Showing posts with label Cho cuộc sống tươi đẹp. Show all posts
Showing posts with label Cho cuộc sống tươi đẹp. Show all posts

Hướng về Hà Nội



Hà Nội.

Mùa Thu về rồi đấy. 

Hoa sữa nở đầy những góc phố. 

Đã quên đi cảm giác cô đơn của những ngày nào. 

Vậy mà nghe bài hát ấy, tôi vẫn rơi nước mắt. "Hướng về Hà Nội".

Thành phố, mà vì nơi ấy, tôi sẵn sàng bỏ lại mọi thứ phía sau. Có thể đó là cái khao khát nồng nàn thời thơ trẻ, rũ bỏ những sợi dây mà chạy theo điều mình si mê. Có thể đó là ước muốn được ngừng lại, nơi thời gian đang trôi rất chậm và bớt ồn ào. Những rêu phong mang người ta trở lại. Những kỷ niệm khắc sâu mọi con đường. Có thể, đó là tình yêu. 

Thật khó để nói về những cảm xúc dành cho Hà Nội. Chỉ biết, nó rõ ràng nhất mỗi khi Thu về. Những khi cái lạnh se sắt bắt đầu lẩn quẩn trên phố. 

Hà Nội có lẽ là một người con gái, cô gái mang đầy mong nhớ, ngóng trông, đứng lặng dưới những chiếc lá màu vàng và gió. Cô gái đã chờ đợi từ lịch sử, từ hiện tại, từ những lặng lẽ của tương lai. 

Những người chưa từng đến, có thể cảm động, nhưng không bao giờ hiểu rõ, tại sao nhiều người lại yêu Hà Nội đến thế. Nó không phải là sự giàu sang và hào nhoáng. Cũng không phải cái đẹp lung linh đến huyễn hảo.

Dường như, nó chỉ là những khoảng lặng và sự cũ kỹ. 

...

Con của mẹ!

Vậy là con sẽ sinh ra và lớn lên ở Hà Nội. 

Nơi cha con và mẹ đã gặp nhau. Ở cái góc phố bé xíu có giàn hoa giấy và những chùm hoa vàng mẹ không biết tên rủ xuống. Nếu 1 ngày con tò mò, địa chỉ của nó là Ngõ 9, phố Đào Tấn, gần góc cổng trường Tiểu học Thủ Lệ, nơi một dãy nhà tập thể cũ kỹ rất phổ biến ở thành phố này còn lại từ khoảng thời bao cấp. Có thể sau này con lớn lên, nơi ấy đã bị phá hủy để xây mới hoặc thay đổi nhiều thứ không chừng, nên sau này khi có dịp, bố mẹ nhất định sẽ ghi lại những hình ảnh của góc vuông buồn cười đó. 

Cũng là nơi mà cha con và mẹ đã yêu nhau. Tình yêu đến nhanh vèo vèo, chẳng còn nghĩ gì sau lần gặp gỡ đầu tiên. Tất nhiên, tình yêu nào mà chẳng có lúc khó khăn, trục trặc, có những vấn đề từ quá khứ, từ hiện tại hay tương lai... làm ảnh hưởng. Nhưng bố và mẹ đã yêu nhau mà không phải nghĩ ngợi quá nhiều. Sau này cưới nhau cũng không phải nghĩ ngợi quá nhiều. Và cho đến giờ, gần 5 năm sau đám cưới, bố và mẹ có con, vẫn lo lắng đến ngày con ra đời sẽ ra sao, sẽ thế nào...

Con đừng buồn khi biết rằng bố và mẹ không phải không cảm thấy tiếc nuối khi chuẩn bị chấm dứt "cuộc sống của 2 người" để đón con. Thực sự những năm đã qua, mẹ đã cảm thấy rất hạnh phúc, mọi thứ tuyệt vời và không lúc nào cảm thấy trống trải khi căn nhà chỉ có 2 người con ạ. Bố mẹ đi nhiều nơi, làm mọi thứ mình muốn với nhau. Bố mẹ thực sự hợp nhau nhiều lắm. Đến giờ mẹ vẫn không thể ngủ ngon mà không thấy thiếu vắng, khó chịu mỗi khi đi ngủ mà không nắm tay bố. Mẹ mừng vì con sẽ sinh ra trong hạnh phúc và tình yêu ấy. Mẹ cũng mừng vì con sẽ sinh ra trong cuộc sống đủ đầy và an toàn, nơi thành phố có đủ những hi vọng và điều kiện để sau này con có thể vươn cánh bay xa. 

Bố mẹ đã quen với cuộc sống của 2 người. Sau này con ra đời, sẽ quen với cuộc sống của 3 người, có thể sau này sẽ là của 4, của 5 người chẳng hạn... Để rồi khi con (hoặc các con) lớn lên và tung cánh bay theo chí hướng của mình, bố mẹ lại quay lại với cuộc sống của 2 người nhưng rồi khi ấy là trống hoác con ạ. 

Lần đầu làm cha làm mẹ, cả bố mẹ đều lo lắng, rồi cuộc sống sau này sẽ như thế nào. Mẹ cũng không rõ, những cảm xúc ấy mẹ vẫn chưa có. Có lẽ nó sẽ đến vào ngày con sinh ra. Là một bến bờ hạnh phúc mới. Nó níu giữ mọi bước chân, kể cả những người phiêu du và hoang tàng nhất. Mẹ đã nhìn thấy điều đó nhiều rồi!:)

Rồi sau này, dẫu con đi đâu, với ai, đến tận phương trời nào... Hẳn bố con và mẹ vẫn ở đây. Hà Nội này. Cũng ngóng trông, đợi chờ, với yêu thương và hi vọng như Hà Nội.

Cũng có thể con sẽ gặp được cô gái của đời mình nơi những phố phường ấy, những góc vuông buồn cười, những bóng cây lá gió... 

Rồi mẹ vẫn sẽ ngày ngày cầu mong cho con, một cuộc sống có những vấp ngã, có những vết thương, có những yếu đuối và đau khổ, nhưng sẽ là một cuộc đời hạnh phúc và nhiều hi vọng. Con đừng sợ những đau thương phía trước, hãy an tâm và dũng cảm lên! Bởi nó sẽ làm hạnh phúc của con tròn đầy. 

Vững vàng lên và khỏe mạnh con nhé, đứa trẻ vẫn ngày ngày đạp bùm bụp vào bụng mẹ!:D

Mama Loves You!


Close your eyes and give me your hand, darling...
Do you feel my heart beating, do you understand?
Do you feel the same?
Am I only dreaming?
Or is this burning an eternal flame?

Hôm nay đi siêu âm mốc 12 tuần. 

Bác sỹ bảo trẻ con của mẹ hờn dỗi quay mông ra ngoài. Trẻ con đầu to mông bé của mẹ!:D

Mới 3 tháng, chân tay con nhí nháy, bác sỹ chọc, lắc cho mấy cái cũng không thèm quay lại. Con vừa nghịch vừa bướng. Bố con thì chỉ có biết đứng cười hí hí thôi...

Thỉnh thoảng mẹ thấy lục đục trong bụng, không biết vì con nghịch không (vì còn sớm quá), hay là do bị sôi bụng nữa.

Ngày trước bài hát nào mẹ nghe cũng ra tình ca. Giờ bài hát nào có ngôi "I" và "You" cũng đều nghĩ ra con cả. 

Dù sao thì, con hãy bình an và khỏe mạnh nhé. Mẹ con nghén ngẩm, cả ngày ọe ọe, chiều nào cũng tâm tình thủ thỉ trong nhà vệ sinh... dù thế nào đi chăng nữa cũng sẽ chịu hết, chỉ cần con khỏe mạnh rồi đến tháng đến ngày ra đây với bố mẹ là được. 

Và hãy nhớ rằng, bố mẹ luôn và sẽ mãi yêu con!

Khoảng trời bỏ quên...


Những ngày này tôi thường nghĩ đến bài hát đó...
"Đến bao giờ vườn đầy hoa trắng rơi; chôn vùi nơi đó bóng dáng em lặng im..."

Một bài hát đẹp, Một bài hát buồn và cô đơn. Với tôi, bài hát đó giống như kỷ niệm đã qua, những điều quý giá và những khoảng lặng tôi đã đánh mất. Một phần nào đó trong tôi đã chết theo những kỷ niệm đó. Điều đó để lại cảm giác thực sự tiếc nuối, nhưng để lựa chọn, tôi cũng không chọn để quay lại.

Bởi một lý do nào đó, bài hát ấy khiến tôi buồn vì những điều đã đi qua, nhưng càng sợ hơn việc đánh rơi những gì tôi đang có. Cái cảm giác ấm áp và yêu thương này. Những điều lấp lánh tôi đang có, và rồi có thể là sẽ có nữa. Cứ muốn điều này, muốn điều kia, để rồi lúc có đâm ra sợ mất!:D

Mùa hoa Sưa đã về trên những con đường Hà Nội ướt át. Bắt đầu từ những bông hoa đầu tiên tôi gặp cuối đường Trần Hưng Đạo. Hôm nay, những cơn mưa bụi dai dẳng ấy, tôi đã nhìn thấy hoa trắng những con đường, những vỉa hè không bước chân người qua lại. Hoa Sưa nở trong mưa, thật cô đơn. Nhưng màu hoa đó với tôi luôn là niềm hạnh phúc, sự háo hức và bồn chồn khi màu trắng yêu thương ấy trở về. Có thể sẽ là tiếc nuối và nước mắt ngày em đi, nhưng tôi chỉ muốn quan tâm đến hiện tại mà thôi.

Hà Nội. Hoa Sưa về rồi đấy. Chắc em cũng nhìn ngắm phải không. Chắc hẳn khi nhìn hoa Sưa, mình lại nghĩ về nhau, dù đã cách xa từ lâu lắm. Thôi thì mình cứ như thế đã, em nhỉ!

Cứ cất nhau vào ký ức. Những con đường hoa trắng. Những khoảng trời bỏ quên...




Ăn chuối để giảm và kiểm soát cân nặng

Vì sao chuối lại được coi là loại trái cây tự nhiên giúp giảm cân hiệu quả?
Chuối chứa rất nhiều vitamin và khoáng chất , đặc biết chuối chứa rất nhiều calo, trung bình 100gram chuối có chứa đến 91 calo. Calo có trong chuối rất nhiều nên chuối có thể đủ cung cấp cho các hoạt động của cơ thể làm tăng cảm giác no sau khi ăn, giảm cảm giác thèm ăn những thứ khác. Không chỉ vatah, kali có trong chuối còn có thể kích thích sự phát triển của cơ bắp, giúp cải thiện tình trạng tích lũy mỡ thừa
Ngoài ra chuối còn chứa chất norepinephrine, chất có khả năng phân giải các chất béo có trong cơ thể và ngăn chặn quá trình tích tụ mỡ thừa, và nhiều chất xơ nên có thể giúp bạn cảm thấy no lâu và hạn chế được cảm giác thèm ăn, hỗ trợ đắc lực cho việc giảm cân diễn ra nhanh hơn.

Sử dụng chuối để giảm cân, bạn vừa có thể giảm cân nhanh lại vừa vẫn được ăn những món ngon mà mình yêu thích mà không cần kiêng khem kham khổ.
Chính vì lý do trên mà phụ nữ Nhật Bản đã sử dụng chuối để giảm cân từ rất nhiều năm nay. Với phụ nữ Nhật, chuối chính là nguyên liệu để giảm cân số 1 đấy!
Chế độ giảm cân bằng chuối
Giảm cân bằng chuối là một phương pháp nổi tiếng của dược sĩ người Nhật Sumiko Watanabe và ngày càng được nhiều người tin theo. Không chỉ giúp giảm trọng lượng cơ thể, cách này còn giúp đốt cháy lượng mỡ thừa quanh bụng, làm khuôn mặt thon nhỏ và nở nang vòng 1.
Giảm cân bằng chuối không có nghĩa là bạn sẽ ăn chuối trừ bữa trong cả ngày mà đơn giản, bạn chỉ cần ăn chuối với lượng đáp ứng được nhu cầu của cơ thể, ăn cho đến khi bạn cảm thấy đủ mà thôi. Kết hợp chế độ ăn giảm cân bằng chuối với uống nước và một chế độ ăn lành mạnh và tập thể dục, bạn sẽ có được hiệu quả giảm cân như ý muốn.

Chia sẻ bí quyết giảm cân bằng chuối, cô nàng Seo In Young, cựu thành viên của nhóm Jewelry của Hàn Quốc cho biết cô đã giảm được tới 6 kg trong vòng 4 tuần.
Thực đơn giảm cân bằng chuối
Đối với bữa sáng, bạn chỉ cần ăn một vài quả chuối và uống nước . Sau đó, bạn có thể dùng bất cứ thực đơn yêu thích nào cho bữa trưa và tối nhưng hạn chế món tráng miệng nhiều nước. Ngoài ra, để phương pháp này đạt được hiệu quả tối ưu, bạn cần kết hợp với việc tập thể dục (không cần quá sức). Cụ thể như sau:
- Bữa sáng: 1 - 2 quả chuối, 2 tách nước.
- Bữa trưa: Đồ ăn ít dầu mỡ và đủ năng lượng.
- Bữa tối: Món ăn làm từ gạo và các loại rau, thảo mộc.
Lưu ý:
- Giữa bữa trưa và bữa tối, nếu cảm thấy đói, bạn hãy ăn 1/2 - 1 quả chuối.
- Chuối có rất nhiều đường nên sẽ không phù hợp với người giảm cân bị mắc bệnh tiểu đường.
(ST)

Chốt lại thì đây có vẻ là một phương pháp giảm cân vô cùng sung sướng, lại có lợi cho sức khỏe, cả nhà thử nhé!:X 


Bay bay la la...


Những ngày Hà Nội chìm trong màn sương chiều và những cơn mưa phùn buổi sáng.

Những hạt nước cứ lẩn quẩn và ẩm ướt trong không khí. Con đường mờ ẩn trong sương nhìn từ tầng 15 xuống.

Đã lâu rồi không tĩnh lại.

Tôi đã chuyển về ở trong căn nhà mới. Ấm áp, dịu dàng, những gam màu tôi yêu thích, những đồ vật do tôi chọn, một cuộc sống mới nhiều hi vọng. Nhà. Nơi tôi muốn về. Cảm thấy an toàn. Cảm thấy hạnh phúc.

Giờ là giữa tháng 2. Những cơn mưa này khiến thời tiết thật khó chịu. Nhưng sẽ đưa em về. Nên tôi chấp nhận và tận hưởng nó không than thở. Mưa nảy những chồi xanh. Màu xanh mướt mát tươi sáng sẽ về trên con đường ấy. Rồi một ngày tôi đi qua, sẽ bắt gặp em, sẽ tìm đến em. Những cánh hoa màu trắng bay trong gió, đọng trên màu xanh trong vắt. Em sẽ về với tôi dù mau chóng ra đi. Cứ như thế, tôi hạnh phúc, tan vỡ, chờ đợi, hi vọng...

Ừ, sang năm mới rồi.

Năm nay tôi sẽ vui vẻ hơn và sẽ tin tưởng vào cuộc sống hơn. Sẽ là như vậy. Những điều tốt đẹp sẽ đến. Tôi sẽ buồn ít đi, cười nhiều hơn, đi nhiều nơi hơn và làm nhiều điều mình thích hơn.

Ừ. Gắng lên tôi nhé! :D

Rainy Days..


Hà Nội đang chuyển mùa bằng những cơn mưa. 

Đêm qua, sau những cơn đau điên cuồng ở vùng thượng vị, giọng nói run run xót xa an ủi của chồng. Ngủ thiếp đi trong cơn đau mệt lả và sáng chẳng muốn mở mắt bởi vì mưa. Cơn đau cũng biến mất giống như vừa trải qua ác mộng

Chắc tối nay là gió lạnh về.

Ngôi nhà đang ở những ngày sửa chữa cuối cùng. Hi vọng giữa tuần sau có thể chuyển về ở hẳn. Ấm áp, gọn gàng... Cái cảm giác trái tim nhảy nhót khi nhìn bộ sofa mới do chính tay mình lựa chọn thiết kế, từ kiểu dáng, chất vải. Vẫn đang hồi hộp đợi rèm may xong. Hồi hộp chờ ngày vợ chồng mình có một tổ ấm riêng thực sự, và cũng mong chờ sớm có tin vui để hạnh phúc được trọn vẹn. 

Đường xa lắm. Nhưng nghĩ về ánh đèn ấm áp nơi phòng khách, lại muốn về!:)

Nghĩ đến những ngày mùa Đông đang tới, nghĩ đến những sáng chủ nhật lạnh giá tỉnh dậy, mở cánh cửa ban công, để cho gió lạnh ùa vào và rúc người vào chăn ấm mà ngắm bầu trời xam xám...

Căn nhà nơi tôi có thể ngắm những ánh sáng lấp lánh trước khi chìm vào giấc ngủ. Nơi bắt đầu cho những nỗ lực, hi vọng và mong sẽ là nơi tràn ngập tình yêu...!

Giấu đi thật kín!


...

:).

Thường thì tôi thích viết về những điều đã qua. Như một cách để nhắc mình nhớ, để khỏi đánh rơi và lãng quên những kỷ niệm đẹp đẽ. 

Tôi. Một kẻ quá đãng trí. Dù không muốn nhưng rồi cũng để rơi rớt những điều mình vẫn hằng nâng niu và trân trọng. Rồi một ngày, tôi bất chợt quay về và vô tình tìm thấy, những lúc đó sẽ là những cú shock nho nhỏ. 

À, tôi cũng có ngày hôm qua, thế đấy!

Sâu trong tim tôi là sự ích kỷ. Hẳn nhiên chẳng thể mong thời gian và trái tim ngừng lại vì mình. Nhưng sự lãng quên khiến tôi buồn lắm. Thế mà sự lãng quên đôi khi lại làm cho tôi an tâm và vững vàng hơn nhiều, dẫu trái tim tôi buồn. Như lúc này.

Tôi có 2 con mèo. Con mèo Mon là nũng nhất, hay nhảy lên ghế, đưa 1 chân chạm vào tôi và ngước nhìn để tôi chỉnh lại tư thế và cho hắn ngồi lên lòng và vuốt ve hắn. Khi tôi không làm như thế nữa, hắn ẻo lả kêu "Meo!" nhắc nhở. Hắn là mèo Mon. 

Gần đây những con cá tôi nuôi đã chuyển màu. Tôi là mẹ của chúng, sau khi mẹ chúng nhảy ra khỏi hồ cá và tự tử bằng cách chết khô, tạo ra một cảnh tượng hãi hùng khiến tôi giờ còn nhớ. Những con cá sau 4 tháng giờ đã lớn nhiều, và đuôi của chúng bắt đầu khởi sắc cam. Chúng bơi tía lia trong cái bể bé tẹo và xúm xít mỗi lần nhìn thấy tôi đi qua, tưởng mình sắp được cho ăn. Chúng sinh ra trong cái bể bé tí tẹo đó, lớn lên trong đó nên chắc sẽ chẳng chết sớm, cũng chẳng nhảy khỏi bể như mẹ chúng. Có 1 con bị dị tật ở đuôi. Nguyên nhân là do tôi, trong 1 lần thay nước, do chúng còn quá nhỏ nên phải dùng muôi múc chúng ta, rồi đè lên nó và đuôi nó bị chảy máu. Tôi phải thả riêng nó trong 3 ngày, tưởng nó chết, dè đâu nó vẫn sống, giờ thì là 1 trong những con to béo nhất đàn. Với cái đuôi chấm phẩy và dáng bơi khác thường. 

Có nhiều điều làm tôi chán nản. Có nhiều điều làm tôi buồn. Lo lắng. Sợ hãi.

Nhưng sẽ ổn thôi.

Hiện tại của tôi giờ là như vậy.

Là Tôi.

She


Là sự lãng quên.

Sự im lặng chấm hết những ngày tháng cũ kỹ và phủ bụi. 

Kẻ ngây thơ ngày nào giờ vẫn còn nhớ những lời hứa mơ hồ. Lời chào tạm biệt. Hẹn ước. Ra đi. 

Lũ cá dịu dàng len lỏi bên những còn sỏi trắng và tìm thức ăn dư thừa sau bữa chính. Những cái bụng bạc lấp lánh vô tư. Kẻ tự do trong nước. Và bị cầm tù trong cái ao nhỏ của mình. 

Cô ấy thích nước. Thích biển. Rồi đâm ra thích cả cái bể bơi. Mỗi lần xuống nước là cảm thấy mình biến thành một giống loài khác. Dù bơi không giỏi, thở không đều và nhanh mệt.

Cô ấy thích màu xanh. Cái màu xanh hùng vĩ, hoang sơ và mát lạnh của rừng núi dường như vẫn còn đọng trong mắt cô ấy sau kỳ nghỉ.

Đã lâu rồi cô ấy không còn gặp lại những kỷ niệm.

Chẳng biết em có đôi lần ghé nơi này. Cũng chẳng biết em có bao giờ tự hỏi vì sao tôi lại im lặng rời xa em, rồi tự trả lời câu hỏi ấy. Nếu là em, là tôi, có lẽ chúng ta đều tự hiểu. Tôi nhớ về em không ngừng. Thương về em không ngừng. Vì thế tôi rời xa em.

Chẳng biết bạn có đôi lần ghé nơi này. Nhưng tôi an lòng vì dường như bạn đã có một bình yên khác. Nụ cười đã vô tư, lòng tin không chênh vênh và những kỷ niệm xưa đã thôi không dày vò nữa. 

Và em biết anh chẳng bao giờ ghé nơi này!:) Em cũng không còn tìm anh như cô bé ngây thơ của ngày xưa điên dại nữa. Em biết với mình rằng cô bé ấy không bao giờ lớn. Những điều đẹp đẽ cũng không bao giờ bay đi. Em có thể không nhớ ra, nhưng sẽ không bao giờ bỏ rơi chúng cả. 

Sáng nay cô ấy thức dậy sau cơn ác mộng, gắng sức đẩy nỗi sợ hãi và lao vào vòng tay người đàn ông của cô ấy. Có thể bộ phim xem tối qua làm cô ấy ám ảnh và lo sợ. 

Nhưng .

Sẽ có người bảo vệ cho cô ấy. Dẫu là nỗi đau, dẫu là nỗi nhớ, dẫu là tiếc nuối. Dẫu là ám ảnh, là lo sợ.

Có người. 

Hà Nội của tôi những mùa Sưa yêu dấu!



Khoảnh khắc hạnh phúc.

Tôi trở lại là tôi, khi nhìn thấy màu hoa sưa trắng xóa trên nền xanh non dấu yêu nơi góc phố.

Mùa hoa Sưa đã đến từ lâu lắm, trước khi tôi nhớ ra, trước khi tôi kịp trở về. Dẫu sao thì cũng không quá muộn. Hoa còn đợi tôi. Vẫn nở trắng xóa và dịu dàng thơm ngát sau cơn mưa nhỏ đêm qua. Vẫn ùa đến bên tôi khi gió.

Tôi đã ngồi xuống góc phố ấy và giấc mơ ngủ quên ngày xưa lại trở lại. À, thì ra tôi cũng có ngày này. Ngày thấy hạnh phúc như xoay tròn quanh mình khi những cơn gió ùa tới mang theo lá và hoa. Hoa trắng đã rơi xuống tóc, rơi xuống vai áo, đã ùa vào tay tôi. Và tôi có người tôi yêu ở bên.

Những khoảng khắc lãng mạn, tình yêu và nhớ thương day dứt dường như đã bị cuộc sống nhấn chìm, dường như tôi đã quên mất để nâng niu, lại trở về trong mùa hoa Sưa. Ừ, về lại rồi.

Bạn sẽ chẳng thể quên được nếu đã từng đứng dưới những tán cây xanh ngắt, ngắm những chùm xoa trắng mê mỏi để rồi khi một cơn gió ào tới thổi tung đám lá, và loài hoa trắng ấy ngập đầy trong mắt. Sẽ chẳng thể quên được cảm giác hạnh phúc ấy, cái phút giây đáng sống, đáng hít thở và đáng yêu thương ấy!

Chẳng ai quên được Hà Nội, dù người ta vẫn đến và đi.

Những ngày mùa Đông

Hồn nhiên...

Dường như những ngày mùa Đông đang dần gõ cửa.

Là khi hương hoa sữa bắt đầu phai nhạt, những cơn mưa đầu mùa mang đi cái nắng và gió bắt đầu trở dậy trên những con phố đêm. 

Mùa Đông là thế. Bắt đầu là sự trở về của Nguyên trong một ngày nắng lạnh. Bắt đầu là chiếc khăn...

Cuộc sống của tôi thay đổi nhiều trong chỉ đôi ba tuần lễ. Những quyết định đưa tôi đi, có nuối tiếc nhưng chưa bao giờ ngoảnh lại. Chỉ biết cảm ơn những ngày tháng đó, những con người đó... 

Tôi có ghé qua. 

Sự vắng lặng mang lại cảm giác hụt hẫng nhưng đến với những linh cảm tốt. Về cuộc sống yên bình, về ngã rẽ. "Suy luận" như là một bản năng trong tôi. Thứ bản năng hiếm khi sai hoàn toàn, nhiều khi đúng hoàn toàn. Cũng tốt. Người ta được hình thành nên bởi quá khứ. Nhưng không thể ôm mãi quá khứ mà sống.

"Hà Nội". Tôi đi về trên những con đường nhiều hơn. Giờ đây tôi làm chủ thời gian, cảm xúc và công việc của mình. Tôi đặt vào dự án của riêng mình nhiều tâm huyết và hi vọng. Cũng như đánh đổi nhiều. Tôi tin nó sẽ thành công. 

Cảm giác này, có lẽ là tự do. Tự do đứng trước ngưỡng cửa của thất bại và thành công. Tôi đã lựa chọn và sẽ không hối tiếc.

Bạn thân mến. Khi bạn đọc những dòng này, có thể là bạn tình cờ ghé ngang qua cửa nhà tôi. Có một điều mà gần đây tôi nhớ lại và tự hỏi. Điều mà tôi đã nghĩ rất nhiều lần khi đọc 1 cuốn sách. Và chính tác giả cuốn sách đó đã từng hỏi tôi.

"Bạn có tin vào điều kỳ diệu không?"

Let me free!


Thật dễ chịu khi biết trong cuộc sống này có một ai đó thực sự mong mình hạnh phúc.

Tôi đã luôn cầu mong cho những người tôi yêu thương như thế. Tôi nghĩ rằng đó đơn giản chỉ là một ước nguyện. Cho đến một ngày tôi nhận ra niềm vui  khi tôi nhận được một ước nguyện như thế, và tôi nhận ra giá trị của nó. Họ sẽ vui như thế nào khi biết rằng tôi vẫn luôn dõi theo và mong họ được bình yên?

Có lẽ đó sẽ là những cảm giác khác nhau tùy vào vị thế của tôi dưới cái nhìn của họ. Có thể là niềm vui, cũng có thể là nỗi buồn, có thể là cảm giác yên bình giống như tôi lúc này, cũng có thể đó là sự chán ghét. Nhưng dường như điều đó là tất nhiên ở hầu hết mọi người: Cho đi những yêu thương một cách vô điều kiện.

Gần đây tôi có đọc lại những dòng viết cũ về con gấu và cánh đồng xanh. Gọi lại rất nhiều cảm xúc đẹp. Hoang dã, dại khờ và trong veo. Điều tuyệt vời đó - đôi khi tôi đã quên mất. 

Bây giờ đã vào đầu tháng 9.

Tôi đã gặp mùi hoa sữa từ lâu.

Hôm nay tôi muốn ghi lại cảm xúc này, để sau này lỡ có quên, nếu đọc lại thì nó sẽ trở lại với tôi.

Cảm giác xúc động đến không thể tin nổi khi chúng tôi đứng cạnh vợ chồng cô bạn thân dưới mái hiên, trời mưa như trút nước với những đồ đạc nặng trĩu. Tôi đã nhìn con đường trước mắt, mưa ướt ánh đèn, những bóng người vụt qua vội vã. Lần đầu tiên trong đời tôi thực sự cảm nhận được những giá trị mà trước đó dường như quá dễ dàng có được nên tôi không nhận ra. Tôi sẽ nhớ mãi ngày ấy, những cảm xúc ấy, những con người ấy. Tôi đã có những ngày như thế, những ngày khiến cái nhìn của tôi vào cuộc đời này thay đổi. Thay đổi rất nhiều!

Tháng 9 mùa Thu, lá rơi vàng chưa nhỉ?

Cuộc sống có nhiều cám dỗ và tôi cũng chỉ là 1 con người. Có thể tôi sẽ bị trôi tuột đi. Nên tôi sẽ cố ghi lại từng cảm xúc, để nếu một ngày đã lạc lối quá dài, tôi có một nơi để trở về, để tìm lại chính mình.

Trust in Me!

Chance & Change

 
Dường như là có thật nhiều điều để nói.

Vậy mà mọi thứ cứ trôi đi.

Đứng trước những bước ngoặt, những cơ hội và cũng là những thay đổi, có lẽ mọi người đều có chung cảm giác như mình: cảm giác bồn chồn, hi vọng, lo lắng, tin tưởng, quyết tâm và sợ hãi.

Cuộc sống sẽ trôi về đâu nếu mình quyết định về một lối rẽ?

Và cuộc sống liệu có thể tốt hơn nếu cứ theo con đường thẳng như thế này?

Có phải mình đang có nhiều nên sợ mất?

Những hạnh phúc nhỏ bé và bình dị này, tình yêu, trách nhiệm gia đình, tình bạn, tình đồng nghiệp... 

Hẳn mình là một người may mắn khi sinh ra và được gặp những con người này. 

Yên bình quá. Nên sợ thay đổi quá. Nhưng nếu không chạm vào cơ hội, nó sẽ ra đi mất thôi...


Bạn có nghĩ tôi là người chịu đựng được sự bình yên và những điểm dừng không?

Bạn thân hôm trước nói với mình, rằng ngày xưa mình sống theo bản năng như một loài cỏ hoang dại, đã không biết bao nhiêu lần làm cô ấy đứng tim vì sợ hãi.

Dường như ai cũng từng ít nhất 1 lần nghĩ về mình như thế.

Bạn nghĩ tôi của ngày hôm nay là người như thế nào?.....


Nhỉ.........

Tôi có thể dừng lại và tận hưởng những thứ này.

Hay bỏ lại tất cả và bước đi vào vùng bão. Chấp nhận, hoặc sống sót và thành công, hoặc sẽ mất mọi thứ.

Nắng!

 Bước ra sảnh tầng 2 của công ty.

Thấy nắng.

Nắng vàng tươi lăn tròn nhưng vệt dài, xuyên qua tán lá lộc lừng, xuyên qua khung kính, trải dài trên chiếc ghế đệm dài màu đỏ và sung sướng đùa vui trên thảm.

Nắng. 

Nắng tuyệt vời!

Nắng xua tan mọi vết tích của buổi sáng mờ sương ướt át, của những ngày rả rích mưa phùn. Em chỉ ước ao một chút hong phơi, hong khô những giấc mơ khiến em tỉnh dậy mà bật khóc, những giấc mơ khiến em day dứt, sợ hãi và mất mát. Nhưng chỉ là mơ thôi, giờ thì em có nắng rồi!

Thứ 2 đầu tuần. Một mùi hương quen thuộc đã xa từ lâu lắm. Một chút nắng rực rỡ đã xa từ lâu lắm. Cảm giác tươi tắn và mới mẻ đã xa từ lâu lắm. Giờ lại về!

Cuối tuần, em làm món thịt bò khô và giờ chỉ còn một nửa. 

Em muốn ăn thịt bò khô em làm quá! :D

Một cánh hoa đào phai mùa Xuân


Mùa Xuân. Hoa đào. Tết.

Tết năm nay đến bất ngờ như cái nắng rộn ràng sau những ngày giá rét vừa qua. Bất ngờ như chút nóng sốt trên trán, một hôm thấy mình sụt sịt ốm. Thấy sợ.

Khi thời tiết đẹp và ngập tràn không khí Tết như thế này, chắc ai cũng sợ bị ốm. Nên quyết tâm sẽ nhanh khỏi ốm. Vì mùa Xuân đã đến đầy thành phố, mỗi bước đi trở nên thật khác. Thật xúc động khi thấy sắc vàng của cây quất, cây mai, và những nụ Đào chúm chím.

Hoa đào thường khiến tôi nhớ đến bố. Thường thì Tết của gia đình tôi chưa khi nào thiếu một cành đào. Lúc nào cũng là loại đào đá chặt cành cắm trong cái lọ gốm cũ trong phòng khách và lúc nào cũng trở thành niềm tự hào của bố khi khách khứa đến nhà khen hoa đẹp. Vì đã là tiền lệ, nên năm nào bố tôi cũng đổ kha khá công sức và tiền của vào cành hoa đào. Đôi khi mẹ chép miệng tiếc tiền nhưng rồi nhìn những bông hoa phớt hồng tươi mới bên những lộc non xanh biếc và khỏe mạnh, mẹ ngồi mẹ khen, mẹ cười. Còn bố tôi, sau khi sắp xếp, trang trí cây cối và đồ đạc thì ông thường đứng ra xa xa, ngắm phòng khách, thỉnh thoảng sửa lại vài chỗ không ưng ý. Ánh mắt bố khi ấy mãn nguyện, hài lòng và dịu dàng.

Vẫn nhớ Tết ngày nào còn có Bông. Nó cứ Meo meo chạy ra chạy vào, lúc lắc cái bụng béo ú. Đến giao thừa thì cố giữ nó ở bên trong để khỏi bị Mèo xông đất. Ôi Bông Béo Bụng, giờ đã chẳng còn. Cũng mấy năm rồi...

Từ khi đi học và làm việc xa nhà, chưa có năm nào giáp Tết tôi không nghĩ đến những câu hát ấy khi nhìn thấy hoa đào: "Bỏ hôm qua sau lưng, cất bước quay trở về...", đôi khi thì tôi khóc, nhớ nhà đến rớt nước mắt.

Hoa Đào, trong gia đình tôi, đó có nghĩa là sự đoàn viên, hội ngộ, là niềm vui, hi vọng và những ước mơ cho một năm mới hạnh phúc hơn, khỏe mạnh hơn, thành công hơn và nhiều tin vui hơn. Hoa Đào trong gia đình tôi, đó là tiếng cười của những đứa cháu, là ánh mắt vui vẻ, yêu thương của bố mẹ, là nụ cười của các anh chị em... 

Năm nay là năm đầu tiên tôi đón giao thừa xa nhà. Chưa có giao thừa nào mà mẹ không có tôi ở bên cạnh. Năm nay chắc là mẹ khóc. Năm nay tất cả mọi người đều sẽ đông đủ, chỉ thiếu tôi. Từ nay sẽ luôn là thiếu tôi. Nên tôi cứ ghi mãi trong trí nhớ mình đêm giao thừa cuối cùng khi tôi được ở bên gia đình yêu thương của mình. Nhìn mọi người như thế nào, ăn gì, chương trình tivi ra sao... 

Năm nay, phòng khách ấy, ánh đèn ấy, những người thân yêu ấy, những bông hoa đào dịu dàng và kiên cường ấy, đêm giao thừa ấy...

Ừ, tôi đã có một gia đình mới và ở hơi xa. Cuộc sống của tôi giờ là thế. Nhưng những bông hoa đào vẫn đợi tôi, tôi sẽ sớm về mà!

Chỉ là tôi, buồn quá khi không bao giờ còn được nhìn thấy cảnh tượng ấy!

Giống như là, tuổi thơ của tôi - đã đi về nơi nào xa mãi...

Cũ kỹ, mộng mơ...


Những ngày dài.

Công việc thực sự căng thẳng tới mức đã có những lúc mình thực sự muốn bỏ nơi này mà đi. Nhưng rồi, lúc nào cũng là những sự so sánh, ngăn làm việc này, những ánh đèn này, những con người này... Ý nghĩ cũng rồi chỉ thoáng qua trong vài ngày chán nản. Mọi thứ cũng êm xuôi.

Đã lâu không có một khắc riêng tư dịu dàng để ngừng sống, ngừng thở. Mọi thứ rộn ràng và nhiều niềm vui, nhiều lo toan và phấn đấu quá. 

Thoắt một cái. Mình sắp thêm một tuổi. Đời sắp qua một lần. 

Biết bao điều còn chưa làm được, vậy mà thời gian cứ qua!

Có người chợt cho nhìn thấy một nụ cười. Ừ, xa lạ. Hạnh phúc, rạng rỡ, trong sáng, và xa lạ. Cuộc sống là thế mà, thời gian qua rồi riết người ta cũng quên, cuộc sống thì cứ diễn ra có ai ngừng lại được. Con người ta cần sống, cần yêu, cần ăn, cần thở, cần sống cho ra sống, cho đáng với những gì mọi người và bản thân kỳ vọng vào chính mình.

Niềm tin của tôi có bao giờ là vô căn cứ? Tôi tin vào những "giá trị", tôi tin vào sự "xứng đáng". Điều đó cho tôi đủ bản lĩnh để quay lưng bước đi.

Con đường bước vào trái tim không nhất thiết phải đủ dài. Tình yêu là khi người ta cần nhau...

Hôm nay tôi chợt nhớ tuổi thơ của mình quá!

Những ngày áo quần bụi bặm, đứa con gái chân tay lỏng khỏng theo lũ bạn nghịch ngợm chạy nhảy, leo trèo hết hang cùng, bụi rậm, tuổi thơ in kỷ niệm bằng những vết sẹo trên chân tay, mặt mũi. Vết này ngã xe, vết này ngã trèo tường, kết kia ngã trèo cây, vết kia đánh nhau với bè với bạn... 

Những ngày trái tim lần đầu biết rung động. Thích một ai đó, nước mắt rơi cả đêm dài, tưởng là sẽ chẳng thể quên mà đến lúc gương mặt cũng chẳng nhớ. Ngây thơ vô tư lự đến mức há hốc mồm khi bạn thân nói cái đứa ngồi cạnh thích mình. Nhong nhong mấy đứa chạy trên cánh đồng ngoại thành hun chuột đồng đốt khói mù mịt, nướng khoai rồi hí hoáy mấy củ khoai sống sượng... 

Những ngày đầu biết ấm áp với tình bạn, người bạn thân cũ kỹ giờ gần mà dường như xa mãi. Có phải vì tuổi thơ của chúng mình đã xa quá, những ngày tháng dấu yêu hoa mộng, sân trường đầy nắng, đầy gió, gương mặt và nụ cười, những kỷ niệm buồn vui, những lúc cãi vã, giận dỗi... giờ chẳng thể nào tìm lại, chẳng thể nào còn. Một cái tin nhắn không lời đáp, những cuộc đời riêng, tuổi thơ tan tác như gió...

Con mèo như một dấu chấm mất mát. Cái bụng to béo, mềm mại, ấm áp, tiếng kêu "Meo" và những bước chân mềm mại quấn quít bỗng một ngày trở về và không còn nữa. Mải miết gọi "Bông ơi!", cứ ngỡ em đi đâu lâu lắm thôi, nghe tiếng gọi là sẽ về như bao lần, cứ mở cửa sổ đợi em vào, rúc vào chăn, gối lên tay và bắt đầu giấc ngủ của em bằng tiếng gừ nhẹ trong cổ họng. Vậy mà em chẳng bao giờ về nữa.

Đời lấy của ta nhiều, và cho ta lại cũng nhiều. 

Hẳn rồi. Con người ta phải lớn, thời gian cứ dần mất đi, là thế, vẫn thế và phải thế.

Cứ như là vẫn thế...


Cứ như là tôi đã hờn trách em nhiều lắm, khi tôi nhìn thấy em trở về, tươi cười với tôi như là em chưa từng đi, như là em chẳng hề nhớ và chẳng hề buồn trong suốt 1 năm trời xa cách.

Cứ như là giận dỗi, tôi không đến gần em dù trái tim tôi đã reo vang bồi hồi. Ấy vậy mà từng con đường, từng góc phố, tôi cứ đăm đăm nhìn màu áo trắng của em thấp thoáng.

Nguyên ơi!

Sao chẳng lần nào em về mà báo trước.
Sao em về mang theo quá đỗi những kỷ niệm. 

Sao cứ là những niềm xúc động chưa lúc nào dứt mỗi lần tôi gặp lại em.

Ừ. 

Cứ như là cuộc đời này vẫn thế, mình chẳng thể nào thôi yêu thương nhau. Em chẳng thể nào thôi trở về thời khắc gõ cửa của mùa Đông, chẳng thể nào thôi nhìn tôi mà cười cái nụ cười khiến tôi xót xa lòng. 

Và cũng hãy để cuộc đời này như thế, để tôi yêu thương em vội vàng, để Nguyên của tôi tìm lại chút hơi ấm, chút nghị lực, rớt đôi dòng nước mắt cố nguôi ngoai, để mà tôi, tôi lại lặng thầm tiễn em đi. 

Nguyên ơi!

A Beautiful Me!

Me in Red
You are my sunshine
Một ngày để yêu thương bản thân.

Hôm nay em đã làm việc thật chăm chỉ. Em nhận thêm một đầu việc mới. Em hơi lo lắng vì chưa biết bắt đầu từ đâu. Nhưng rồi sẽ ổn thôi, vì em tin vào bản thân mình, và cũng tin rằng sẽ luôn có những bạn bè, đồng nghiệp và gia đình nhỏ bé của em  ở bên cạnh em trong khó khăn, vui buồn, thành công và thất bại. Và dù sao đi nữa, đối với em đây cũng là một cơ hội để "biết" và để "hiểu" được nhiều thứ hơn.

Chiều nay Hà Nội mưa. Em nghe tiếng mưa rơi ngoài cửa. Tự dưng như thấy hơi lạnh. Em nhớ mùi mưa lắm. Mùi mưa trộn lẫn với mùi đất ẩm, mùi cỏ ướt và mùi của những cơn gió đẫm nước.Mưa hay khiến người ta buồn. Nhưng em đã có rất rất nhiều khoảnh khắc hạnh phúc trong mưa. Như một chiều cuối thu ngày xửa ngày xưa, có một cơn mưa đứng chờ em trên lối về. Ngày hôm đó em ướt sạch tới từng ngón tay và cảm thấy tâm hồn mình nhẹ bẫng như vừa được trút bỏ. Em nhớ cả những ngày ngắm mưa rơi trên lá. Cuộc sống trong những ngày mưa ấy thật vui vẻ, rộn ràng, tươi đẹp và tràn trề hi vọng. 

Mưa chưa bao giờ làm em buồn.

Mưa chỉ khiến em nhớ.

Mưa giúp em giữ lại những cảm xúc đã bị lãng quên.

Điều đó. Tốt!

Chiều nay em ngắm một bức ảnh và cảm thấy như có điều gì đó trở về gần gũi lắm.

Trong ký ức của em vẫn còn hình dung được hình ảnh về Nguyên khi cô gấp cuốn sách đang đọc dở lại và ngước mắt nhìn lên cửa sổ trắng chiều mùa Đông. Đó là một hình ảnh đẹp. 

Hẳn Nguyên biết, rằng em vẫn đang chờ!

Những con đường vắng bước chân về

Nghiêng mái phố
Xiêu lòng người
----
 Hà Nội ngày trở về - Ngọc Anh
Composer: Phú Quang

Những ngày thật lạ. 

Tâm hồn tôi giờ là bóng những xao xác, hoan ca và hoài nghi.

Hiện tại cho tôi những khoảng khắc đẹp và những tiếng cười hạnh phúc.

Hiện tại cũng cho tôi cái cảm giác lo lắng, sợ sệt và hồi hộp trước những dự định.

Hiện tại cũng đẩy tôi vào sự hoài nghi, hoài nghi về trái tim con người.

Tôi không hiểu. Hoặc có thể đó cũng là tôi, đứng trước những mâu thuẫn trong chính bản thân mình, muốn chối bỏ những thứ mà tôi thực ra đã hiểu. 

Tôi sợ tôi sai. Tôi sợ một lời nói có thể làm tổn thương rất nhiều người và cũng làm trái tim tôi không bao giờ bình yên được. 

Thời gian qua chẳng bao lâu mà cuộc sống thay đổi quá nhiều.

Cuộc sống làm xói mòn của người ta những cảm xúc và những rung động đẹp. Cuộc sống trả người ta về với những niềm vui đầy tính thực tế. Hẳn nhiên đó là điều mà cuối cùng ai cũng được và phải nhận lấy.

Rồi sẽ đến lúc tôi nhìn lại và tự thấy rằng tuổi trẻ của mình đã qua, đẹp và thơ mộng như một giấc mơ.

Những ngày trẻ thơ, những bóng cây, sân trường, tiếng cười và tình bạn giờ đây đã nhạt nhòa như mây khói. Ta cứ tranh nhau làm tổn thương nhau, làm cho nhau buồn bã, thất vọng và rồi tất cả những kỷ niệm đẹp đẽ, những cái nắm tay thật chặt, những giọt  nước mắt yêu thương, che chở, thứ tha và đùm bọc ngày xưa, giờ đã chẳng còn, và cũng chẳng bao giờ quay về nữa. 

Những hồi ức bé xíu, những mơ ước và khao khát đầu tiên, những con đường xưa giờ chẳng một lần quay lại. Có lẽ những bông tầm xuân vẫn nở để ngát thơm một bàn tay khác. Hàng cây trứng cá vẫn rụng hoa trắng xóa đường một bước chân xa lạ bước qua. 

Sao có lúc mình thèm thuồng cái cảm giác đó quá, buổi sáng mùa Đông mình tỉnh dậy, cùng chị gái ngập mũi trong khăn len và đi chợ. Cái thời hai chị em ngồi cả buổi để xem một chương trình ca nhạc sến chảy nước và thi nhau phê phán... Cái thời chị ôm mình, nghe mình khóc đến lặng người khi mối tình đầu hốt hoảng vỡ tan. 

Rồi biết bao thứ, biết bao điều đã qua, biết bao người đã xa, vấp ngã, thành công, buồn, vui, sướng, khổ. Tạo nên hình hài của tôi - ngày hôm nay.

Ký ức là thứ đôi khi khiến người ta tiếc nuối, bởi nó chứa đựng nhiều cảm giác mà giờ đây họ cảm thấy thật xa lạ và khó khăn. 

Nhưng rồi nó cũng đã qua, cũng đã là những kỷ niệm...

Bỗng một chiều thứ 7, tôi ngồi và nhận ra có phải người ta đang đùa giỡn. 

Bạn, bạn đang treo ngược những ký ức của tôi và về tôi lên mà đùa nghịch đấy sao???
---

Bài hát ngày mưa...


Dù có cách xa - Đinh Mạnh Ninh

Những hạt mưa có thể mang đến cho con người cảm giác "phiêu" ngang với âm nhạc.

Bạn có thể mỉm cười khi ngước lên và thưởng thức cái mát lạnh, cái dịu dàng của hạt mưa vừa chạm vào làn da.

Cũng như bạn có thể mỉm cười khi ru lòng vào những giai điệu đẹp, những ca từ chân thành hay cả cảm thấy ngưỡng mộ bởi những sáng tạo âm nhạc độc đáo và tài năng của con người.

Nhất là khi bạn làm những công việc truyền tải cảm xúc. Thật khó khi "cảm xúc" lại gắn liền với "công việc". Bởi bạn không muốn đánh mất những "cảm xúc", nhưng đôi khi "công việc" lại khiến bạn phát ngán và ghét bỏ. Bạn sẽ phải học cách để tìm đến những khoảnh khắc thấy mình yêu nó tha thiết.
Hẳn nhiên, The Script, Lê Hiếu, Hà Anh Tuấn, Anh Khoa, Lan Trinh, Phước Thịnh, Đinh Mạnh Ninh... với The man who can't be moved, I'm yours, Breakeven, với Trái tim anh trôi về em, Nhớ, Phố mùa Đông, với Dấu phố em qua, với Nhắm Mắt, Chiếc ô ngăn đôi, Mưa và em, Hạnh phúc thoáng qua và giờ là Dù có cách xa... đã giúp tôi tìm thấy tình yêu và cảm hứng của mình. 
Nó cũng giống như một ngày bạn lang thang trên mạng trong một buổi sáng ngoài trời mưa rả rích, bạn tìm thấy một bài viết của bạn trên blog của một người lạ, bạn sửng sốt vì những gì bạn viết có thể mang lại cho người ta từng ấy cảm xúc. Khi ấy, nó không chỉ là sở thích, là bạn làm những gì bạn muốn, viết những gì bạn cảm nhận. Bạn sẽ thấy mình có trách nhiệm với cảm xúc của thế giới này, dù chỉ là một góc thật nhỏ. 

Và cũng giống như công việc của tôi lúc này. Tôi chuyển đi cảm xúc của thế giới này trên những cánh sóng. Những yêu, ghét, hờn giận, những lời yêu thương, những câu xin lỗi, những sự cô đơn, buồn bã, hạnh phúc, thành công... cần được chia sẻ để vơi đi và nhân lên, để con người cảm thấy mình tồn tại, và biết rung động. Chỉ là một phần rất rất nhỏ của thế giới, nhưng tôi thấy tự hào vì điều đó. 

Đến một lúc nào đó, bạn hãy thử mở rộng trái tim mình mà cảm nhận thế giới này. Hãy tạo nên một giới hạn để giữ cho được bản sắc của mình, nhưng đừng quá khắt khe với tất cả!

Yêu em, dịu dàng!

 <tay mình kìa!>
Chỉ còn những kỷ niệm - Lê Hiếu

Album cho ngày hôm nay. 

Mình vẫn thích giọng hát của Lê Hiếu như vậy. Vẫn phong cách đó, vẫn giọng hát đó. Cô gái trong những ca khúc của Hiểu vẫn luôn dịu dàng và được yêu thương như vậy. 

Ngày hôm qua, mình đã nhìn thấy cầu vồng. Một đường cong đầy màu sắc và luôn khiến mình cảm thấy cuộc sống thật kỳ diệu. 

Sáng nay, mưa rả rích trên mái phố. Khoảng khắc tỉnh giấc của buổi sáng, đôi chút lành lạnh, nép vào cánh tay ôm chặt ngái ngủ. Đó là khoảnh khắc hạnh phúc và thực sự được yêu thương.

Những cánh hoa sen rơi xuống tự bao giờ. 

Và những giấc mơ vẫn thường về bên gối.

Cuộc sống còn nhiều khó khăn, còn nhiều lo lắng và bất an. Không ai biết ngày mai sẽ ra sao cả. Không biết ngày hôm nay yên bình có còn trở lại. 

Chẳng ai hi vọng khói bom lửa đạn, chẳng ai mong chết chóc, đau thương, và sẽ chết đi nếu mất đi những người mình yêu thương nhất. Mình cũng chẳng muốn Bi và Bông của mình lớn lên trong tiếng súng. Nhưng nếu điều đó đến, không còn cách nào khác, phải đối mặt, phải tiến lên!

 Còn bây giờ, mình sẽ tận hưởng những ngày thanh bình này đã!:)
-----