Showing posts with label Books. Show all posts
Showing posts with label Books. Show all posts

Minh mèo đọc Thơ!

Gió, gió, mơ hồ!
Cành khuya cành khuya!
Hôm nay Minh mèo đọc thơ. Bắt đầu từ 1 bức ảnh có 1 đoạn bài thơ "Một chiều ngược gió". Bắt đầu từ câu thơ "Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh..."

Minh mèo tìm đọc lại mấy bài thơ cũ, tự thấy lòng mình dịu lại. Vốn dĩ là người không yêu thơ, không viết thơ, ít đọc thơ... Nhưng Minh mèo không phải người không biết rung động. Chưa nói chúng còn gắn với những người thân quen, những điều cũ kỹ...

Bài 1: Gửi anh, không biết người sáng tác. Bài thơ này đi với Minh Mèo trong một quãng rất đẹp của thời cấp III. Cô bạn thân của Minh Mèo, Thu "mù", thích bài thơ này và chép lại trong sổ. Bạn thân giờ đang rong ruổi Sài Thành. Giọng nói đã khác, lâu rồi không liên lạc, Tết chắc không về, mà đám cưới Minh mèo chắc cũng k về nổi. Hồi bạn mới đi, mình ở Hà Nội, mỗi đầu đông, hoa sữa nở, nhớ bạn da diết. Cứ mong lắm một ngày bạn về rồi ba đứa đoàn tụ. Mong lắm biết không?

Bài thơ này, Minh mèo cũng thích. Ngẫm đi ngẫm lại, đúng với nhiều người!

Gửi anh

Những ngọn gió vịn vào đêm
Cây vặn mình vịn vào ngọn gió
Giọt sương âm thầm vịn vào lá cỏ
Ước gì ta vịn vào nhau.

Ngày nối ngày những con phố bên nhau
Đêm kề đêm trên nẻo đường xa vắng
Cầu vồng bắng ngang miền mưa,miền nắng
Em khát vô cùng chẳng tới được bờ anh.

Bức tường màu xanh, chiếc áo màu xanh
Cả khoảng trời cũng màu xanh, anh nhỉ ?
Em vắt kiệt tuổi mình nhuộm những điều có thể
Chỉ tình anh nhuộm mãi vẫn không màu.
----
Bài 2: Tháng Mười, sáng tác NH (cái tên này mình k thích vì nó nhắc lại một vài điều k vui liên quan đến con chữ, nên xin phép viết tắt). Bài thơ này mình đọc những năm đầu Đại học, trên tuyển tập 10 năm báo Văn nghệ và tuổi trẻ của mẹ. Tháng Mười mà mình yêu. Những cảm xúc nhẹ nhàng, chập chững, hương cỏ, hương lúa... "Em là cô bé đi nhặt thóc rơi, sợ sệt trước tháng Mười vàng rực"! Trước khi đọc bài thơ này, mình đã từng hình dung về những điều như thế, và rất sung sướng khi gặp gỡ, chạm vào! Tình cờ, khi search bài thơ này trên mạng, tìm đến và đọc ngay trong chính trang lưu trữ Blog cũ của mình!

Tháng Mười
(NH)
Em chạy tới với anh và chân em run lên
Bước chân chập chững như khi còn nhỏ xíu
Em là cô bé đi nhặt thóc rơi
Sợ sệt tháng mười vàng rực

Em giữ chặt những hạt thóc nhỏ nhoi
Như ngần ngại cánh đồng kia đòi lại
Và khi bàn tay anh chạm vào chiếc giỏ kí ức
Những sợi mây nâu óng tung ra như đám bồ hóng lâu ngày
Chạm vào chiếc chổi dịu dàng của số phận

Rồi những hạt thóc chạy trốn khỏi tay em
Rơi xuống bãi sông nảy mầm vội vã
Và những vỏ trấu những hạt lép bay
Trong gió chiều lồng lộng
Em nghe tiếng cỏ may ngã rạp trước mùa vàng

Em chạy mãi,tháng mười không đợi nữa
Những con sẻ nâu tha rơm về làm tổ
Ríu rít bay ríu rít gọi chúng mình
Em chạy suốt tháng mười để chạm được vào anh...
----
Một trích đoạn trong bài thơ kết thúc của cuốn "Cho tôi xin một vé đi Tuổi thơ" của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Một cuốn sách tuy có nhiều chi tiết hơi ảo, nhưng rất có ý nghĩa với Những người đang - trong - quá - trình, và đã - Lớn! Cũng là một lý do mà tôi vẫn gọi tuổi thơ của mình là "tuổi thơ đánh mất". Những ký ức, sự trong trẻo, ngây thơ, những cảm nhận và rung động hồn nhiên. Tôi chẳng nhớ từ bao giờ, khi tôi còn nhỏ lắm, tôi có lấy giấy và viết 1 câu chuyện về gia đình của mình với những ký ức ít ỏi khi tôi còn bé. Bố tôi tình cờ đọc được, hẳn rất xúc động nên đã nói với tôi rằng câu chuyện đó rất hay. (Bố tôi là người không hay bày tỏ cảm xúc của mình và hơi bị ít khen con cái). Bây giờ, tờ giấy đó, tôi đã mất, những ký ức của tôi cũng quá mờ nhạt, nhiều thứ không còn. Chỉ còn lấp lánh đâu đó trong suy nghĩ. Tôi yêu chúng lắm, nhưng cũng tiếc nuối vì đã quên mất nhiều!

(...)Đêm nay tôi bước vội khỏi nhà,
Đến ga
xếp hàng mua vé
"Lần đầu tiên trong nghìn năm,
Có lẽ
Cho tôi xin một vé
đi Tuổi Thơ.
Vé hạng trung"

Người bán vé hững hờ
Khe khẽ đáp :
Hôm nay hết vé!(...)
----

"Một khoảnh khắc nữa bên em" (360+)

"...Lauren ngẩng đầu lên và nhìn vào mắt Arthur. Khuôn mặt hai người sát lại gần nhau mà họ không nhận thấy.

- Anh muốn hôn em - Arthur nói.

- Tại sao anh lại hỏi em mà không thực hiện đi? - Lauren trả lời.

- Anh đã nói với em là anh cũ kỹ lắm mà.

Tấm cửa cuốn của cửa hàng kêu ken két khi trượt theo rãnh sắt. Một tiếng chuông báo động vang lên, Arthur vươn thẳng người, sững sờ, tay cầm tay Lauren, anh đứng phắt dậy.

- Anh phải đi đây!

Nét mặt Arthur thay đổi. Trên gương mặt anh, Lauren cảm thấy những dấu hiệu của một sự đau đớn đột ngột.

- Có chuyện gì thế?

Chuông báo động của cửa hàng vang lên mỗi lúc một to hơn, ong ong bên tai họ.

- Anh không thể giải thích cho em được, nhưng anh phải đi đây.

- Em không biết anh đi đâu, nhưng em sẽ đi với anh.

Arthur vòng tay ôm cô, anh không rời mắt khỏi cô, anh không thể nào siết chặt cô được.

- Hãy nghe anh đây, mỗi giây đều quý giá. Tất cả những điều anh đã nói với em đều là sự thất. Nếu có thể được, anh mong là em sẽ nhớ đến anh, anh thì anh sẽ không quên em đâu. Một khoảng khắc nữa bên em, dù là ngắn ngủi cũng thực sự đáng giá.

Arthur lùi xa dần.

- Tại sao anh lại nói là một khoảnh khắc nữa? - Lauren hoảng hối hỏi.

- Biển bây giờ đang đầy những con cua rất tuyệt.

- Tại sao anh lại nói là một khoảnh khắc nữa, Arthur? - Lauren hét lên.

- Mỗi phút bên em giống như một khoảnh khắc đánh cắp được. Chẳng có gì đổi lấy nổi điều đó của anh. Hãy làm dịch chuyển thế giới, Lauren, thế giới của em ấy.

Anh đi xa thêm vài bước nữa rồi bắt đầu chạy rất nhanh. Lauren thét gọi tên anh. arthur quay lại.

- Tại sao anh lại nói "một khoảng khắc nữa bên em"?

- Anh đã biết từ trước là em tồn tại! Anh yêu em và điều đó không can hệ đến em.

Và Arthur biến mất trong bóng tối của góc phố nhỏ.

Tấm cửa cuốn từ từ kết thúc hành trình của nó, chạm vào cái gờ trên vỉa hè. Người bán hàng cắm chìa khoá vào cái ổ nhỏ gắn trên tường, tiếng còi ghê tai ngừng bặt. Bên trong cửa hàng, máy báo động trung tâm tiếp tục phát ra những tiếng bíp với khoảng cách đều đặn. "

Trích "Vous Revoir" - Marc Levy

Bên kia sông Đuống

Bên kia sông Đuống
---
...Em ơi!
Buồn làm chi
Anh đưa em về sông Đuống
Ngày xưa cát trắng phẳng lỳ
Sông Đuống trôi đi
Một dòng lấp lánh
Nằm nghiêng nghiêng trong kháng chiến trường kỳ

Xanh xanh bãi mía bờ dâu
Ngô khoai biêng biếc
Đứng bên này sông luyến tiếc
Sao xót xa như rụng bàn tay(...)

Bài thơ này mình học hồi phổ thông. Mình đã khóc nhiều khi lần đầu đọc. Mình thích. Nó giống như là niềm đau đáu về một niềm đất mà con người coi là máu thịt. Thân thuộc, gần gũi, dịu dàng, bao dung, và tan nát.
Nhà thơ Hoàng Cầm đã qua đời sáng mùng 6 tháng 5 năm 2010.
----

Le Petit Prince.

Cậu bé du hành qua những vì sao, cuối cùng cũng vứt bỏ thân xác nặng nề để trở về với nơi mình bắt đầu.
Có nhiều hụt hẫng ở những nơi cậu đã ra đi.
Có một con cáo và một con người - đã được cậu thuần dưỡng.
Họ rơi nước mắt. Họ đau lòng. Nhưng họ vẫn phải để cậu ra đi. Bởi nơi ấy không dành cho cậu.
Có một bông hoa hồng yếu ớt luôn nghĩ rằng mình mạnh mẽ lắm với 4 cái gai mỏng, đang chờ cậu trở về.
--
Khi yêu thương, khi bắt đầu với một yêu thương, người ta chấp nhận đớn đau.
Còn bạn. Bạn thân mến.
Bạn có chấp nhận sự đau đớn của việc chia lìa mà đưa tay ra, như con cáo đã yêu cầu Hoàng Tử Bé thuần dưỡng mình dù biết một ngày cậu sẽ ra đi.
--
Có những người đã bất chấp nỗi đau chỉ để biết mình còn tồn tại.
Mọi trái tim đã được thuần dưỡng rồi cũng sẽ phải chịu những mảnh rách.
Những mảnh rách.
Tôi...
Hụt hẫng biết mấy!
--

Phong Linh

Phong Linh

Hôm nay, cái chuông gió gốm của mình bất ngờ kêu lên 1 tiếng. Đơn giản. "Keng!"
Hôm nay có làn gió đủ sức làm cho cái chuông gió gốm của mình kêu "Keng!" một cái.
Những ngày này, dường như nỗi lo vật chất đang phủ một tâm trạng u ám lên bọn mình. Dù rằng cả hai đứa đều hành xử với nó một cách tích cực. Thực ra với mình mọi thứ khá đơn giản. Nhưng R thì có nhiều điều phải lo. Cuộc sống trong một thoáng đi đến chỗ có phần bất định. Chưa biết ngày mai sẽ thay đổi thế nào. Mình chỉ lo lắng điều đó.
Nhưng mình tin là mọi chuyện sẽ ổn thôi. Hẳn rồi. Bọn mình ở bên nhau cơ mà!

Sau khi hai đứa đi xem chiếu lại "Chạng Vạng" ở Megastar tuần trước thì mình quyết định bắt đầu đọc tập I.
Đọc được 200 trang. Nhận xét là như thế này:
- 200 trang đầu nội dung chưa có gì đặc biệt lắm.
- Dịch giả dịch không hay và gặp phải một số lỗi không đáng có.
+ Dịch word by word, có chỗ dịch giới từ thì để nguyên theo nghĩa gốc tiếng Anh mà không làm cho nó trở nên hợp lý với ngữ nghĩa tiếng Việt.
+ Dịch thành ngữ tiếng Anh thì lại Việt hóa quá đáng làm cho nó trở nên lạ lẫm với phong cách đọc sách dịch từ văn học Âu - Mỹ.
- Đoạn đầu này tác giả viết không được hấp dẫn lắm. Chi tiết hơi tủn mủn, miêu tả chưa tinh tế và nhiều chỗ đóng mở ngoặc hơi bị vô duyên.
- Đoạn đầu của phim nghe chừng thu hút hơn.
Không phải tự dưng Harry Potter trở thành một trong những bộ sách mình hay đọc. Lý Lan là một dịch giả có tiếng. Vốn từ vựng tiếng Anh cũng như tiếng Việt đều rất phong phú và hiện đại. Văn dịch hài hòa, uyển chuyển và linh hoạt. Chính vì thế, khi đọc HP, mình thấy rất ngưỡng mộ và thú vị với cách dịch giả làm chủ từ ngữ. So với HP thì Twilight bản dịch chỉ được điểm 6 so với 10.