – Anh ta quay đi một cách tức giận, tra chìa khoá vào ổ và dắt xe.
An lại gần, đưa tay xoay chiếc chìa khoá, rút nó ra, tung lên không trung, bắt lại và cười một cách ngạo nghễ:
- Anh đi ăn với tôi nhé!? - Xuống giọng – Đây là một lời mời thực sự!
- Tôi không có hứng!
- Anh sẽ đi đâu mà không có chìa khoá xe?
- Tóm lại là cô muốn gì? – Anh chàng nói to, cáu thực sự - Tôi không quen cô, cũng không thích cái kiểu làm quen quái dị và bất lịch sự thế này!
- Tôi muốn đi ăn với anh. Và chúng ta sẽ quen nhau một cách lịch sự, tử tế hơn trong bữa tối, thế nhé! – An nói, hơi chồm người về phía trước, mắt nhìn thẳng bướng bỉnh.
- Cô…

***

Quán ăn tối thứ Sáu không đông người. Họ chọn một bàn ngay cạnh cửa kính, nhìn ra đường. Trời bắt đầu mưa.
Quân ngồi ngơ ngác ra trước mặt An. Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà anh lại chịu đi theo cô ta. Trong khi đó, An khoái trá phủ lên anh cái nhìn đầy phân tích sau khi nắm được một số thông tin cơ bản: Một anh chàng hình thức ổn, một designer, độc thân - vừa chia tay người yêu, đôi mắt hơi lạnh lẽo và u ám, nụ cười thường trực sự ngạo mạn, những ngón tay đều đặn nhịp trên mặt bàn - một anh chàng hơi thiếu kiên nhẫn và dễ nổi nóng – Tại sao lúc nhận nguyên một ly nước vào mặt anh ta lại không nổi khùng lên nhỉ?, chiếc áo tối màu nhẹ nhàng với những chi tiết nhỏ khá ấn tượng – ưa sự đơn giản và hợp lý, gần như khinh thường sự quyến rũ một cách phô trương nhưng dễ bị cuốn hút bởi những điều đặc biệt… Một người không dễ nắm bắt - không hề!

- Anh thích cua rang me chứ?
- Cũng được! – Quân nhạt nhẽo.
- Vậy chúng ta dùng món sườn. – An kết luận.

Và hai người im lặng ăn cho xong bữa tối với hai cảm xúc trái ngược nhau.
---

Người đàn bà ngồi đan


Người đàn bà ngồi đan

Người đàn bà ngồi đan bên cửa sổ. Chiều nay, chị vẫn ngồi đan. Chị cắm cúi với những cuộn len của mình. Từng mũi kim, từng đường vắt nhịp nhàng và hoàn hảo. Chiếc khăn len mỗi lúc dài ra, dài ra nữa cho kịp mùa. Cửa sổ tầng hai nhìn ra con phố nhỏ vắng người đã hiu hắt chiều. Phố lặng lẽ với hàng cây mảnh khảnh đang đua nhau trút lá, những cây sấu non còn chưa biết ra hoa lấy một lần. Chiếc khăn chị đan, màu lẫn vào màu lá úa. Mùa Đông mới về hôm qua.

Chuông điện thoại reo vang. Chiếc kim đan trên tay chị giật mình rơi xuống nền gỗ. Chị không muốn nhận cuộc gọi đó. Chị muốn để mặc nó. Một tiếng thở dài. Chị nhấc máy. Chị gật đầu, uể oải cười, rồi gác máy và trở lại ngồi bên cửa sổ, trở lại với kim đan và những cuộn len của mình, lại cắm cúi với từng mũi kim, từng đường vắt nhịp nhàng và hoàn hảo. Giọt lệ thầm lặng rơi, vô tình trượt dài trên những sợi len mềm mại. Chồng chị gọi để báo rằng anh sẽ không về ăn cơm tối. Anh sẽ lại không về.

…Ngày hôm qua chị lại bắt gặp chồng mình đi cùng người phụ nữ đó. Họ hôn nhau không giấu giếm giữa phố đông người. Chị nhìn thấy anh đưa tay vuốt nhẹ những lọn tóc xoăn nhuộm vàng mềm mại của cô ta rồi áp nhẹ môi lên mái tóc đó, và ánh mắt anh dịu dàng như ánh mắt khi xưa nhìn chị, chỉ chị thôi.

Chị kết hôn với anh khi mới chỉ hai mươi hai tuổi. Xếp tấm bằng đại học vào một góc tủ, khoá lại, gói lại những ước mơ, hoài bão, cả khao khát về những niềm đất xa xôi, những vùng trời mới, chị bắt đầu học cách chỉ nghĩ đến chuyện chăm sóc bố mẹ chồng và lo cho gia đình nhỏ của mình. Anh nói chị không phải đi làm, việc đó không cần thiết trong khi gia đình cần đến chị hơn. Chị chấp nhận với đôi chút tiếc nuối, nhưng hài lòng được trọn vẹn sống vì anh, vì mái nhà hạnh phúc và đầm ấm mà họ có. Chỉ đôi lần ngồi một mình và nghĩ đến những nơi chị muốn đi, những điều chị muốn nhìn hoặc dù chỉ là một chút xê dịch, một chút điên rồ và hiếu thắng… Nhưng rồi, tất cả chìm nghỉm trong cuộc hôn nhân mà chị đánh đổi bằng cả tuổi thanh xuân và những mơ ước của mình. Được bốn năm sau thì bố mẹ chồng chị bất ngờ qua đời sau một tai nạn giao thông. Chị lặng lẽ khóc, đau như ai chặt mất bàn tay mình. Anh cũng trầm lặng hơn trong cái trống trải mà bố mẹ anh để lại trong căn nhà đó.

Rồi anh lên chức. Anh về nhà muộn hơn, nhiều cuộc say chuyếnh choáng hơn. Những bữa rượu xã giao cắt bớt của anh thời gian ăn cơm tối ở nhà. Có những lần anh qua đêm bên ngoài, chị nằm một mình, dứt từng tiếng nấc vào bóng tối, khóc như hờn tủi quá. Nhưng chưa bao giờ chị mảy may nghi ngờ anh lấy một lần. Chỉ cho đến khi chị nhìn thấy chồng mình ở bên người phụ nữ đó, ánh mắt sáng lên những tia nhìn vui vẻ và dịu dàng. Dưới bầu trời cuối Thu êm đềm gió, êm đềm lá, anh đắm chìm trong hạnh phúc riêng anh, và không bao giờ biết, sẽ không bao giờ biết, phía sau anh, cuối con đường đó, người vợ của anh đang run rẩy, sợ hãi như hụt chân rơi vào bóng đêm. Người đàn ông chị yêu, người đàn ông của đời chị giờ đây trở về căn nhà của hai người, đem cho chị những cuộc say triền miên, những trầm lặng bên laptop, café và thuốc lá, những nụ hôn nhẹ bẫng không chút tham lam khao khát, và cánh tay lùa vào mái tóc sao như mất nồng nàn. Còn ánh mắt dịu dàng và những niềm vui, anh mang đi đến một bầu trời khác. Cố để quan tâm, để anh cảm nhận nhiều hơn tình yêu, nhưng đôi mắt anh dường như không còn nhìn thấy chị, trái tim anh đã hững hờ mất rồi…

Từ đó, chị bắt đầu ngồi với những mũi kim đan. Những vệt len sáng lên trong ánh nắng mỗi khi chiều xuống. Mùa Thu cứ thế đi qua. Những nắng, những lá vẫn rơi trên con đường chồng chị bước cùng người nhân tình ấy. Chiếc khăn chị đan cho mùa Đông của anh cũng cứ thế dài ra với từng mũi đan tỉ mỉ và hoàn hảo như những ngày hạnh phúc đã đi qua..

Có một lần, sau những đắm say, chị âu yếm thì thầm: “Em yêu anh!”. Và lại chợt bàng hoàng rơi vào thực tại khi anh khẽ thở dài, không nói, chỉ hôn nhẹ lên trán chị rồi thản nhiên quay đi và chìm vào trong giấc ngủ. Anh không biết, sẽ không bao giờ biết, phía sau lưng anh, có những giọt nước mắt trong suốt lạnh lẽo rơi vào bóng đêm, và tan ra…

Và anh, vẫn đều đều những cuộc gặp gỡ với đối tác, những chuyến công tác xa nhà, vẫn đều đều vắng mặt trong những bữa tối và về nhà lúc quá khuya. Anh bắt đầu siêng mua hoa tặng vợ, bắt đầu học cách dịu dàng với chị trong những giờ phút ít ỏi nhìn thấy nhau, như một sự ban phát. Và anh, không còn cảm nhận được cái nhìn của chị phía sau, khi chị ngồi bên cửa sổ, bên những cuộn len, đăm đăm nhìn chồng đốt thuốc bên màn hình máy tính, thỉnh thoảng nhận vài cuộc gọi, thỉnh thoảng mỉm cười với những tin nhắn. Và anh, đã không còn nhìn vào trong mắt chị, không còn hôn chị dịu dàng trước khi xách cặp da bước ra khỏi cánh cửa. Nên anh không bao giờ nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt đó, không bao giờ còn cảm nhận được sự run rẩy, đớn đau chực oà ra trên đôi môi đó.

Chị chỉ im lặng, im lặng mãi và nhìn anh càng lúc càng xa. Bởi chị không hiểu, tại sao anh lại… ngoại tình?! Có phải những năm tháng hạnh phúc đã không còn chút nào ý nghĩa? Hay có lẽ nào bởi cuộc sống nhàm chán cố hữu, hay vì nhiều khi cãi cọ về chuyện chị muốn có con còn anh, anh bảo chưa thấy sẵn sàng? Hay vì người đàn bà kia, người đã kéo chồng chị ra khỏi vòng tay chị? Hay bởi chị, bởi sự phục tùng và quanh quẩn của chị? Hay suy cho cùng, anh đã không còn hạnh phúc với cuộc hôn nhân của mình… Chị hoang mang trong bóng tối, với những câu hỏi khiến đầu óc tưởng muốn vỡ tung, chị lạc lõng, sợ hãi như sắp chết chìm giữa đại dương, chị tức giận, đau đớn, lạnh lùng…

Như khi ghen tuông ứ đầy tâm can, chị lén lấy điện thoại của chồng, lủi thủi trong góc tối, ngấu nghiến những tin nhắn anh gửi cho người tình, đầy những lời yêu thương, nhớ nhung, hứa hẹn. Rồi chị thoả mãn kết tội anh, rồi đầu óc chị quay cuồng, tim chị như ngàn mũi kim đâm, rồi rũ xuống cánh tay mình, chị khóc: “Hãy cho anh thời gian. Anh cần thời gian để rời bỏ căn nhà ấy, và chúng ta sẽ ở bên nhau.” Đêm đó, anh vẫn ôm lấy và âu yếm chị. Đêm đó, giấc ngủ của chị vẫn ngan ngát mùi hoa hồng anh mua tặng buổi tối. Đêm đó chị thiếp đi, chỉ hi vọng ngày mai tỉnh dậy, chị sẽ thấy những ngày tháng qua chỉ là mơ, chị sẽ thấy người đàn ông nằm quay lưng vào chị kia đang đặt tay ngang eo chị, hơi thở trìu mến ngả vào tóc chị. Đêm đó, chị mơ giấc mơ ngọt ngào cuối cùng về anh.

Chiều qua, bước vội khỏi con phố có cây Hoàng Yến đang rủ những chùm hoa vàng cuối cùng, buồn bã phía cuối đường, bước vội khỏi cái khung cảnh nực cười đã không chỉ một lần diễn ra trước mắt, chị trở về nhà, ngồi lại bên cửa sổ và chăm chú những mũi kim còn dang dở. Chiếc khăn len đan cho người đàn ông chị yêu, cuối cùng đã hoàn thành. Mùa Đông cũng vừa mới bước chân trở lại.

Anh không về ăn tối, và có lẽ đêm nay cũng không về nữa. Chị mỉm cười tiếc nuối, vậy là không thể nhìn thấy anh quàng thử chiếc khăn chị đan. Chị dọn dẹp lại nhà cửa, xếp gọn đồ đạc, cắt những mẩu giấy, ghi công dụng và cách sử dụng rồi dán vào từng hộp thuốc, mua đồ ăn xếp vào từng ngăn tủ lạnh, là phẳng phiu những áo quần và treo vào tủ. Chị thảo một lá đơn và ghi lại vài dòng ngắn ngủi rồi đặt chúng ngay ngắn trên chiếc khăn len xếp gọn trên chiếc ghế đặt bên cửa sổ.

Những con đường bao giờ cũng sâu hơn khi đầy gió và bóng tối. Hương hoa Ngọc lan bao giờ cũng ngọt hơn khi Đông về. Đèn đường hắt sáng đôi vỉa hè vắng người. Hàng cây sấu chưa một lần ra hoa, run rẩy như muốn khép càng lá sâu hơn trong gió lạnh, ngẩn ngơ nhìn theo bóng người quen thuộc kéo theo chiếc vali màu đen, bình thản rời xa con phố.

Ngày hôm sau, người đàn ông thay đổi trở về bên cửa sổ. Cửa sổ tầng hai nhìn ra con phố nhỏ vắng người hiu hắt lúc chiều Đông. Người đàn ông thay đổi gục đầu lên chiếc khăn len chảy dài trên chiếc ghế mộc mạc đặt bên cửa, những giọt lệ trượt dài một cách vô tình trên những sợi len mềm mại. Khi anh trở về, khi gió mùa se sắt thổi, thì người đàn bà ngồi đan đã ra đi rồi.


Chiều
Bên cửa sổ
Em ngồi đan
Những vệt len dài
Lấp lánh trong chiều Đông choạng vạng
Ánh nắng cuối ngày hắt sáng
Bóng em: một dải thẫm dài.

Bên cửa sổ
Em ngồi đan
Những đường vắt lên
Và xổ xuống
Thành một chuỗi dài kí ức
Tất cả
Như một phép màu.

Bên cửa sổ
Em ngồi đan
Bàn tay nhỏ bé và lạnh giá
Đưa đôi mũi kim buồn tẻ
Lặp lại
Lặp lại
Lặp lại
...
Thành chiều!
From Hanoi, to me!

Chuyện mùa Đông!

Đọc lại, tự dưng thích thích!^^
-----
1.Sáng mùa Đông.

Mở mắt và thấy nàng đã tỉnh dậy. Nàng đứng cạnh cửa sổ, nghiêng người chải tóc và nhìn đăm đăm vào đôi mắt trong gương. Buốt như sáng mùa Đông. Những bông cúc bên cửa sổ lấp lánh mấy giọt sương từ đêm trước, dường như đã đóng băng. Nàng trang điểm nhẹ nhàng, vén cao tóc bằng một chiếc dây thun đơn giản. Rồi nàng tìm trong túi xách ra một cái lọ ánh hồng. Puope'e từ Nga. Mùa Đông, nàng ưa dùng Poupe'e. Nàng sẽ như chút Ngọc lan trong gió khi chạy xe trên con đường sạch sẽ, nàng sẽ như quả táo chín lạnh lùng khi bước vào một văn phòng ấm áp, máy điều hòa rì rầm êm ái, màn hình máy tính, giấy tờ và những mái đầu cúi không mỉm cười. Rồi đêm về, lỡ như nàng có vùi mặt vào hai bàn tay mình mà khóc, Puope'e sẽ an ủi nàng.

Nàng bước trở lại phòng ngủ với áo jaket dài, khăn đỏ, bốt cao và quần jeans trẻ trung. Đôi mắt lạnh lẽo, ngạo mạn và chịu đựng. Ánh nhìn khiến người khác sợ hãi, tức giận, nhói đau và cuối cùng, bị hạ gục. Nàng với lấy chùm chìa khóa để dưới đèn ngủ. Rồi chẳng nói gì, nàng đi.

Đêm chỉ là giấc mơ. Ngày chỉ là câm lặng.

2. Nhẫn.

Chiếc hộp bọc nhung màu trắng thắt một dải nơ xanh dương đơn giản nằm im trong túi áo. Đã 2 ngày.

Buổi tối. Ngồi trên chiếc sofa đơn cạnh cửa sổ, cảm nhận hơi ấm từ nàng bởi cái ôm ghì trong im lặng. Đưa chiếc hộp nhỏ cho nàng, tay lạnh buốt. Mắt nhìn trong suốt, nàng gỡ dải nơ màu xanh, chiếc nhẫn từ từ hiện ra. Gương mặt nàng nhợt nhạt và buồn bã.

- Em sẽ đeo chiếc nhẫn đó chứ?

- Em chưa sẵn sàng...

- Hãy đeo chiếc nhẫn.

- Chưa đến lúc.

- Hãy ở bên anh!

- ....

- Tại sao?

.................................................

Trái tim không rõ đóng băng hay đã vỡ tan trong lồng ngực. Chỉ nghe hơi thở ấm nóng của nàng lần lên cổ, lên má rồi tràn ngập trên môi. Đôi môi ẩm ướt, mái tóc đen dài rũ xuống vai, xuống ngực. Cánh tay nàng ôm ghì bằng một nỗ lực lớn lao, mà sao thấy quá yếu ớt.

- Tại sao?

-.... Tại sao?

...................

Yêu nàng. Như điên dại. Như ngả nghiêng. Như tức tối. Như giận hờn. Như cả vũ trụ này đã đổ vỡ và tan biến. Cảm giác chiếm hữu tồi tệ. Tôi là ai, ta là ai? Chỉ yêu nhau những tối mùa Đông, để sớm mai lại thấy như mình đang sống trong mơ, một giấc mơ thay thế đáng thương và vô tội. Muốn bóp nghẹt trái tim nàng, không cho nàng thở một hơi thở nào với suy tư về những gì đã cũ, muốn khép mắt nàng vĩnh viễn để không còn thấy ánh nhìn trong suốt và lạnh lùng. Em là ai, ta là ai? Chỉ gần nhau bằng hơi thở, bằng sự im lặng, bằng những cái hôn miệt mài, bằng giọt mồ hôi nồng nhiệt để rồi sáng mai, ta cô quạnh nhìn em ra đi...

Sớm mai tỉnh dậy, nàng đã đi rồi. Chiếc nhẫn ngẩn ngơ buồn ru mình trong lớp đệm. Tại sao...?

3. Người cũ

Người cũ mặc chiếc jacket dài màu đen, quàng khăn xám và sững sờ nhìn nàng ở con đường ven hồ. Đứng im, cảm nhận một cái rùng mình chết lặng nơi bàn tay nàng vẫn còn nắm chặt. Đứng im, nhìn chân nàng bước về phía người cũ. Thoáng trên gương mặt nàng, biết có một giọt lệ vừa rơi. Đứng im, bỗng dưng nhắc đâu đây một giai điệu cũ...

Tự nhiên đánh rơi
Một nơi rất đông, người ta không chút động lòng
Tự nhiên đánh rơi
Làm sao che hết, vết khâu còn đó, nỗi đau còn nguyên
Tự nhiên rơi vỡ, đành thôi trắng tay
Cười hay khóc đây
Có ai nhặt giúp đâu tôi tình vỡ
Vì ta đánh rơi
Và ta cũng rơi
Như bao lần vá vết đau mà thôi


Quay lưng đi. Để nàng ở lại. Để nàng về với ánh mắt ngời sáng của tình yêu đầu mà nàng vẫn hằng ôm ấp. Để nàng trở về với tuổi 20 nồng nhiệt và chân thành. Để nàng lại mỉm cười như chưa bao giờ có vết nứt.

Quay lưng đi. Để nàng ở lại. Với người cũ. Vì yêu nàng.

Biết sau lưng. Có một nụ hôn.

4. Sáng mùa Đông.

Mở mắt. Căn phòng đơn lẻ. Không khí như đã đông cứng và hóa đá. Hoa cúc đóng băng. Một bản nhạc nhẹ bẫng như mùa Đông.

Lo sợ.

Đau.

Bàn tay hờ hững cầm lấy chiếc hộp trắng bọc nhung. Không còn cần thiết. cuộc sống sau vài giây chỉ như một hạt mưa buông thõng mình và rơi về đất. Chẳng còn tôi, chẳng còn em, chẳng còn chúng ta. Ký ức chết sống dậy. Và tim ta chết. Có gì..!

Một cử động nhỏ của cánh cửa. Có hơi ấm tràn về qua vai. Có bàn tay lùa dưới vạt áo. Chiếc hộp biến mất như một trò ảo thuật.

Người cũ đến để đi. Cuộc gặp gỡ như mảnh ghép cuối cùng của bức tranh thất lạc.

Ánh mắt trong suốt và ấm áp.

Sáng mùa Đông. Dường như, nàng đã về.

In silence together

Hasuke tìm thấy tôi ở khu ẩm thực trong công viên Ueno. Khi ấy, tôi đang ngồi một mình trong góc vắng vẻ và đơn độc nhất của quán ăn, hầu như che khuất hoàn toàn khỏi đám đông hàng trăm người làm thành từng nhóm nhỏ, vui vẻ nói cười với nhau bên rượu sake và nồi lẩu bốc khói nghi ngút. Tôi ngước lên nhìn cậu. Một vệt dài trầm tư, cao lớn khắc vào tim tôi như sự tiếc nuối và gây nên cảm giác sợ hãi mơ hồ.

Hasuke năm nay 22 tuổi. Cha cậu là người Nhật còn mẹ là người Việt Nam. Cậu sống ở Việt Nam từ nhỏ. Năm 17 tuổi, mẹ Hasuke mất do bệnh ung thư, cậu cùng cha trở lại nước Nhật. Còn tôi, tôi đến Nhật theo chương trình trao đổi sinh viên của khoa nhạc cụ cổ điển và quen Hasuke ở Đại học nghệ thuật Tokyo. Hasuke là người bạn đầu tiên của tôi ở Nhật. Vì cậu biết tiếng Việt, vì cậu từng sống ở Hà Nội 17 năm, và vì đôi mắt của cậu ngước lên nhìn tôi khi tôi lần đầu tiên bước vào lớp học. Ánh mắt như nước hồ mùa Xuân, bình thản và tuyệt đối trong lành. Hasuke là người ít nói. Bạn bè trong lớp bảo: “Hasy trầm lặng như một pho tượng cũ!”. Tôi nói: “Cậu ấy có đôi mắt rất biểu cảm!”, và họ phá lên cười, không biết vì câu nói ấy hay vì những âm sắc của sự bênh vực ương ngạnh trong giọng nói tôi.

Mọi người gọi tôi và Hasuke là bạn thân. Nhưng tôi nghĩ không hoàn toàn đúng thế, hoặc là, tôi không thể nào gọi tên được mối liên hệ giữa tôi và cậu. Tôi và Hasuke hay đi cùng nhau nhưng nói với nhau rất ít. Cậu thường im lặng và không hiểu sao điều đó làm tôi dễ chịu. Chúng tôi chỉ nói với nhau nhiều bằng âm nhạc. Tôi thích đàn khi có Hasuke bên cạnh. Dương cầm làm tôi đam mê còn âm thanh thiên đường từ chiếc Violin của cậu làm tôi cảm thấy được giải thoát. Mỗi khi kết thúc bản nhạc, tôi hay ngước lên nhìn những món tóc bết lại vì mồ hôi và ánh mắt lấp lánh của cậu. Những lúc như vậy, Hasuke thường nhìn tôi và mỉm cười rất dịu dàng. Nụ cười nhẹ thoảng qua như một làn khói màu lam trong buổi sớm. Nhưng cái động tác đơn giản là kéo hai mép khiến làn môi giãn ra thành một đường cong nhẹ ấy lại làm tôi vui sướng đến lạ kỳ.

Hầu như ngày nào tôi và Hasuke cũng gặp và đi cạnh nhau, nhưng không ai nghĩ chúng tôi yêu nhau cả. Mọi người đều gọi chúng tôi là bạn thân. Có thể là bởi bầu không khí trong lành giữa từng centimet mà tôi và Hasuke tạo ra, và cái cách chúng tôi chơi đàn cùng nhau, là một sự thấu hiểu, khớp nối và đồng cảm mãnh liệt. Từng ấy thứ thì đâu giống như là yêu? Hơn nữa, mọi người trong khoa ai cũng biết chuyện của tôi và Hải.

Hải hơn tôi hai tuổi. Anh đến Nhật trước tôi cũng hai năm. Hiện giờ, anh đang chơi cho dàn nhạc của khoa và người ta nói anh là người kéo vỹ cầm giỏi nhất khoá. Tôi và Hải yêu nhau. Vì sao tôi chẳng rõ. Một ngày tôi tỉnh dậy và thấy bằng sự cố nào không rõ, con bé bình thường cả về hình thức và tài năng là tôi đang đi cạnh Hải với tư cách người yêu. Nhưng một điều lạ là cho đến giờ nghĩ lại, tôi thấy mình chưa có khoảnh khắc nào cười vu vơ một mình kể từ khi yêu Hải, dù lúc ở cạnh nhau, chúng tôi cười nhiều và tình yêu cũng có buồn giận, nhớ thương… Khi không có Hải bên cạnh, mọi cảm giác ấy trôi tuột khỏi trí nhớ cứ như chưa từng xuất hiện. Còn tôi, lúc ấy lại vui vẻ sống tiếp cuộc sống của mình mà vô tâm không nhận ra điều đó.

Hải cũng gọi tôi và Hasuke là bạn thân. Có lần tôi hỏi anh: “Em và Hasuke đi với nhau nhiều thế, anh không ghen sao?” Anh cười: “Tại sao anh phải ghen với bạn thân của em chứ?”.

Tôi và Hải đã có hai năm dễ chịu bên nhau. Mỗi khi mùa Thu bắt đầu về, Hải đi biểu diễn cùng dàn nhạc thường xuyên hơn. Anh rất bận rộn và tôi cũng không phàn nàn gì chuyện càng lúc càng ít nhìn thấy mặt người yêu. Tôi vẫn hay đi với Hasuke và chúng tôi vẫn dành đến hai phần ba thời gian ở cạnh nhau để … im lặng. Chúng tôi vẫn nói với nhau rất nhiều bằng tiếng đàn.

Còn giờ thì tôi và Hải không còn là người yêu của nhau nữa. Lần đó, tôi và anh cùng đi Kyoto chơi vào kỳ nghỉ cuối tuần. Buổi chiều, anh nhìn vào mắt tôi và nói: “Linh này, em không yêu anh đúng không?” Rồi chúng tôi chia tay nhau bên bờ sông Kamogawa. Hải nói anh buồn và sẽ ở lại Kyoto ít ngày nên tôi đi về một mình. Đường dài và tôi đã nghĩ rất nhiều. Chia tay mối tình hơn hai năm bằng một tiếng thở dài, một khoảng trống nho nhỏ trong cuộc sống. Tôi buồn bã thừa nhận rằng Hải nói đúng. Hải có tất cả những gì mà mọi cô gái đều mong muốn ở người mình yêu, hình thức, tài năng, tiền bạc, tương lai, sự mạnh mẽ, tin cậy, sự tinh tế, dịu dàng, và cả cái lãng mạn của một nghệ sỹ Vĩ cầm… Nhưng chẳng biết vì lý do gì mà anh lại đúng khi nói tôi không yêu anh. Tôi đã không thực sự yêu anh như tôi nghĩ, như mọi người nghĩ. Có lẽ, nguyên do là ở “cảm giác”!

Khi về đến Tokyo, tôi tìm gặp Hasuke. Tôi ngồi xuống và tựa đầu vào vai cậu. Hasuke im lặng, còn tôi đánh rơi một giọt nước mắt, không hẳn vì buồn. Năm ấy là năm học cuối.

Cuối tháng Ba, hai người bạn cùng phòng của tôi đã về nước còn tôi nán lại để thưởng thức lễ hội Hanami cuối cùng trong đời sinh viên. Hasuke mang đến cho tôi một chiếc chuông gió bằng thuỷ tinh và treo lên nhánh đào lá xanh rì trước cửa sổ tầng hai. Nó lêu leng keng mỗi khi có gió. Tôi thích âm thanh ấy, như va vào tim!

Những ngày cuối cùng, tôi dành nhiều thời gian để chơi đàn mỗi khi Hasuke đến. Những bản nhạc tôi chơi thời gian này chợt mang nhiều tiếc nuối. Dường như có điều gì đó nơi này còn khiến tôi lưu luyến. Hasuke chỉ ngồi im trên chiếc sofa đơn trong góc phòng và nhìn tôi đàn. Khi tôi đề nghị: “Hasuke này, cậu cầm cái đuôi ngựa len và kéo bản Chanson D’Automne đi?”, Hasuke chỉ mỉm cười và lắc đầu. Đến khi tôi hờn dỗi: “Cậu không thích chơi đàn với tôi nữa sao?” thì cậu mới lại gần, đặt bàn tay trái lên tóc tôi và nói bằng chất giọng trầm mềm mại: “Không phải thế đâu!”. Những ngày này, Hasuke đề nghị tôi không chơi Đoản khúc lãng quên số 5 nữa, hoặc nếu tôi cố ý chơi bản nhạc đó, cậu đứng dậy, nói “Tạm biệt!” và bỏ về. Tôi rời phím đàn, đứng dậy nhìn theo cái lưng rộng và gầy của cậu khuất sau rặng cây, thấy đau lòng một cách kỳ lạ. Lúc ấy, tôi những muốn chạy theo giữ cậu lại, thế mà chân không thể bước.

Còn tối nay, Hasuke tìm thấy tôi ở góc quán rượu trong Ueno. Tôi ngước lên nhìn cậu. Hasuke thật là cao, phải đến hơn 1m8. Cậu mặc bộ vest màu xanh đen, chiếc ca-vat thanh mảnh và trẻ trung bị kéo ra để lộ một cái nút áo chưa cài, đoán chừng cậu phải đi hết nửa Ueno để mò ra tôi giữa bể người! Lúc ấy, nhìn cậu như một nét vẽ mảnh khảnh bằng mực tàu trên nền sáng của những chiếc bóng điện trông như nhiều quả cam rực rỡ treo dưới những tán hoa Sakura nở rộ. Tôi nhìn vào đôi mắt đen thẫm của Hasuke. Sâu thẳm. Lấp lánh.

“Cậu ngồi xuống đi!” - Đợi Hasuke ngồi xuống, tôi đặt một cái chén sứ nhỏ ở mép bàn đối diện và rót đầy thứ rượu trắng mềm. Cậu im lặng, cầm ly rượu lên, che tay và uống cạn. Tôi mỉm cười nhìn cậu thích thú. Lần đầu tiên tôi uống cùng Hasuke. Cậu nhấc chai rượu men trắng và rót vào ly của tôi. Một cánh hoa đào rớt xuống, xoay tròn giữa chén rượu. Với tôi, hoa Anh đào nở chẳng thấy niềm vui. Đẹp mà mỏng manh quá. Chỉ một khắc là tan vỡ, chỉ một chớp mắt đã không còn. Nhưng hoa Anh đào luôn làm nên một không gian tĩnh và thi vị. Đến nỗi tôi ngượng ngùng uống cạn ly rượu, trong lòng thấy buồn vô hạn. Cánh đào vướng vào môi. Cay. Nồng. Ấm. Hasuke đưa tay gỡ cánh hoa xuống. Khoảnh khắc đó, tôi chao đảo!

“Đan Linh. Ngày mai về Hà Nội?” - Hasuke chậm rãi từng tiếng. “Ừ. Mai tôi về.” - Tôi ngước lên những tán hoa, giọng nói còn run run. “Đã gặp Hải chưa?” “Gặp rồi.” Hasuke im lặng. Tôi biết cậu đang nhìn tôi, vì thế tôi không dám rời mắt khỏi tán hoa nở rực rỡ sau vai cậu. “Linh thích Sakura không?” “Sakura yểu mệnh lắm.” “Cánh hoa lúc nãy cũng yểu mệnh vậy.” Tôi quay sang nhìn Hasuke và giật mình khi chạm vào ánh mắt cậu. Sâu thẳm. Lấp lánh. Và tay tôi run lên, hay thân thể tôi run lên? Buổi tối giữa tháng Tư còn se lạnh hay bởi tôi vừa phát hiện đâu đó trong tôi vừa vỡ vụn? Hasuke nắm chặt tay tôi: “Linh đang lạnh!” Không. Không. Tôi không lạnh. Cũng không phải vì rượu sake mà má tôi nóng rực lên. Bầu trời ngã nhào xuống, những thảm màu trắng hồng đầy cánh hoa đào rụng và những quả cam sáng rực rỡ nhoè đi trong mắt tôi. Không khí mùa xuân trong như một nốt cao. Hasuke nhắm mắt lại và cẩn trọng đưa bàn tay tôi áp vào môi cậu. Đôi môi mềm và nóng ran. Tôi không khĩ mình còn ngồi trên mặt đất. Tôi đang bay lơ lửng đâu đó, giữa một không gian êm ái, ngọt ngào. Thời gian như ngừng lại, khộng trung đầy những cánh sakura xoay tròn như điệu luận vũ của loài hoa. Vũ khúc xoay tròn tuyệt diệu!

“Tôi sẽ trở lại Việt Nam vào tháng Mười và chúng ta sẽ cùng chơi bản Chanson D’Automne nhé?” - Hasuke nhìn tôi ấm áp. Trong tôi lúc ấy, một niềm vui lạ lùng vừa oà khóc, tôi mỉm cười và gật đầu. “Nhưng hãy hứa với tôi một điều - Cậu không rời khỏi mắt tôi - Từ giờ đến lúc đó đừng chơi Đoản khúc lãng quên số 5!” “Vậy chơi Đoản khúc lãng quên số 4 nhé?” - Tôi bật cười. “Không, đừng chơi bản nào cả. Linh hứa đi!” “Ừ, tôi hứa!” …. Và tôi chìm sâu trong ánh mắt tha thiết ấy.

Giữa tháng Tư, Ueno là một vệt trắng lấp lánh giữa đêm dài. Giữa tháng Tư, Tokyo hoa Anh đào tràn ngập những con đường trầm lặng. Người thả hồn vào hoa, vào rượu sake ngây ngất. Còn Chanson D’Automne - Bài ca mùa Thu, người ta đợi Hà Nội, khi chuông gió hát vui ngoài cửa sổ, dương cầm được chỉnh âm và tháng Mười thì đã về rồi.
Hanoi 05/2009
MM

Feedback.


Hôm nay, tự dưng lại nổi hứng tìm lại những điều xưa cũ.

Cũ.

Cũ lắm rồi.

Để rồi đọc những dòng này...

Lại cảm giác ấy ùa về. Cảm giác chia sẻ và được chia sẻ. Cảm giác mừng rỡ và xúc động khi tìm thấy 1 ai đó trên thế giới này đồng cảm với mình. Hoặc là những gì mình viết đã trở thành 1 dấu vết trong lòng ai đó.

Thank you!

"Truyện ngắn này tôi cũng đã được đọc khá lâu...có lẽ là mấy tháng trước tết...hay gần đó...tôi không nhớ rõ...nhưng nó được đăng trên cuốn 2!...và có lẽ đây là một trong những truyện ngắn mà tôi thấy thích và tâm đắc nhất...bởi vì nó mang một phong cách với 1 sắc màu lạ thường...giống như ánh nắg chiếu vào tách cà phê cuối chiều nhạt dần...và..vào lúc đó người ta mới cảm thấy thư giản nhất...sau khi thả mình cho cảm xúc miên man...sao sao...chỉ biết...khó để diễn ta hết lời muốn nói...và để nói ra...

Tự dưng hôm nay...lại nhớ...lại muốn đọc lại...search google...và lại muốn đăng lên....

"Xinh vừa vừa, cao vừa vừa, giỏi vừa vừa, cầu kỳ vừa vừa, giản dị vừa vừa, lạnh băng với những lời tán tỉnh và chỉ mỉm cười với người đàn ông em yêu."

những dòng chữ thật khác lạ...

"Không nói nhiều những lời có cánh. Không tặng nhiều hoa hồng"

và cả câu chữ cũng thật khác lạ...

"Có cau mày hay bật cười thì cuối cùng cũng chiều theo những ý tưởng điên rồ khó hiểu. Chạy xe cả ngày chỉ để mua một cái chuông gió gốm màu đất nung thô mộc. Rong ruổi cùng em mà đôi lúc cảm thấy mình cũng là kẻ lãng đãng tôn thờ chủ nghĩa xê dịch. Em còn trẻ, em còn thời gian để tự do. Vậy thì hãy cho em chạy theo những con đường dài trong tư tưởng của mình!"

"Thông minh và nhạy cảm. Đủ để nhận ra những thay đổi dù nhỏ nhất của thế giới xung quanh, nhận ra nguồn yêu thương cạn kiệt và những người bên cạnh đã sẵn sàng lên kế hoạch cho việc rời xa mình. Bởi thế nên hay lo lắng, hay sợ hãi…"

"Anh có mệt không anh? Anh có mệt không bởi những ý nghĩ quá xa xôi, bởi những sở thích kỳ quặc, những yêu cầu ngốc nghếch. Anh có chán khi thường xuyên bị đẩy vào những tình huống ngượng ngập, buồn cười.."

ưhm...anh mệt...em hiểu...vì em biết...chính em cũng mệt mà...

"Con đường của em chưa bao giờ có điểm dừng"...

vì chưa hẳn đã đến lúc dừng...vì nếu đã đến lúc dừng...thì em sẽ tìm thấy những cái gì mà em cần nhất...vì hẳn là chưa phải ở phía cuối con đường...em sẽ dừng...khi em ở cuối con đường...

Yêu người như em...

Anh có đủ dũng cảm....can đảm để yêu người như em...

ưh...yêu người như em...

ưh..em là thế đó...

và...liệu anh có yêu người như em...?

----------------------------------------------------

Hôm nay...tôi rất mệt...vì vẫn chưa dứt hẳn cơn bệnh của ngày hôm qua...mà hẳn là nó đang làm tôi mệt nhiều hơn...vậy mà...trong tôi...cảm xúc như lại cứ miên man...

Nhưng...rất mệt...không thể viết nhiều thêm được gì....

Sáng rồi...gượng dậy để đứng lên..."

Truyện ngắn: Mắt Trầm (Full)

Đôi mắt thẫm sâu thẳm nhìn tôi qua làn mi dài chải mascara cong vút. Làn mắt màu ghi ánh bạc lạ lẫm khiến tôi liên tưởng nhiều đến ánh trăng cuối Thu, mờ trắng lọt qua màn sương đêm buốt giá. Đôi môi nhợt nhạt không cười, làn tóc cắt ngắn buông ngẫu nhiên trên cổ áo jacket dài trẻ trung bay nhẹ trong gió lạnh. Cô bình thản nhìn tôi hồi lâu bằng ánh mắt trong suốt và rồi quay lưng bước đi mà không nói một lời. Tôi muốn giữ cô lại nhưng đôi chân không còn cảm giác, cho đến khi gót giày cô đã khuất sau lối rẽ. Tôi đã hoảng sợ biết bao khi nhìn vào đôi mắt ấy. Cái màu trong vắt và vui tươi của tuổi 18 đã biến mất, dường như những ngày dài, những đêm dài nước mắt đã cuốn trôi mọi niềm vui và hạnh phúc trong đời. Tôi không thể chạy theo, giữ cô lại và ôm ghì đôi vai nhỏ bé hững hờ ấy vào lòng.

Đôi khi, con người ta quá yếu đuối trước quá khứ mà họ từng chạy trốn.

Một bàn tay nồng nhiệt chạm vào vai tôi. Tôi quay lại và nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của Nghi. Nàng vừa quay lại từ góc bên kia của trung tâm thương mại, trên tay cầm hai que kem Chocolate, miệng líu ríu: "Trời ơi, mùa Đông gì mà người ta ăn kem quá trời anh ạ!". Rồi đi bên tôi, nàng lí lắc kể chuyện, sôi nổi cười đùa và thỉnh thoảng, nàng hào hứng nhảy chân sáo trên những thềm gạch nhỏ.

Nghi là kiểu người luôn tìm được niềm vui trong cuộc sống. Chỉ một điều thú vị nhỏ nhặt nào đó cũng dễ dàng khiến nàng hưng phấn và vui vẻ cười nói suốt cả buổi. Tôi biết nhiều người có sở thích ăn kem mùa Đông nhưng chưa từng gặp ai hào hứng với điều đó như nàng. Và sau đó, tôi thích hôn nàng. Bởi cái lạnh buốt dần trở nên ấm nóng và ngọt ngào. Còn đôi mắt nàng sau những cái hôn đó thường trong vắt và vui tươi như đôi mắt 18 tuổi.

Ăn xong kem, Nghi đi tìm thùng rác để bỏ que kem vào rồi chạy về phía tôi, nụ cười rạng rỡ, gò má ửng hồng vì lạnh, vì màu áo đỏ tươi không chỉ làm nàng bừng sáng mà còn bừng sáng cả không gian quanh nàng nữa. Rồi ôm chặt lấy tôi, nàng đặt lên môi tôi nụ hôn vô tư và nồng nhiệt. Với Nghi, tôi đã không còn ngại ngần những nụ hôn giữa phố đông người. Rồi sau khi ngước lên nhìn vào mắt tôi bằng đôi mắt sung sướng và trong lành ấy, nàng dịu dàng áp đầu vào ngực tôi, phả vào áo những hơi thở ấm rất nhẹ. Nàng ngây thơ quá, nàng cười và yêu tôi như thế giới chỉ có hai người. Ở bên tôi, dường như nàng chỉ còn nhìn thấy tôi và thiên nhiên quanh nàng đang động đậy. Nàng bắt chuyện với những đứa trẻ má ửng hồng và mắt tròn vô tư lự, nàng hạnh phúc chỉ cho tôi một đóa hoa lạc giữa mùa Đông. Mắt nàng vô thức lướt qua và chưa bao giờ cười với người đàn ông nào trừ người nàng yêu. Nàng sống đơn giản với những suy tư đơn giản và làm cuộc sống của tôi cũng đơn giản theo vậy. Bởi vì nàng trong lành, nên nếu không phải tôi, nếu là một người đàn ông khác thì cũng không bao giờ muốn rời bỏ nàng mà đi...

Một cái nhói đau chạy suốt tim. Tôi nhìn thấy bóng áo cô ở phía xa. Cái dáng đi chậm rãi, cao gầy quen thuộc. Cô đưa tay lên hất những sợi tóc ra khỏi cổ áo và tôi có thể tưởng tượng ra những ngón tay thon dài, những móng tay cắt ngắn không tô vẽ khẽ luồn vào từng sợi tóc lơ đễnh. Bất giác, tôi đưa tay lên chạm vào những sợi tóc của Nghi và ghì nhẹ mái đầu nàng vào ngực mình. Và tôi giật mình thấy rằng tôi đã không ý thức gì khi làm điều đó. Chỉ là một khao khát rất mơ hồ xuyên suốt cánh tay. Tôi muốn chạm vào bóng áo jacket phía xa ấy. Bóng áo lạ lẫm như một nỗi đau mà tôi muốn bù đắp và che chở. Bóng áo xa xôi như tuổi thơ của tôi đã qua đi từ lâu lắm. Bóng áo lạnh lùng như bước chân tôi ngày đi, không ngoái lại dù chỉ một lần để nhìn đôi mắt 18 tuổi trong vắt, đẫm lệ ở phía sau. Tình yêu đó, cho đến giờ, mỗi khi nhắc lại vẫn làm tôi run rẩy. Tình yêu đó, như một nỗi ám ảnh theo tôi suốt những năm dài xứ lạ. Tình yêu đó vẫn làm tay tôi tê dại bởi khao khát và nhớ nhung cái siết chặt cuối cùng. Tình yêu đó vẫn làm tôi hoảng hốt tỉnh dậy trong những đêm trăng mờ lọt qua rèm cửa trắng, rồi bình yên chìm lại vào giấc ngủ bên cô gái ấm áp có nụ cười trẻ thơ nằm cạnh. Tình yêu mà tôi để lại cùng tuổi 20 của mình.

Rồi tôi đưa Nghi về. Nàng níu chặt cánh tay tôi và vui vẻ cùng tôi bước ngược trở lại con đường tới bãi đỗ xe.

Mặt hồ mùa Đông trầm buồn và ẩm lạnh. Con chim nhỏ lạc loài thốt lên một tiếng không rõ vui buồn rồi rúc đầu vào cái tổ ấm bên trong mái ngói. Những con đường ngược nhau.

--------

Thành phố ảm đạm trong buổi chiều thứ Sáu lạnh buốt và lất phất mưa. Sau mấy tiếng gõ và vài giây chờ đợi, cánh cửa gỗ nâu hé mở. Cô nhìn tôi, đôi mắt không còn contact lens đã trở lại nguyên vẹn màu nâu thẫm mở lớn thoáng ngạc nhiên nhưng rồi nhanh chóng tối lại, bình thản. Không nói một lời, Hạ Nguyên mở cửa, tránh sang một bên cho tôi bước vào, sau đó đóng cửa lại và bước về phía bàn nước. Cô ra hiệu cho tôi ngồi xuống, rót một cốc nước ấm đặt trước mặt tôi rồi đi về phía chiếc sofa đơn đặt cạnh chiếc bàn gỗ thấp đặt cạnh cửa sổ. Bầu trời phía sau tấm kính xám lạnh và nhòa đi trong mưa. Những bông cúc Họa mi trắng muốt thản nhiên nở trên cành hoa mảnh khảnh và gầy guộc cắm trong chiếc lọ gốm cao màu nâu đất. Hạ Nguyên thu mình trong chiếc ghế đặt quay về phía cửa sổ. Tôi chỉ nhìn thấy gương mặt cô trên tấm cửa kính mờ nhạt, đôi mắt vẫn phẳng lặng không rõ buồn vui.

- Em vẫn sống tốt chứ, Nguyên?

- ... Em ổn. - Tiếng nói cô vang lên ngang đều và bình thản.

Tưởng chừng như hồn tôi vỡ nát. Tôi không tưởng tượng được sau 8 năm dài xa cách, tôi còn nghe thấy giọng nói ấy trong đời. Và tôi những muốn chạm vào cô, để chắc chắn rằng cô tồn tại.

Ngày tôi về nước, có đến tìm Hạ Nguyên, cuối cùng chỉ để biết rằng bốn năm sau khi tôi đi, cô đã sang Nhật và sau hai lễ Hanami, cô yêu một người khác. Người yêu mới của cô làm ở văn phòng bộ ngoại giao Việt Nam tại Nhật Bản. Tôi chỉ biết đến vậy, và cũng chỉ bình thản ra về. Khi ấy tôi đã quen với Nghi, đã ngỏ lời yêu nàng và đã đưa nàng về sống trong căn hộ chung cư mới của mình. Thỉnh thoảng, tôi vẫn nhớ đến cô, cô gái 18 tuổi bướng bỉnh đã lẵng nhẵng bám theo tôi, ám ảnh tôi bởi đủ ý tưởng và sở thích kỳ lạ, và nói yêu tôi như một ánh chớp tưởng chừng sẽ biến mất trong vài giây thôi nên tôi vội vàng giữ lấy. Khi tôi ra đi, tôi đã nói chia tay cô, tôi đã nói không muốn cô chờ đợi, và cũng không cần cô chờ đợi. Với tôi, Hạ Nguyên là một con người quá khác. Tôi biết cô yêu tôi hơn bất cứ điều gì khác, nhưng cô lại có linh hồn mà tôi vĩnh viễn không thể nắm bắt, không thể thấu hiểu. Có cô trong đời, là một điều gì thú vị, một cảm giác trải nghiệm hạnh phúc nhưng cũng rất mạo hiểm. Nên tôi ra đi, và cũng để cô đi.

- Em về nước khi nào thế? - Tôi đặt cốc nước xuống bàn - Ngày trước khi anh về anh đã đến tìm em..

- Em về từ mùa Xuân. - Qua tấm kính mờ nhạt, gương mặt Hạ Nguyên phảng phất một nụ cười lạnh lùng.

- Anh ấy cũng về cùng em chứ?

Hạ Nguyên quay lại, mỉm cười và nhìn tôi bằng đôi mắt nâu thẫm ấy:

- Em và anh ấy chia tay rồi. Sau đó em về nước cho kịp mùa hoa Sưa.

- Tại sao?

- Tại vì nhận ra trái tim không yêu nhau nhiều như đã nghĩ. Và vì Nhật Bản tháng Tư chỉ có hoa Anh đào.

- ...

Sau một khoảng im lặng không thể gọi tên, đôi mắt nâu thốt nhiên long lanh như muốn khóc, Hạ Nguyên đứng dậy và quay người về phía cửa sổ. Tôi bước về phía cô. Những ngón tay chạm nhẹ vào bờ vai khẽ rung lên. Cô khóc vì điều gì? Vì nỗi buồn khi nhắc lại tình yêu đổ vỡ. Hay là vì tôi, một quá khứ đã chết nay lại quay về? Khoảnh khắc ấy, khi những suy nghĩ trong đầu đã trở nên tê liệt, bàn tay tôi kéo Hạ Nguyên quay lại và siết chặt lấy cái thân thể mảnh khảnh đang run lên bởi nước mắt và những tiếng nấc yếu ớt. Cô ngập ngừng đưa tay đặt lên vai rồi ôm lấy cổ tôi, vùi mặt vào vai áo và nức nở khóc. Tôi nghe thấy hơi thở nóng ấm của cô phả vào cổ. Cánh tay gầy guộc cố ghì lấy tôi như để tìm kiếm một sự bảo vệ, như để chạy trốn nỗi sợ hãi mơ hồ nào đang đuổi theo sau lưng. Tôi nghe cô nói trong nước mắt. Và tôi, dường như cũng nhìn thấy mình trong tiếng nói ấy. Tôi cứ tưởng tôi không yêu Hạ Nguyên nhiều thế, cho đến khi tôi gặp lại cô. Tôi cứ tưởng quá khứ chỉ là một vệt thời gian đã cũ, nay lại tươi mới khi bóng dáng ấy quay về. Tôi cứ tưởng sự bình thản đến lạnh lùng là trái tim cô đã băng giá trước tôi, cho đến khi cánh tay ấy chạm vào tôi, cho đến khi tôi cảm thấy rất gần đôi môi cô đang run rẩy tìm môi tôi, để đặt lên đó cái hôn lạ lẫm, ấm nồng và ẩm ướt. Tôi đã hôn lại cô, đã để cho mình bị cuốn đi, tê dại trong cái hôn điên cuồng ấy. Những hình ảnh cũ ào về, những hình ảnh của tuổi 20 nông nổi, những nụ cười, những mảng sáng xanh ngắt và nồng nhiệt.Cho đến khi Hạ Nguyên rời tôi ra bằng tiếng thở hổn hển và đôi mắt nâu bằng phẳng nhìn tôi như thấu vào trong óc.

...

Tôi bước vào nhà khi trời đã sập tối. Nghi đang ngủ. Nàng nằm trên sofa, cuộn người trong tấm chăn thu mỏng. Tôi vào bếp và sắp chén bát cùng những đồ ăn nàng đã nấu còn nóng hổi, chỉ còn đợi tôi về. Bất ngờ, bàn tay nhẹ nhàng len vào, ôm ngang ngực tôi. Nghi áp mái đầu vào lưng tôi, giọng dịu dàng ngái ngủ:

- Anh đã về!

- Anh làm em thức giấc à? - Tôi quay lại nhìn nàng.

Nghi nhìn sâu vào mắt tôi hồi lâu. Đôi mắt nâu trong trẻo của nàng bỗng thảng thốt sự ngạc nhiên và hốt hoảng. Giọng nàng lạc đi:

- Tại sao... anh nhìn em như thế?

Hôm ấy, lần đầu tiên từ khi yêu nàng, tôi bối rối cúi mắt xuống, lảng tránh cái nhìn của nàng. Tôi quay lại, cố tìm một cái đĩa để đựng rau trong ngăn để bát, nói một câu bâng quơ nào đó rồi đi về phía bàn ăn. Tôi biết phía sau mình, Nghi đang đứng lặng và lòng đầy ngờ vực. Nhưng lý trí của tôi hình như vẫn còn chưa tỉnh dậy, và lúc này, tạm thời tôi không còn muốn nghĩ.

-----------

Hơn nửa tháng từ buổi chiều tôi xuất hiện trong căn hộ của Hạ Nguyên, chúng tôi chưa hề gặp lại. Nhiều lần, tôi có đến nhà cô, đối diện với cánh cửa gỗ nâu cũ để rồi thẫn thờ ra về. Hạ Nguyên cũng không tìm tôi. Thời gian qua kéo dài thêm day dứt. Giữa chúng tôi giờ là một khoảng đau nhói không thể gọi tên, chỉ biết rất dài...

Một đêm, Hạ Nguyên gọi cho tôi. Cô nói với tôi, ngắn gọn: "Em muốn ngắm mặt trời mọc", rồi bỏ máy. Cô đánh thức tôi, kéo tôi ra khỏi giường giống như cái cách cô vẫn làm cách đây 8 năm. Tôi vội vã thay đồ và lấy xe rồi lái đến thẳng nhà cô. Tôi biết, cô gái kỳ lạ đến buồn cười ấy đang đứng đợi dưới cổng nhà. Cô ấy đang đứng dưới gốc cây Hoàng yến, đang nhón gót giày trên những viên gạch cũ, đang đếm, đang lắc nhẹ vai, đang thỉnh thoảng nhìn về phía con đường bên cạnh, đang chờ tôi, và sẽ chờ cho đến khi nào nhìn thấy đèn xe rọi sáng con phố đang say sưa ngủ.

Chiếc xe chạy suốt đêm dài. Hạ Nguyên sau một hồi xem xét đã lựa chọn CD Piano Solo những bài hát của Linkin Park. Cô không nói với tôi một lời nào, chỉ một vệt cười giữ trên đôi môi kiêu hãnh nhiều hoài niệm. Tôi cũng không muốn phá vỡ khoảng im lặng ấy. Giữa chúng tôi là khoảng không gian ấm áp đầy âm nhạc. Thỉnh thoảng, tôi nhìn cô mờ nhạt qua kính chiếu hậu, cho đến khi cô nghiêng đầu, ngả ra ghế và thản nhiên ngủ. Tiếng dương cầm của The Ken, gió mùa Đông lạnh buốt va vào cửa kính, những con đường hun hút dài giữa đêm tĩnh lặng, cô gái đến từ quá khứ, và tôi - trái tim chưa lúc nào thanh thản và yên bình đến thế..., chúng tôi đang đi về phía biển, đang đi về phía bình minh.

Khi chúng tôi chạy xe trên con đường dài nối từ đất liền ra đảo, bầu trời đã xam xám sáng. Hạ Nguyên rùng mình tỉnh giấc, những tia nắng đầu tiên của mặt trời đã lấp lánh trên mặt biển bằng phẳng. Chúng tôi ra khỏi xe. Hạ Nguyên e dè kéo lấy bàn tay tôi rồi nắm chặt. Cô quay sang nhìn tôi, đôi mắt mang nhiều ấn tượng của một thời đã cũ. Im lặng, cô tựa đầu vào vai tôi, chúng tôi bước về phía mặt trời, say đắm như những kẻ đang yêu. Hạ Nguyên mỉm cười với ánh sáng trước mắt, thì thầm một bài hát tôi không rõ tên. Đôi mắt trong sáng không dính dáng gì tới contact lens của cô rạng ngời vui vẻ. Cô cúi xuống nắm lấy những hạt nước lạnh buốt rồi ném về phía tôi. Và chúng tôi chạy trên bờ cát dài, chạy trốn những con sóng nhẹ như vỗ về. Hạ Nguyên quay về phía tôi, tôi chỉ nhìn thấy mặt trời sau lưng cô, chỉ nhìn thấy khoảng lấp lánh từ nụ cười trẻ thơ trên khuôn mặt khuất trong vùng tối. Cô vươn tay về phía tôi, cho đến khi tôi đón lấy được thân hình mảnh khảnh và vô tư ấy. Hạ Nguyên níu chặt lấy tôi, tiếng cười giòn tan va vào sóng, vỡ tan những giấc mơ không lành lặn, những yêu thương nhói đau trong quá khứ, những ám ảnh của tôi, những cô đơn của cô. Tôi đang yêu cô. Ngay lúc đó, chúng tôi đang yêu nhau, bằng cả trái tim và lý trí.

Hạ Nguyên ngồi trên bờ đá, gục đầu vào vai tôi, tay ôm chặt. Chúng tôi đã ngồi như thế, im lặng rất dài, gió biển thổi lạnh và nắng rực rỡ ngoài xa.

- Chúng ta không thể ngồi đây mãi. - Cô thì thầm.

- Anh không muốn đi. - Tôi thở dài, đặt nhẹ lên tóc cô một nụ hôn.

- Nhưng ta phải ra khỏi nơi này anh ạ! - Cô kiên quyết.

- Ra khỏi đây là không còn yêu nhau nữa, em biết không? - Tôi gục xuống vai cô, lòng đau nhói. - Ra khỏi đây, em sẽ trở về với contact lens màu ghi của em, anh trở về với căn nhà của anh... và cô ấy. Ra khỏi đây rồi chúng mình làm sao trở lại?

- Những giấc mơ về anh đã đưa em quay về. - Hạ Nguyên chậm rãi - Em về để mơ nốt giấc mơ 8 năm ấy. Ta có còn gì cần tiếc nuối đâu...

- Em không muốn làm lại với anh sao?

- Vậy ai sẽ lại mơ giấc mơ của em? - Cô ngước lên nhìn vào mắt tôi, cái nhìn chạy suốt suy nghĩ - Sâu trong tim anh là cô gái ấy. Em cảm nhận được. Anh hãy quay về và yêu chỉ mình người con gái của đời anh thôi!

Và cô bao dung đặt lên môi tôi một cái hôn dịu dàng.

...

Chiều hôm ấy, khi rời công ty, tôi đến nhà Hạ Nguyên thì không còn tìm thấy cô nữa. Hạ Nguyên để lại cho tôi một mảnh giấy nhắn nhỏ chỉ vẻn vẹn mấy chữ: "Em đi tìm hạnh phúc!". Tôi không biết cô đi tới đâu và có khi nào trở về trong đời tôi, như lời hứa sẽ quay lại như hai người bạn. Như một cái hẫng hụt êm dịu để trở thành cảm giác thanh thản và lành lặn. Hạ Nguyên quay về, tìm lại nơi tôi ánh nhìn trong sáng mà tôi đã đem đi, cho đôi mắt trầm buốt giá giữa mùa Đông lại được mỉm cười. Hạ Nguyên quay về, cho tôi tìm lại những giấc mơ yên bình lúc nửa đêm, để lại hình ảnh cuối cùng của cô trong tôi là một nụ cười rạng rỡ trước khi quay lưng và khuất sau cánh cửa. Hạ Nguyên mang về cho tôi một trái tim nguyên vẹn, để yêu trọn vẹn sau này. Còn cô, cô đi tìm hạnh phúc.

....

Tôi trở về nhà khi trời đã sập tối. Cửa không khóa. Chiếc valy nhỏ của Nghi đặt ở góc tường, đôi guốc xếp gọn nơi bậc cửa. Vậy là nàng đã về. Từ sau ngày tôi đến tìm Hạ Nguyên, Nghi rơi vào trạng thái u buồn. Nàng ít cười và thường câm lặng nhìn tôi từ phía sau. Nàng đã đọc được sự xao động nào khác trong mắt tôi, trong sự lảng tránh của tôi, và cả những tiếng thở dài về đêm nữa. Tôi không nói và nàng cũng không hỏi. Vài ngày sau, nàng thu xếp một ít quần áo và đồ dùng cá nhân, chỉ nói với tôi rằng nàng về nhà thăm gia đình. Nàng đi. Tôi không nài giữ. Tôi đã bị sự xuất hiện của hạ Nguyên làm cho chao đảo. Và lúc, hơn lúc nào hết, tôi cần ngừng lại để tìm đường cho mình.

Tôi vào phòng khách. Con mèo Bông kêu lên một tiếng uể oải rồi đứng dậy, vươn người, xù tung bộ lông trắng muốt rồi nhảy xuống khỏi sofa - nơi Nghi nằm, và biến mất ở cửa bếp. Nghi đang ngủ. Nàng cuộn tròn trong tấm chăn Thu mỏng, mái tóc dài xõa mềm mại trên gối, trên vai và cả trên má. Tôi ngồi xuống cạnh nàng, ấp tay bàn tay lạnh ngắt của mình trong ngực áo rồi mới khẽ chạm vào tóc nàng. Ánh sáng mờ nhạt từ cửa sổ căn hộ đối diện hắt vào, soi sáng khuôn mặt nàng, đôi môi ngây thơ, cái cổ trắng muốt gợi cảm ấm nóng sau lần áo trắng trễ nải. Một cảm giác yêu thương se sắt, tôi cúi xuống, chạm môi vào trán nàng. Khẽ mở mắt, Nghi ngồi dậy, đôi mắt nâu trong trẻo và hoảng hốt nhìn sâu vào mắt tôi. Phút chốc, nụ cười hạnh phúc bừng sáng trên khuôn mặt nàng. Nũng nịu, nàng dụi đầu vào ngực áo và choàng tay qua vai tôi: "Anh đã về rồi!"

Thường thì, mỗi buổi sáng thứ 6 Nghi lại mua hoa hồng trắng về cắm trong cái lọ pha lê đơn giản đặt cạnh cửa sổ. Ánh nắng hắt nhẹ trên những cánh hoa mỏng làm bừng sáng căn nhà. Đó là khi tôi yêu nàng hơn lúc nào.

/Hết/