Showing posts with label Muzic life. Show all posts
Showing posts with label Muzic life. Show all posts

Chuyện trò với "Cô đơn"


Cô Đơn - Trần Thu Hà
Sáng tác: Nguyễn Ánh 9


...Chỉ còn tiếc nuối khôn nguôi...             
                                  ...cô đơn...
..bơ vơ...


Tiếng hát lạc loài...

Một chiều!


Một chiều - Phạm Anh Khoa
Composer: Đức Trí

Một ngày tôi đi trên những con phố phiến đá nâu
Hàng gạch đều trôi dần qua ngay dưới chân mình. 
Từng ngày đã trải trong thế giới sống tôi. 
Rồi lặng thầm trôi qua như phiến đá, lối đi một chiều. 
Có, có ai nói với tôi một lần
Về một chiều khác trong những lối đi 
Có, có ai nói với tôi đôi bàn tay hôm nào 
chạm vào nhau dù chỉ thoáng qua một lần. 
Người cứ bước, tôi vẫn cứ bước đi. 
Đường thật dài, những phiến đá quen lối vô hồn 
Rồi tự cười sẽ có lúc tôi nói, tôi hát vu vơ. 
Đường thật gần nhưng dường như không thấy mặt người. 
Sẽ có lúc tôi mơ về, một lần nào đựơc ngã trên lối đi. 
Để thấy ánh mắt ai dù chỉ một lần. 
Đường một chiều mà sao quá xa nhau. 
Con tim dau nhói khi trông thấy đôi môi em. 
Ký ức mang theo bây giờ chỉ còn là giấc chiêm bao. 
Ta xa nhau quá dẫu ta vẫn đi chung một chiều. 
Bước - cứ bước đi em… 
Tôi - chỉ nói thầm...

~ ~ ~

Những cánh hoa li ti màu xanh. 

Những bước chân nồng nàn mùi hoa sữa.

Những con đường ngập lá.

Mỗi cơn gió mang theo một khúc nhạc màu vàng.

Em muốn đi tìm mùa Thu. 

Tìm hoa Sữa.

Hà Nội ơi!

Em vẫn hình dung được bước chân lẻ loi bước qua con đường ngập lá. 

Hà Nội mùa Thu trong em là rất nhiều hình dung đầy ám ảnh. Một bậc thềm vắng. Một góc phố quên. Một gánh hàng hoa. Một nụ cười già nua khắc khổ. Áo trắng. Tiếng xào xạc. Gió. Mùi hoa sữa. Hương cốm. Những màu xanh ngọt ngào và thơm nức mùi tuổi thơ. 

Cuộc sống cần những khoảng lặng, cần những khoảnh khắc dừng lại để tận tưởng, để ngắm nhìn, để ghi nhớ.

...

Hôm nay em tìm được những giai điệu. Những giai điệu thật buồn, thật trống văng, thật cô đơn và cũng thật tự do, giống như một cái vung tay, nhỉ. 

Hôm nay em nghe "Một chiều" của Phạm Anh Khoa. Bài hát như sự ám ảnh khuất sau một tiếng cười.

Người ta không khóc, không ủ rũ, không quằn quại. Nỗi nhớ, sự cách xa, những gì đã đánh mất, đã qua đi, những thứ không thể tìm về... Nó không như thế. Nó chỉ. 

Là một khoảnh khắc khi ta nhìn lại, đôi môi không mỉm cười. Và trái tim ta nhói lên đầy tiếc nuối. 

Trong cuộc đời của một con người, có biết bao nhiêu điều để tiếc nuối. Nhưng có điều gì trở lại được đâu!

Có lúc em chạy đi về vô cùng...

Nhắm mắt - Phạm Anh Khoa

Thèm một chút hiện diện.

Nhớ một cảm giác dịu dàng.

Khao khát một cánh đồng bất tận những loài cỏ đang rơi lệ.

Hôm nay đọc được một dòng trong một mớ những lẫn lộn chữ và nghĩa:

"Từ khi sinh ra cho đến cuối cuộc đời, tôi chỉ yêu một người. Tôi chỉ yêu duy nhất em. Và cũng chỉ cần duy nhất em."

Thật đáng sợ, một tình yêu như thế. Thứ tình yêu đã không chỉ là một tình yêu thuần túy, nó biến thành thứ tình yêu mang cả khái niệm tôn thờ và thuần phục. 

Bài hát đã cũ. Chuyện cũng đã cũ. Người cũng đã cũ. Những kỉ niệm cũng rêu xanh rồi.

Mình.

Ừ, mình muốn đi bơi!
----

Người Lạ.

Chiều
ST: Anh Quân
TH: Mỹ Linh



Người lạ đã nhìn tôi đi.

Có lẽ đó là số phận. 

Có những người luôn ở phía sau và nhìn bạn đi. Rốt cuộc họ cũng quay lưng và đi con đường của họ, khi bạn đi khuất. Hẳn hiên, đó là khởi đầu của sự kết thúc. Hẳn nhiên, người ta sẽ tìm thấy một con đường của riêng họ. Bạn sẽ không cần phải lo lắng cho họ quá lâu. Mọi thứ sẽ ổn, quá khứ sẽ nhẹ nhàng, những vết thương sẽ liền miệng, những giấc mơ ác rồi sẽ không về, mang theo nỗi cô đơn.

Nhiều khi tôi vẫn cảm nhận cuộc sống qua những người lạ. Một cô bé học sinh áo trắng đạp xe trên đường nắng, chẳng hiểu bởi điều gì mà mỉm cười. Tôi thấy vui. Một cụ già lẩy bẩy, ngơ ngác ngồi ăn một thứ gì mê mỏi bên góc đường. Tôi muốn khóc. Một em bé dắt cụ ông tóc bạc qua đường. Tôi thấy tự hào... Đôi lúc, tôi thấy như mình là kẻ thiếu thốn đang đi góp nhặt những cảm xúc của thế giới này. Đôi khi nó làm tôi tổn thương ghê gớm lắm. Là lúc bạn nhìn thấy một điều gì thực đau thương mà đôi tay bạn bất lực và bạn chỉ biết quay lưng bước đi. 

Gần đây tôi mới nhận ra, tôi có cay mắt chỉ bởi một cảnh tượng, một cử chỉ nhỏ nhoi bắt gặp trên phố. Còn cảm xúc hụt hẫng và những giấc mơ ác đó đã chẳng còn có thể khiến tôi rơi nước mắt. Nó chỉ khiến tôi mệt mỏi và không thể cười. 

Tôi nhớ những sự dịu dàng.

Có những cái tôi nhớ bởi muốn nhớ.

Có những điều lại nhớ bởi chưa quên.

Không sao đâu, phải không? 

Tôi đã quá ích kỷ để níu giữ lại điều gì cho riêng mình, nhưng tôi hiểu nó vẫn cứ phải đi, đi theo dòng chảy của cuộc sống, của cảm xúc, của những khao khát mới. Đầy tiếc nuối, nhưng tôi vẫn buông tay. Tôi ích kỷ, nhưng không phải là một kẻ quá tham lam. 

Tôi yêu mùi hương của sách và những trang giấy mới. Thế giới thu nhỏ trong vài trăm, vài nghìn trang sách. Đó chẳng phải là điều kỳ diệu sao. Giống như một trái tim đã được thuần hóa và đã biết rạo rực mỗi khi nhìn thấy màu vàng của cánh đồng lúa mì. Điều quan trọng nhất thì chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim.

Có thể giờ này Nguyên đang cô đơn lắm. Cứ mỗi lần về bên tôi, Nguyên lại gục vào vai tôi mà khóc. "Tôi cô đơn lắm. Tôi chỉ có một mình. Tôi chỉ có những cơn gió, những cánh đồng và những khát khao tôi không bao giờ có thể chạm vào nữa." Tôi không thể nói gì, cũng không thể cùng Nguyên rơi nước mắt. Cứ như vậy, tôi chỉ có thể nhìn Nguyên đi, và đôi khi nghe tiếng gõ cửa, tôi mở cửa và Nguyên lại sà vào lòng tôi, mang theo những con đường có mùi cỏ mới cắt, mang theo những cơn gió se sắt và những cánh hoa màu trắng. "Tôi về để xin một chút bình yên, một chút yêu thương và một chút nghị lực, để lại ra đi!".

Người lạ. Sẽ chẳng bao giờ được gặp Nguyên nữa. 

Người lạ và Nguyên đã nói lời vĩnh biệt rồi!
----

Bài hát ngày mưa...


Dù có cách xa - Đinh Mạnh Ninh

Những hạt mưa có thể mang đến cho con người cảm giác "phiêu" ngang với âm nhạc.

Bạn có thể mỉm cười khi ngước lên và thưởng thức cái mát lạnh, cái dịu dàng của hạt mưa vừa chạm vào làn da.

Cũng như bạn có thể mỉm cười khi ru lòng vào những giai điệu đẹp, những ca từ chân thành hay cả cảm thấy ngưỡng mộ bởi những sáng tạo âm nhạc độc đáo và tài năng của con người.

Nhất là khi bạn làm những công việc truyền tải cảm xúc. Thật khó khi "cảm xúc" lại gắn liền với "công việc". Bởi bạn không muốn đánh mất những "cảm xúc", nhưng đôi khi "công việc" lại khiến bạn phát ngán và ghét bỏ. Bạn sẽ phải học cách để tìm đến những khoảnh khắc thấy mình yêu nó tha thiết.
Hẳn nhiên, The Script, Lê Hiếu, Hà Anh Tuấn, Anh Khoa, Lan Trinh, Phước Thịnh, Đinh Mạnh Ninh... với The man who can't be moved, I'm yours, Breakeven, với Trái tim anh trôi về em, Nhớ, Phố mùa Đông, với Dấu phố em qua, với Nhắm Mắt, Chiếc ô ngăn đôi, Mưa và em, Hạnh phúc thoáng qua và giờ là Dù có cách xa... đã giúp tôi tìm thấy tình yêu và cảm hứng của mình. 
Nó cũng giống như một ngày bạn lang thang trên mạng trong một buổi sáng ngoài trời mưa rả rích, bạn tìm thấy một bài viết của bạn trên blog của một người lạ, bạn sửng sốt vì những gì bạn viết có thể mang lại cho người ta từng ấy cảm xúc. Khi ấy, nó không chỉ là sở thích, là bạn làm những gì bạn muốn, viết những gì bạn cảm nhận. Bạn sẽ thấy mình có trách nhiệm với cảm xúc của thế giới này, dù chỉ là một góc thật nhỏ. 

Và cũng giống như công việc của tôi lúc này. Tôi chuyển đi cảm xúc của thế giới này trên những cánh sóng. Những yêu, ghét, hờn giận, những lời yêu thương, những câu xin lỗi, những sự cô đơn, buồn bã, hạnh phúc, thành công... cần được chia sẻ để vơi đi và nhân lên, để con người cảm thấy mình tồn tại, và biết rung động. Chỉ là một phần rất rất nhỏ của thế giới, nhưng tôi thấy tự hào vì điều đó. 

Đến một lúc nào đó, bạn hãy thử mở rộng trái tim mình mà cảm nhận thế giới này. Hãy tạo nên một giới hạn để giữ cho được bản sắc của mình, nhưng đừng quá khắt khe với tất cả!

Yêu em, dịu dàng!

 <tay mình kìa!>
Chỉ còn những kỷ niệm - Lê Hiếu

Album cho ngày hôm nay. 

Mình vẫn thích giọng hát của Lê Hiếu như vậy. Vẫn phong cách đó, vẫn giọng hát đó. Cô gái trong những ca khúc của Hiểu vẫn luôn dịu dàng và được yêu thương như vậy. 

Ngày hôm qua, mình đã nhìn thấy cầu vồng. Một đường cong đầy màu sắc và luôn khiến mình cảm thấy cuộc sống thật kỳ diệu. 

Sáng nay, mưa rả rích trên mái phố. Khoảng khắc tỉnh giấc của buổi sáng, đôi chút lành lạnh, nép vào cánh tay ôm chặt ngái ngủ. Đó là khoảnh khắc hạnh phúc và thực sự được yêu thương.

Những cánh hoa sen rơi xuống tự bao giờ. 

Và những giấc mơ vẫn thường về bên gối.

Cuộc sống còn nhiều khó khăn, còn nhiều lo lắng và bất an. Không ai biết ngày mai sẽ ra sao cả. Không biết ngày hôm nay yên bình có còn trở lại. 

Chẳng ai hi vọng khói bom lửa đạn, chẳng ai mong chết chóc, đau thương, và sẽ chết đi nếu mất đi những người mình yêu thương nhất. Mình cũng chẳng muốn Bi và Bông của mình lớn lên trong tiếng súng. Nhưng nếu điều đó đến, không còn cách nào khác, phải đối mặt, phải tiến lên!

 Còn bây giờ, mình sẽ tận hưởng những ngày thanh bình này đã!:)
-----

Love me tender, love me true...

Khi viết những dòng này.

Em đang nghe I'm yours của The Script và muốn khóc.

Nó da diết quá, những giai điệu. Nó mong manh quá, những cảm xúc. Nó vô thực quá, con người!

Tất cả dường như chỉ là ở cách diễn đạt, ký ức và sự nhạy cảm của tâm hồn! Theo những cách khác nhau, em khao khát sự dịu dàng cũng như khao khát một tình yêu chân thành và trọn vẹn. Hẳn nhiên vì thế mà em mang nhiều vết xước cùng những nỗi sợ hãi.

Vậy là, hẹn xưa dù muốn quên nhưng không thể nào không nhớ. 

Hình hài của những con đường màu xanh, những tia nắng lọt qua đám lá, những tiếng cười lẫn vào tiếng gió, tiếng xào xạc của lá rơi và những giọt nước mắt rơi như một nỗi niềm chia sẻ. Những trang viết đầy ám ảnh của Trang Hạ về những sáng sớm trên núi, hương Kenzo Flowers dịu dàng và những khoảnh khắc người ta yêu cuộc sống này đến mức nhói đau trong lòng... 

Giống như khoảnh khắc này, những giai điệu này, cái cách anh ấy phát âm câu "I'm yours"... có phải là nhịp trầm nhất của tâm hồn, cũng là nốt cao nhất của tình yêu, của sự dịu dàng...

Mùa xuân đã cứ thế mà qua từ bao giờ nhỉ? Mùi hoa sấu ngan ngát lẫn vào Ngọc lan trên những con đường. Mùi cỏ mới cắt lẫn vào mùi ngai ngái của nắng gắt. Thế giới này. Những màu sắc, mùi hương và âm thanh. Đừng quên nhé!

Dù cuộc sống có cằn cỗi đến thế nào, vẫn còn những khoảnh khắc dịu dàng mà người ta không thể chối bỏ. Hàng ngày, người ta vẫn mất nhau, vẫn yêu nhau, vẫn làm cho nhau hạnh phúc và buồn khổ. Người ta vẫn cô đơn và tìm kiếm. Người ta vẫn mừng rỡ khi gặp được. Người ta vẫn sống và vẫn chết... 

Cuộc sống là một dòng sông. Miễn cưỡng để bị cuốn đi, chi bằng hòa vào dòng chảy của dòng sông đó, rồi với tay lấy cho mình những khắc bềnh bồng....

Ừ, hay nhỉ... I'm yours.... It's.. tr..u..e........
---

Những ô cửa màu xanh...

Những ô cửa xanh
ST: Trần Lê Quỳnh
TH: Trần Trung Dũng

Cuộc sống... Những con đường... Cuối cùng chẳng nơi nào yên bình hơn nơi mình từ đó mà ra đi: Gia đình!...

Những con đường mang tên Khát Vọng mở đến tương lai
Đưa con về những ô cửa xanh...
----

Từng thuộc về nhau - Đông Nhi


Từng thuộc về nhau - Đông Nhi

Đông Nhi.

Nói thế nào nhỉ. 

Giọng hát bình thường, rất bình thường. Hơi không khỏe, chất giọng không phải là đẹp. Không hẳn là rất khác biệt nhưng cũng có thể phân biệt được. 

Sáng tác, có bài khá, có bài dở. Âm nhạc có nhiều trúc trắc. Có lẽ đó là điểm đáng chú ý nhất trong những bài hát do Đông Nhi sáng tác và thể hiện: tạo ra những điểm khác biệt và thu hút trong giai điệu. Ca từ không có gì khác lạ nhưng khi tựa vào âm nhạc thì được nâng lên và có thể khiến người khác nghe lại, nhìn lại...
Từng thuộc về nhau (Movie Video)

Movie "Từng thuộc về nhau" có một số cảnh quay đẹp (đoạn gần cuối trở đi), nhiều chi tiết thô và quá.. trần trụi. Ví dụ như cái ổ thoạt nhìn như đống lá người ta quét vun lại (và bất ngờ Đông Nhi trồi lên từ ấy), cây cối xung quanh trơ trụi và thấp bé ~~~> không tạo ra được không khí của sự hoang dại và... bí ẩn (liệu "bí ẩn" và "hoang dại" có phải là ý tưởng của đạo diễn k nhỉ?). Hai trang phục Nhi mặc trong movie này khá ổn, tuy nhiên chiếc váy trắng nếu đơn giản hơn 1 chút có vẻ Hợp lý và mang cảm giác tự nhiên hơn. Tuy nhiên kiểu tóc đi kèm với chiếc váy trắng nhìn thật... đáng sợ! Nó xù lên, đỏ quạnh và khiến cho gương mặt của Nhi trở nên nhỏ và không ăn nhập với nét dịu dàng, nữ tính của trang phục. 

Đoạn movie quay cảnh Nhi chạy xuống từ triền cát khiến cho Nhi nhìn ... ngắn ngủn và hơi ngớ ngẩn (sorry, không tìm đc từ khác)... nếu là 1 góc quay khác, có thể là góc quay ngang hoặc chỉ quay về chi tiết sẽ làm cho nó đẹp và lãng mạn hơn.

Tóm lại:

- Ấn tượng về những giai điệu lạ và cuốn hút của ca khúc này, tiến bộ hơn nhiều so với những sáng tác trước.  
- Thích (nhưng hơi sợ) đoạn movie Nhi đem kỷ vật tình yêu đi... chôn (trong cái ổ lá).
- Sẽ nghe lại.
- Sẽ cho vào kịch bản sao cho hợp lý với chương trình xem phản ứng thế nào!^^

Vẫn có một người gom nắng cho anh...

Mưa và Em
ST: Đào Trọng Thịnh
TH: Lan Trinh Idol
Có điểm gì tương đồng giữa nắng và mưa?

Hôm nay em đọc một bài thơ cũ từ facebook của một người bạn. Ừ, thế thôi.

Vẫn có một người gom nắng cho anh
(Sưu tập
---)
Khoanh lại một khoảng trời
Cho nắng đến một người mà em rất nhớ
Sao anh ko lặng yên trong vòm trời xanh ấy?
để thành phố bây giờ
....mưa ướt đẫm ngàn cây.

Sao anh ko gọi tên em ?
Để xác lá rơi đầy
Một chiếc lá là một lời hứa cũ
Hàng ngàn chiếc lá đã quên hay còn nhớ
Giữa muôn chiều
Sao lại chọn phía ấy để rơi ??

Phía ấy là quá khứ xa xôi
Em giữ trong tim điều bí mật chưa cùng anh nói hết
Phía ấy là hoàng hôn nơi cuối trời trong vắt
Cả gió cũng hờn ghen, nghe anh kể chuyện tình yêu...

Đã hi vọng bao nhiêu , đã thất vọng bao nhiêu
Trong khoảnh khắc Em ngỡ mình gần nhau nhất
Trái tim dối lừa anh , thú nhận điều chân thực
Em làm khỏang trống ấy mênh mông

Ừ thôi , này khoảng trời , này lời hứa viển vông
Gió cứ cuốn hết đi
Cả những điều bí mật ko còn nữa
Mùa thu lao xao kể về một chuyện tình tan vỡ
Có kẻ dại khờ
...gom nắng lại cho anh.....
-----

Đường xưa



Đã không còn đường xưa thơm nắng môi em hồng...

Hôm nay, em biên tập một tin nhắn của thính giả gửi về chương trình với ca khúc Đường Xưa. Gửi tặng cho những gì "sắp" qua...

Như một điều gì đẹp đẽ và đầy hoài nhớ ùa về. Ngày xưa, bạn thân hát cho em nghe bài hát này. "Bước trên đường về..."

Đôi khi em bắt gặp những điều em đã đánh mất trong người khác. Em chỉ đứng ngoài nhìn vào và chợt nhớ rằng mình đã quên!

Rồi anh sẽ thấy thấp thoáng bao lần tóc em buông dài....

Đẹp thật. Và cả cái cách phát âm chữ "th" của ca sỹ Lệ Thu. Em vẫn hay gặp cách phát âm đó ở những người Việt học tiếng Anh. Just like that...

Một khoảng lắng trong ngày. Em yêu những điều đó!:)
"Rồi ta đã bước chới với khi người khuất xa chân trời
Đã hấp hối trong đêm mù khơi
Đã thấy bóng tối vây từng nỗi đau xanh ngời
Xa vắng rồi những khi bên người."

Gửi tặng cho những gì đã qua.

Thực sự, đã qua rồi!:D

Những Người thật khác!


Tim anh trôi về em
Sáng tác: Quốc Bảo
Thể hiện: Lê Hiếu
Lê Hiếu luôn đưa tới tôi những cảm xúc thật tuyệt vời về cách thể hiện tình yêu giản dị, đời thường nhưng vô cùng sâu sắc với những bài hát, những ca tư và giọng hát sạch sẽ, trong trẻo của anh.

"Tôi yêu Hiếu hát nhạc của Bảo". Giống như những ca từ đó từ một xứ xở tràn ngập thứ tình yêu tận hưởng trong im lặng và chỉ dành riêng cho giọng hát của Hiếu.

"...
Dù nắng hay mưa dầm, khi tìm em, nghe em thoáng vui
- Là cơn vui kia sẽ nuôi anh dài bất tận
Đến nghe em cười, anh về nghe thêm trong giấc mơ..."




Là "Nhớ" (Châu Kỳ st) đã trở thành một điều gì đó có quá nhiều ý nghĩa trong cuộc đời tôi bằng những câu từ đơn giản và đời thường:
Nhớ by Lê Hiếu
Sáng tác: Châu Kỳ

"Mùa mới trong tim ta hay em đang dệt nắng tràn trề"

"Em đang vui hay ta đang hồi nhớ giọng cười"

"Có em ta thêm bình yên - Có ta em thêm hồn nhiên cười nói"....

Tôi luôn nghĩ rằng tình yêu trong những ca khúc mà Lê Hiếu hát là thứ tình yêu chỉ dành riêng cho một người. Người con gái đó tồn tại giống như cỏ cây, hoa lá, như nắng, như gió, như sắc màu và nắng vàng. Cô ấy mang đến niềm vui, cô ấy mang hạnh phúc đặt tất cả vào đôi bàn tay người đàn ông của mình. Mọi vui buồn, hạnh phúc và buồn khổ trôi qua trong đời cô ấy như những làn gió thoảng. Nó không dữ dội và cũng không để lại quá nhiều ám ảnh mà mang lại những nỗi nhớ da diết như người ta khát thèm cảm giác yên bình. Cô ấy yêu với một tình yêu ngây thơ, sống một cuộc đời vô tư, nhân hậu và yêu thương mọi người, cô ấy không suy nghĩ quá nhiều và biết đơn giản hóa nhiều vấn đề. Nó khiến cho cuộc sống của cô ấy và của những người xung quanh. Cô gái ấy, thật khác con người tôi, là người mà tất cả đàn ông trên thế giới muốn có. Và người đàn ông có được một người - giống như - cô ấy, là một trong những đàn ông hạnh phúc nhất thế giới này. Cô ấy là Nghi trong "Mắt Trầm", và cuối cùng người đàn ông ấy dù có vướng hồn mình vào những ám ảnh của người con gái của quá khứ, vẫn trở về yên lành trong vòng tay mềm ấy. 

Người đàn ông của tôi, hẳn nhiên không phải nằm trong số những người may mắn có được một người phụ nữ như vậy, bởi anh ấy đang có Tôi. 

"Đầu óc không có nhiều những con số, nhưng trái tim lại có quá nhiều nỗi buồn".

Những nỗi buồn của tôi đã cất cánh bay đi nhiều kể từ khi anh ấy đến. Khi ở cạnh anh ấy, tôi không đủ thời gian cho những suy tư vẩn vơ, cho ưu phiền và những vết thương đã xanh rêu. Có lẽ một phần bởi thế nên tôi ở lại. Người đàn ông của tôi, bởi anh không trói tôi lại, nên tôi không khao khát ra đi... 

Tôi vẫn nghĩ những người tôi đã gặp và có - thể - yêu trong cuộc đời này, đó hẳn phải là cuộc gặp gỡ của số phận. Số phận đã đưa nhiều người đến và đi. Có người chỉ thoáng qua trong những chán nản và tuyệt vọng kiếm tìm. Có người đi rồi hằn lại trong tim tôi những vết đau và những ám ảnh không bao giờ có thể phai mờ. Và đến giờ, chỉ có một người mang hạnh phúc ở lại bên tôi. 

Có thể tôi không mang lại cảm giác của chàng trai trong "Nhớ": "Em đang vui, hay ta đang hồi nhớ giọng cười". Có thể tiếng cười của tôi không đi vào giấc mơ của anh như tiếng cười của cô gái ấy: "Đến nghe em cười, anh về nghe thêm trong giấc mơ". Nhưng tôi là tôi. Và số phận đã đưa tôi đi về góc phố đó, để tôi tìm thấy anh và gắn đời chúng tôi lại với nhau bằng những cam kết thiêng liêng. 

Cuộc sống có quá nhiều góc cạnh để ta thưởng thức. Sẽ không có góc nhìn nào có thể trùng với góc nhìn nào, và những quả táo có vị chua, ngọt chưa bao giờ giống nhau. 

Dẫu sao, tôi đã có những chiều thật dịu dàng và bay bổng với hạnh phúc của người khác. Và "Nghi", dù cô ấy là nơi cuối cùng chàng trai ấy quay về, đã để "Nguyên" của tôi ở lại để quay về. Nhưng cô ấy xứng đáng với điều đó, và chưa bao giờ tôi bỏ rơi cô ấy trong những góc đời sống của mình! 

Bởi, tôi hiểu!
----

The sound of silence




Giữ ở đây để nghe!

"Nhớ em" - Minh Vương


"Nhớ em" by Minh Vương

"Và anh nhớ
Khoảnh khắc khi anh chìm trong mắt em
"...

Tôi thực sự rung động khi những giai điệu của ca khúc "Nhớ em" chạm vào trái tim mình. Đó là khoảnh khắc trầm lắng và cũng là giây phút thăng hoa của nỗi nhớ. 

Là thế đấy, nỗi nhớ có thể không cồn cào, gào thét, không hoảng loạn, đớn đau. Có thể nó chỉ là một ánh mắt thẫn thờ xa xăm, có thể chỉ ngắn như một tiếng thở dài, có thể êm ái như cảm giác - về - việc - "ngủ quên trên đồi cỏ". 

Vĩ cầm réo rắt.

Dương cầm trong trẻo.

Giọng hát tha thiết và đầy lôi cuốn.

"Người yêu hỡi
Hạnh phúc đôi khi nhẹ như gió bay"...

Thứ tình yêu này mang một sức ám ảnh ghê gớm. Nó không hẳn khiến con người ta cảm thấy mất mát, thiếu thốn. Nó khiến cho con người ta, vẫn với vẻ thản nhiên với đời sống, nhưng sâu thẳm bên trong đã đánh rơi mất một điều gì quí giá không thể lấy lại. Nó khiến người ta ngồi lặng trước những lá, những gió, những nắng, những xa xăm... và thấy mình đang rơi, đang chìm trong nỗi nhớ ấy, không thể kết thúc, cũng không thể thoát ra.. 

Khi tôi buồn, thực sự, tôi có thể rơi nước mắt nếu bắt gặp những giai điệu này. 

Và đó cũng là một phần trong những gì tôi thực sự chờ đợi. 

Một điều gì đó thực sự khiến người ta rung - động!
-------

Breakeven - The Script


"Breakeven" by The Script

Video "Breakeven"

Vẫn là những là những giai điệu.Vẫn là những tiết tấu. Vẫn là giọng hát đó. Vẫn là cảm giác của sự phức tạp đầy ngẫu hứng, giằng xe, vò nát. Những khúc rẽ bất ngờ, điên đảo. 
Và sau tất cả, chỉ là một tâm hồn đang lặng im chờ đợi. Ôi những câu chuyện mà The SCript hay kể cho tôi nghe, vẫn cứ như thế, từng ngày, từng ngày...

What am I gonna to do when the best part of me was always you,
And what am I supposed to say when I'm all choked up that you're ok

Dẫu cho biết bao khúc rẽ của giai điệu thì cũng sẽ có từng ấy sự cân đối của ca từ và nhịp điệu. Có tôi và có em. Có ở lại và ra đi. Có tình yêu và lầm lỗi. Có nỗi đau và nước mắt. Có sự trống rỗng, mong đợi, sự thất vọng, kiếm tìm. Và tôi cứ nghĩ mãi về họ. Đơn giản chỉ là một hình ảnh. Anh đứng từ rất xa, lặng im, không bao giờ có thể chạm tay tới; chỉ để nhìn cô ấy cười. Mỗi bài hát của TS trong tôi luôn gắn liền với một hình ảnh - thứ mà tôi hình dung ra khi lần đầu tiên nghe một bài hát nào họ hát.

Oh you got his heart and my heart and none of the pain
You took your suitcase, I took the blame.
Now I'm try'na make sense of what little remains ooh
Cos you left me with no love and no love to my name.

Bỗng dưng liên tưởng đến một câu hát: "Dường như trong bóng thu cuộc đời thiếu một người không thấy vui"... Có lẽ là vậy. Tình yêu, thứ người ta cứ tìm kiếm và cứ đánh mất. Khi tình yêu đã ra đi, dù là ai đi nữa, vẫn thấy trong lòng một khoảng trống không lời. 

Chỉ đơn giản thế thôi.

Nhưng thật khó để quay lưng và chạy.

Dù cho khi người ta có tìm đến bất cứ sự cứu rỗi nào...

I'm still alive but I'm barely breathing
Just prayed to a God that I don't believe in
Cos I got time while she got freedom
Cos when a heart breaks no it don't break
No it don't break

Đó là câu chuyện The Script kể cho tôi nghe ngày hôm nay, với Breakeven!
------

Lý gì mà cho Uyên Linh vào danh sách để cử giải thưởng Cống Hiến của năm?

Năm nay đọc cái danh sách giải thưởng cống hiến âm nhạc của năm, tự dưng bật cười khi nhìn thấy cái tên Uyên Linh.
Trở thành Quán quân của Vietnam Idol vào cuối tháng 12 năm 2010, Uyên Linh hốt nhiên vượt trội so với các thí sinh khác ở những vòng cuối cùng và xuất sắc đạt dược danh hiệu cao nhất. Nói đi nói lại, cho dù người thích Uyên Linh hay người ấn tượng không tốt về việc Linh được lăng - xê một cách vô độ trên báo chí, thì không thể nào phủ nhận được giọng hát tuyệt vời và nội lực rất lớn của cô ấy.
Tuy nhiên, cần phải xét thêm nếu hội đồng đưa Uyên Linh vào danh sách đề cử giải Cống Hiến.
Vậy, những thứ Uyên Linh đã làm được là gì?
Điều mà tớ ghi nhận lớn nhất ở Uyên Linh, không phải là Linh hát hay, Linh hát giàu cảm xúc mà đóng góp lớn nhất của Linh là sau cuộc thi Vietnam Idol, Linh đã khiến khá đông bộ phận khán giả trẻ nhìn lại và quan tâm hơn đến dòng nhạc trẻ - có - tri - thức, chứ không còn đắm đuối trong cái thể loại nhạc chỉ cần ngồi viết ra vài đoạn nhạc rồi phết vào những câu từ vô nghĩa là xong, nào là "Đàn ông thường hay ong bướm", "Hoàng tử của lòng em" hay là "Teen vọng cổ" với những cái tên ca sỹ pha tạp, biến đổi ngớ ngẩn vừa nghe đến đã phát ói. (Xin lỗi nhé, nhưng trong vấn đề này quan điểm của tớ rất chi là rõ ràng!)
Điều tiếp theo mà tớ khá thích ở UL: phong cách giản dị, không phải Hạng ca sỹ đánh bóng tên tuổi mình bằng scandal, giọng hát và tiềm năng của Linh thì khỏi phải nói, trong blog này đã có 1 entry khen nức nở.
 Tuy nhiên, những gì Linh làm được cho đến giờ chỉ là hát ở 1 vài show diễn khá lớn, hát nhép ở 1 trong những show diễn đó, xuất hiện rất thường xuyên trên báo, và có hai bản thu rất tuyệt vời các ca khúc Tell himCảm ơn tình yêu (2 bài này rất hay!)
Nói như thế có nghĩa là ngoài việc trở mới nên rất chi là nổi tiếng, chiếm được tình cảm của đông đảo thính giả thì cho tới giờ, được đánh giá là có rất nhiều tiềm năng trong tường lai, Linh chưa làm được nhiều. Hát live thì cũng chỉ quanh quẩn vài bài quen thuộc và đi đâu cũng dắt theo hành trang "Cảm ơn tình yêu"!

Trong khi đó, với những ca sỹ khác cùng được đề cử thì đó là những dự án âm nhạc được đầu tư nhiều tâm huyết và thời gian thực hiện không chỉ gói gọn trong một năm. Đó là Thanh Lam - người đàn bà hát với Live show "Yêu". Có thể nhiều người không thích Lam lắm, cũng như tớ, nhiều khi không thích những cái ê a vật vã của Lam, nhưng Thanh Lam, không thể phủ nhận, là một người có định hướng âm nhạc, phong cách rất riêng, tài năng miễn bàn và lao động nghệ thuật một cách vô cùng nghiêm túc. Thiếu những live show như của Thanh Lam thì toàn cảnh liveshow của Việt Nam trong 1 năm qua chỉ đơn giản là 1 mớ hổ lốn!
 
Đức Tuấn, cực kỳ khâm phục về giọng hát nhưng không thích lắm cái tính tự phụ của anh chàng này. Tuy nhiên để mà nói về những gì Đức Tuấn đã làm được trong một năm qua thì ăn đứt Uyên Linh. Cùng với album Ảo Ảnh phát hành cùng Hồ Ngọc Hà, Đức Tuấn có những dự án âm nhạc và đường hướng phát triển - sẽ trở thành một nhân tố đóng góp rất lớn cho nghệ thuật - âm nhạc Việt Nam. Thực sự là phải vỗ tay khen anh chàng đa tài này: ca kịch, vũ đạo, các loại tiếng nước ngoài.... tất cả đều là để phục vụ cho sự nghiệp nghệ thuật nghiêm túc và vô cùng khó khăn của mình.
Hà Anh Tuấn. Khá ấn tượng với Cocktail. Một album rộn ràng các ca khúc 100% tiếng Anh với sự hỗ trợ đắc lực của đồng chí Dương Khắc Linh. Nói chung là khá, nhưng đôi khi còn tạo cảm giác hơi phô. Nhưng Cock Tail cũng là điều gì đó rất đáng để nói đến và cũng là điều đáng nói nhất khi nhắc về HAT trong năm vừa qua. 
Like: Bài hát đầu tiên - Bartender và ảnh bìa. 
Dislike: Không thực sự tạo được 1 điểm nhấn trong album, các bài khá giống nhau về màu sắc, giai điệu - và tất cả đều rộn ràng một cách chung chung. 
Question: Tuấn và ekip làm gì với con gà sau khi chụp ảnh thế???
Bonus 1 bài:
Bartender 
ST: Dương Khắc Linh
TH: Hà Anh Tuấn


Còn anh Tùng Dương nữa. Thích giọng hát của anh lắm nhưng anh quái quá! Trong năm vừa rồi thực sự em chỉ nhớ đến bộ ảnh kinh dị của anh thôi!:))

Một vài ý kiến cá nhân!
----

The man who can't be moved

The man who can't be moved, by The Script

Bằng một sự tình cờ, hôm nay em nghe The Script hát The man who can't be moved.

Bài hát này, câu chuyện này, đã từng khiến em rơi nước mắt. Em tin rằng đó không phải một sự chờ đợi vô vọng. 

... Broken hearted man...

Có những tình yêu phải đi cả một chặng đường dài với vô vàn khúc rẽ, cuối cùng vẫn tìm về với nhau. Cô ấy, ở một nơi nào đó trên thế giới này, sẽ tìm về nơi họ đã gặp nhau. Sẽ thấy anh ấy đang ngồi đó, dù mưa nắng, gió tuyết, với tấm hình cô trên tay và dòng chữ trên tấm bảng nhỏ: "If you see this girl, can you tell her where I am!" 

And see me waiting for you on our corner of the street.................

Hẳn cảm giác đó phải là "lặng người", "run rẩy" và "trào nước  mắt"!

Âm nhạc, những giai điệu, giọng hát, câu từ, những câu chuyện, sự ám ảnh, niềm vui, nỗi buồn, hạnh phúc, day dứt, nhớ thương, chờ đợi.... luôn có thể khiến cho tâm hồn người ta rung động.

Có thể em sẽ chết lặng khi gặp đúng một giai điệu trong một hoàn cảnh. Có thể em sẽ khóc khi một giai điệu lạ lẫm nào đó đem đến cho em những câu chuyện. Có thể em sẽ khóc vì những câu chuyện của những con người xa lạ, có thể chỉ là của trí tưởng tượng. Nhưng nó làm em rung động. Hẳn đó là điều quan trọng. Nó nhắc cho em về những nỗi niềm của cuộc sống, và cũng nhắc cho em về sự tồn tại của chính mình. 

Là vậy. Tất cả những gì em từng cảm nhận với The Script, những giai điệu rối tung và biến đổi, một tông giọng rất quen thuộc, đều đều, yên ấm kể những câu chuyện, và khiến người ta khóc. Đôi khi, em mỉm cười khi nghe họ hát và thấy rằng cái tên The Script thật là hợp với họ.

Vậy là, đôi khi nhắc lại, cần nhắc lại, cái ta đã dần quên đi mất!
----
- Nghe và viết trong khi đợi chồng béo đến đón! -

Hoa xuân ca


Hoa xuân ca
ST: Trịnh Công Sơn
TH: Nhóm 5 dòng kẻ
Nghe bản phối này hay quá nên cho vào blog!

Vừa rộn ràng, vừa thánh thót, vừa yên ả, vừa nhẹ nhàng... 

Một chút day dứt nhớ thương, một chút yêu thương tha thiết, một chút buồn nao nao, một chút yêu đời rạo rực...

Mèo!

Chiếc ô ngăn đôi
ST: Sa Huỳnh
TH: Lan Trinh Idol
Mấy hôm nay em nghe bài này. Hôm nay vác lên Blog, chắc tại trời đang mưa.

Một sáng tác đậm chất Sa Huỳnh. Cách lựa bài đậm chất Lan Trinh. Một bài hát vừa tai, nghe đủ, có ý tưởng. Tội cái hôm nay mình ốm nên phải để volume nhỏ nhất nếu k sẽ rất đau đầu. 

Sáng nay mình tỉnh dậy, nghe tiếng mưa rỉ rả ngoài trời, rùng mình một cái rồi ngán lắm chuyện đi làm. Lên tầng, mở cửa thấy chồng nằm co ro trong chăn. Gọi chồng dậy rồi hai đứa lóc cóc rủ nhau đi. Dạo này ông anh mình xui khiến sao toàn gạ chồng chưa làm đám cưới của mình ngủ lại. Bữa trước chồng đi về, ông anh béo ú liền hỏi mình: "Sao trời rét thế này còn để nó về?" Đã thế lão về nhà còn bảo bố mẹ mình là chồng mình "như con gà rù", uống tí rượu đã rù xuống. Chứ không phải chính lão ấy đã lôi chồng mình hai ngày liền đi uống với lão... Hừm hừm... 

Còn cả ngày hôm nay thì rõ rù đời. Ốm lăn ốm lóc. May mà hnay sếp đi đâu k biết nên lăn ra ngủ từ trưa đến tận 3h. Mệt quá. Thuốc cũng k ăn thua. H nghĩ đến chuyện ra ngoài là sợ. Nghĩ đến chuyện lên đài còn sợ hơn... 

Hôm qua chợt nghĩ, cái lạnh này! Quen đến đáng ngạc nhiên. Và ngày mình cưới. Có lẽ mình có duyên với những ngày tháng đó. Rất nhiều sự thay đổi, rất nhiều bước ngoặt trong cuộc đời.

Rồi thốt nhiên nó đến. Sinh nhật bé Mật qua ngày hôm qua. Rồi thời gian của mình cũng trôi tuột đi đầy tiếc nuối. Sinh nhật mình năm trước có R ngố bên cạnh mình. 

Cảm giác này. Từ bé đến giờ, cứ trước ngày sinh nhật, mình hay cảm thấy sợ hãi và chỉ muốn thu mình lại. 

Hôm nay lan man lắm. Không đủ tỉnh táo để nghĩ. Mà thôi, cũng chẳng cần! 

Cuộc sống mà, có nhiều thứ cần phải để cho nó đi qua. 

Chưa nói cuộc sống của mình còn đang đong đầy hạnh phúc. 

Có một người ở cạnh. Hết lòng yêu thương và chăm sóc nhau. Cầm tay nhau mà vượt qua. 

Mình sẽ dành tình thương cho chỉ những người xứng đáng!
------

Đừng xa em!

Cô đơn
ST: Nguyễn Ánh 9
TH: Trần Thu Hà
Hôm nay em nghe bài hát này. 

Ôi tiếng đàn!

Là rơi rơi từng chiếc lá. Rơi từng nỗi nhớ. Hoài niệm. Dĩ vãng. Tiếc nuối.
Chỉ còn. Tiếc nuối khôn nguôi. Cô đơn. Bơ vơ. Tiếng hát lạc loài...

Chỉ xin mình đừng chia xa. 

Chỉ xin mình bên nhau mãi. 

Để trông thấy nhau trước khi nhắm mắt cuối đời!
--------