Showing posts with label cho bạn thân. Show all posts
Showing posts with label cho bạn thân. Show all posts

Chance & Change

 
Dường như là có thật nhiều điều để nói.

Vậy mà mọi thứ cứ trôi đi.

Đứng trước những bước ngoặt, những cơ hội và cũng là những thay đổi, có lẽ mọi người đều có chung cảm giác như mình: cảm giác bồn chồn, hi vọng, lo lắng, tin tưởng, quyết tâm và sợ hãi.

Cuộc sống sẽ trôi về đâu nếu mình quyết định về một lối rẽ?

Và cuộc sống liệu có thể tốt hơn nếu cứ theo con đường thẳng như thế này?

Có phải mình đang có nhiều nên sợ mất?

Những hạnh phúc nhỏ bé và bình dị này, tình yêu, trách nhiệm gia đình, tình bạn, tình đồng nghiệp... 

Hẳn mình là một người may mắn khi sinh ra và được gặp những con người này. 

Yên bình quá. Nên sợ thay đổi quá. Nhưng nếu không chạm vào cơ hội, nó sẽ ra đi mất thôi...


Bạn có nghĩ tôi là người chịu đựng được sự bình yên và những điểm dừng không?

Bạn thân hôm trước nói với mình, rằng ngày xưa mình sống theo bản năng như một loài cỏ hoang dại, đã không biết bao nhiêu lần làm cô ấy đứng tim vì sợ hãi.

Dường như ai cũng từng ít nhất 1 lần nghĩ về mình như thế.

Bạn nghĩ tôi của ngày hôm nay là người như thế nào?.....


Nhỉ.........

Tôi có thể dừng lại và tận hưởng những thứ này.

Hay bỏ lại tất cả và bước đi vào vùng bão. Chấp nhận, hoặc sống sót và thành công, hoặc sẽ mất mọi thứ.

Entry mời cưới!

Đã lần lữa rất lâu để cuối cùng post entry này. Thực sự, với mình, nó giống như một điều gì đó mất mát. Nhưng điều gì đến rồi cũng đến. Đã đến lúc, không thể trốn chạy. Hơi khó hiểu nhỉ!

Vậy thì mọi người hiểu phần sau này thôi là đủ:

Thay mặt chồng mình là đồng chí Nguyễn Phương Thành, mình - Mai Thị Thu Minh, xin được trân trọng mời các anh, chị, bạn bè và các em tới dự bữa cơm thân mật cũng với gia đình nhà gái, cũng là để chia vui với hôn lễ của mình tại số 45 đường 3 phố Phúc Hải - phường Phúc Thành - tp. Ninh Bình - tỉnh Ninh Bình vào hồi 10:00 ngày Chủ nhật - 13.02.2011.

Hôn lễ sẽ diễn ra vào hồi 14:00 tại hội trường trung tâm hội nghị huyện Kiến Xương - thị trấn Thanh Nê - huyện Kiến Xương - tỉnh Thái Bình.

Sự có mặt của anh, chị, các bạn và các em là sự động viên, cổ vũ, khích lệ vô bờ bến với trước tiên và trước nhất là cô dâu, tiếp đến là chú rể và hai bên gia đình. Entry này thay cho giấy mời và sự ngóng đợi mà cô dâu, chú rể và gia đình muốn gửi tới mọi người. Rất mong mọi người thu xếp bớt chút thời gian đến chung vui cùng cô dâu chú rể!:)

Mong anh chị em và các bạn liên lạc với số máy của cô dâu: 0123. 7876. 333 để được giải đáp những thông tin cụ thể. Đồng thời kính mong mọi người thông cảm vì cô dâu do sơ suất làm mất điện thoại nên cũng đã mất mất một cơ số số điện thoại để liên hệ với mọi người. Hi vọng mọi người hiểu cho!:)

Có những người sinh ra là để yêu nhau!

100 years - Five for Fighting

Tôi viết entry này dành tặng cho cậu bạn thân nhất của tôi. 
Viết dòng chữ trên kia bởi vì tôi thực sự không biết bắt đầu  như thế nào, hay cái title của nó dường như gói trọn những cảm nhận của tôi về mối tình của cậu.

"Có những người sinh ra là để yêu nhau".
Tôi chắc rằng điều này đúng với cậu bạn thân của tôi và cô người yêu của cậu ấy. Và đúng với rất nhiều mối tình khác trên thế giới này.

Mỗi con người trên thế giới là một thực thể không hoàn hảo cho đến khi tìm được mảnh ghép còn lại của cuộc đời mình. Có nhiều định nghĩa cho sự "hoàn hảo". 
Riêng với tôi, chữ "hoàn hảo" không định nghĩa những thứ viên mãn, tròn đầy, không khiếm khuyết, không còn gì để chê trách. Tôi luôn cho rằng những vết xước làm nên giá trị của con người. Những yếu điểm phản ánh "tính người" hoàn hảo. Hay ta nên dùng khái niệm "hoàn hảo tuyệt đối" và "hoàn hảo tương đối", theo cái cách mà ai đó tôi không nhớ đã dùng với "lonely tuyệt đối" và "lonely tương đối". 

Tôi chạy theo khái niệm hoàn hảo tương đối. Và tôi đặt điều đó trong mối tình 5 năm của cậu bạn tôi. Phân nửa 5 năm đó, hai người bạn của tôi không được ở bên nhau và họ sẽ còn phải xa nhau thêm một thời gian nữa. 

Có nhiều điều để lo lắng. Có nhiều thứ chúng tôi, những người bạn thân của cậu, thực sự lo lắng về sự không hoàn hảo của cả hai. Nhưng cách của những người yêu nhau, họ bù đắp, chấp nhận, yêu thương và cần có nhau. Sau tất cả những niềm vui, những hạnh phúc hay cả những lần cãi vã tung trời, nổ tung vì bướng bỉnh, cứng đầu, kể cả sự ấu trĩ. Đã nước mắt. Đã nhớ nhung. Đã tha thứ. Đã ngậm bồ hòn làm ngọt.
...
5 năm rồi, qua cái thời mối tình học trò ngu ngơ nhiều kỷ niệm, cho đến mối tình sinh viên mỗi khi chạy nửa thành phố để tìm nhau, và bây giờ mỗi người một thành phố... Từ sâu thẳm, tôi biết rằng trái tim họ vẫn hướng về nhau và gần gũi hơn bất kỳ khoảng cách nào!

Vượt qua một quãng đường dài để còn đứng bên nhau. 
Bạn thân mến!

Tôi đã tìm một cách nào đó, tôi muốn viết ra những lời chúc. Nhưng tôi sợ bạn không hiểu được cảm xúc thực sự của tôi lúc này qua những ngôn từ đôi khi quá sáo rỗng đó. Tôi đã định viết rằng, tôi mong hai bạn luôn hạnh phúc, tôi định nói rằng dù có chuyện gì xảy ra, thì phải từ hai phía, các bạn hãy biết cầm tay nhau mà vượt qua. Tôi định nói rằng với bản thân tôi, để tha thứ một lỗi lầm gì là điều rất khó, nhưng các bạn làm được và tôi hi vọng các bạn luôn giữ được tình yêu bền lâu. Nhưng bạn ạ, tôi sợ bạn không hiểu!

Đại ý nó là như vậy, nhưng bạn hãy giùm tôi, cảm nhận bằng trái tim nhé!:)
---

Giữ những điều đẹp đẽ!

Me by R
Đã lâu rồi, tôi không thấy lạnh như thế.
Cảm giác lạnh thấu buốt và run rẩy. Cảm giác lạnh cóng đến nhức nhối.
Thành phố nhỏ của tôi lạnh và ảm đạm mưa.
Tôi trở về.
Không thể thanh thản.
Nặng trĩu sự trống trải và buốt giá từ Warm.
Có lẽ, đó còn cả là sự thất vọng từ Warm và tôi ở bản thân tôi.
Tôi biết, và tôi sẽ cố gắng để không đánh mất những điều tốt đẹp trong đời. Tôi sẽ cố gắng.
Ngày xưa, khi chưa gặp nhau, R hay nói rằng tôi là người tốt.
Tôi đã tự suy xét nhiều, và tôi biết rằng mình không tốt đến như vậy.
Và bây giờ, chỉ có tôi mới thực sự quyết định cho hạnh phúc sau này của mình. Hạnh phúc về tâm hồn. Hạnh phúc với nụ cười vô tư và lòng tin.
Cuộc sống không cho tôi nhiều chọn lựa. Nhưng những chọn lựa ít ỏi đó đều rất rõ ràng và tôi biết như thế nào là tốt nhất.
Mỗi lúc lại thấy rõ ràng hơn.
Đó là tôi.
Nếu câu chuyện chưa kết thúc thì không thể yên lòng.
Những điều đẹp đẽ đã đến, đã được gây dựng. Đừng vì những điều vớ vẩn mà đánh mất tất cả những gì mình trân trọng, yêu thương.
Hãy nhớ như vậy, tôi ạ!
----------

Báo cáo tổng kết năm 2009 và danh sách nguyện ước năm 2010

Những cột mốc quan trọng trong năm 2009 của Minh mèo:
1. Học tập:
- Kết quả học tập của mình trong năm 2009 khá tốt, tuy nhiên có chiều hướng suy giảm vì kỳ học sau, mặc dù điểm cao hơn nhưng thứ bậc lại giảm đi.
- Ngày 24/12/2009, mình đã chính thức học buổi học cuối cùng trong đời sinh viên.
2. Gia đình:
- Sự kiện lớn nhất trong gia đình là việc mẹ Bitto sinh Bitto vào hồi 17h35' ngày 27/12/2009.
- Mình cảm nhận được rõ ràng sự gắn kết chặt chẽ của gia đình sau từng ngày tháng, sau mỗi thăng trầm. Và mình rất tự hào về điều này.
- Mình đã mất mèo Bông vào tháng 05/2009.
3. Bạn bè:
- Năm nay, mình đã có thêm một người bạn rất tốt và cũng đã mất đi người bạn ấy. Điều đó làm mình buồn nhưng mình tin là bọn mình, mỗi người sẽ hạnh phúc trên 1 con đường riêng.
- Tình bạn giữa mình, L và N càng thêm khăng khít và mình luôn thấy thật ấm áp khi ở bên các bạn!
4. Công việc:
- Mình đã học xong. Chỉ còn đợi tốt nghiệp.
- Đang đứng trước bờ vực thất nghiệp.
- Thôi việc ở những nơi mình từng làm thêm.
6. Cuộc sống:
- Năm 2009 không có nhiều biến cố quá lớn trong cuộc sống.
- Những biến cố nhỏ và vừa phải cho mình thêm nhiều bài học bổ ích.
- Khám phá ra khá nhiều điều mới mẻ ở bản thân. Những điều tốt và những điều chưa tốt.
- Khốn đốn với việc cân bằng chi tiêu, nhưng điều này sẽ là bài học cho tương lai của mình.
- MU vô địch E.P.L., L.C. nhưng thua trong trận CK C.L. trước Barca.
7. Các mối quan hệ xã hội:
- Năm nay mình không có những bổ sung đáng kể trong các mối quan hệ xã hội.
8. Bản thân:
- Những ước mơ nhỏ nhỏ chưa thể thực hiện được.
- Khá lo lắng cho tương lai.
- Nỗ lực nhưng chưa thực sự làm chủ được suy nghĩ của bản thân.
- Tay viết đã mỏi.
9. Tình yêu:
- Mình gặp R.
- Mừng rỡ vì trái tim mình rất tự nhiên đã biết yêu trở lại.
- Và biết rằng tình yêu không chỉ có những nụ cười.
-----------------------
Những mong ước cơ bản trong năm 2010 của Minh Mèo:
1. Học tập:
- Đạt kết quả tốt các môn thi của kỳ 7 và hoàn thành thật tốt bài thi/khóa luận tốt nghiệp.
2. Gia đình:
- Cầu mong cho bố mẹ, anh chị, các cháu và anh em họ hàng luôn khỏe mạnh, công tác tốt và sống thật hạnh phúc.
- Cầu mong cho gia đình và người thân của R luôn khỏe mạnh, vui vẻ.
3. Bạn bè:
- Cầu mong cho các bạn của mình sống hạnh phúc và đạt được những ước mơ của họ.
- Mong cho L học thật tốt và N sẽ sớm xin được việc làm.
4. Công việc:
- Cầu mong mình sẽ sớm xin được một công việc phù hợp sau khi ra trường, càng gần với công việc mơ ước của mình càng tốt.
- Cầu mong cho R của mình gặp thuận lợi trong công việc.
6. Cuộc sống:
- Mong rằng năm mới mọi sự dù sóng gió đến mấy cũng có được cái kết tốt đẹp.
- Mong rằng Việt Nam mình năm mới sẽ tăng trưởng vượt bậc, thanh lý được thêm nhều phần tử phạm tội, quan liêu, ăn hối lộ..., không thiên tai, dịch họa, luôn yên bình và ngày càng phát triển.
- Mong cho thế giới yên ổn, hòa bình, không có chiến tranh, dịch bệnh.
7. Các mối quan hệ xã hội:
- Hi vọng mình sẽ có những người bạn mới, có những mối quan hệ tốt và có ích với bản thân về mọi mặt.
8. Bản thân:
- Mong cho mình luôn khỏe mạnh và luôn hạnh phúc.
- Mong cho mình có đủ niềm tin, nghị lực và cả sự may mắn để theo đuổi con đường mình đã chọn.
- Mong cho mình được yêu đời hơn, và yêu mình hơn.
9. Tình yêu:
- Cầu mong cho R của mình lúc nào cũng khỏe mạnh và vui vẻ.
- Cầu mong cho mình có đủ tin tưởng, hi vọng và yêu thương đối với tình yêu này.
- Mong bọn mình sẽ ở bên nhau và hạnh phúc dài lâu.
-----
Chúc cho ước nguyện của mình và của mọi người trở thành hiện thực!

Chúc mừng năm mới!!!^^

Hà Nội.

Hà Nội.
Hà Nội đêm nay có gió.
Hà Nội đêm nay đã lấp lành nhiều sắc màu hơn.
Những dải dây đèn màu vàng lung linh.
Những cây thông Noel rực rỡ màu sắc.
Những cửa hiệu trang trí vui mắt, tấp nập người qua lại.
Để rồi nhanh chóng chìm vào lặng lẽ của góc phố với ánh đèn lặng thinh, im lìm.
Hà Nội với tôi vẫn là, thực ra vẫn là cái góc phố vàng vọt đèn im lìm ấy.
Hà Nội với tôi vẫn là con đường hun hút những mảng sáng và tối, thầm lặng và cô đơn.
Hà Nội với tôi vẫn là lời hứa tôi đã để mất, hay đúng ra là đã rời bỏ tôi mà ra đi.
Bây giờ. Dường như tôi không còn có nhiều yêu thương để chạm tay tới ước mơ đó.
Đi xuyên qua con phố đêm thật dài. Và bình minh sớm lạnh trên sông Hồng.
Có phải thế giới tôi đang mất đi bản nhạc chậm và da diết vẫn ngân lên trong tôi của những ngày xưa... Bản nhạc chưa bao giờ hình hài giai điệu. Bài ca Hà Nội trong tôi, dường như chưa bao giờ có lời....
...
Bạn bè.
Bạn bè hỏi tôi về R. Họ hỏi anh đã làm gì khiến tôi trở nên như vậy. Anh đã làm gì khiến tôi yêu anh.
K Trung nhắc đến chữ "kiên nhẫn". "Không phải là không được, vấn đề là có kiên nhẫn không."
Có thể người ta hiểu tôi thật. Có thể tôi đã quá khắt khe với mình.
Hoặc có thể, chẳng qua vấn đề "kiên nhẫn" hay không không quan trọng.
Suy cho cùng, tôi muốn nó chỉ để thỏa mãn thói cao ngạo của mình.
Người ta đã nghĩ rồi tôi sẽ sống, sẽ ra trường, nếu có kết hôn thì cũng chỉ là vì "đến lúc".
Người ta đã nghĩ tình yêu là thứ đã đóng gói hành lý mà rời xa tôi mất rồi....
Người ta gọi đó là "điên cuồng" và "đổ vỡ".
Còn tôi. Khi tất cả ra đi. Tôi biết mọi thứ rồi lại bắt đầu.
...
Vắng vẻ.
Chúng tôi ngồi trong quán trà và xem lại một vài hình ảnh cũ. Kể một vài câu chuyện buồn cười.
Bạn bè nói chuyện với tôi vẫn có riêng tư thủ thỉ.
Mọi người vẫn quý trọng và yêu thương tôi như trước.
Ừ. Thế mà tôi bẵng đi cũng lâu, lâu rồi....
...
Đêm nay, Hà Nội của tôi có gió.
Mỗi lần mắt cay vì gió, tôi lại ước ao hành trình xuyên đêm.
Giống như mỗi lần trời đổ mưa, tôi lại khát khao hình ảnh người đàn ông ngồi đọc báo bên cửa sổ.
Càng nhiều điểm trống trong khao khát, tôi càng yêu thương và mong mỏi thành phố này.
"Người đi thương nhớ Hà Nội phố".
...
Hạnh phúc.
Tôi biết có nhiều hơn 1 người vì tôi mà yêu Hà Nội.
Đó là sự giao cắt của linh hồn.
Tôi hiểu có nhiều hơn 1 người mà vì họ tôi yêu Hà Nội.
Tôi nghĩ, đó cũng là sự giao cắt của linh hồn.
...
Mùa Đông năm nay dường như trễ hẹn đã nhiều. Nhưng tôi không lấy làm phiền lòng.
Vì người tôi yêu thương, tôi có thể hi sinh một số thứ mà không nuối tiếc.
Như những cơn lạnh mùa Đông.
Những cơn lạnh làm mùi hoa sữa muộn thêm cô độc.
Làm hương Ngọc lan thêm ngọt ngào.
Làm những đôi tay thêm thèm hơi ấm.
Mùa Đông, thật lạ lùng, không khiến người ta thêm cô đơn...
...
Hà Nội ơi! Mỗi khi lòng xác xơ, tôi vội vã trở về.......
-------------------

2 months, n' a happy day...

Entry này dành cho ngày hôm qua. Ngày hôm qua. 10/09/09.
2 tháng. 2 tháng bé tẹo.
Với người khác có thể 2 tháng chẳng là gì. Nhưng với mình, đó là cả một quá trình dài với quá nhiều thay đổi trong cuộc sống. Có lẽ chẳng ai tưởng tượng nổi. Mình cũng không tưởng tượng nổi... That was that!
Ny của bạn thân lại phải vào bệnh viện. Sốt cao, ốm nặng. Mình hơi lo 1 chút. Nhìn bạn thân rất mệt mỏi. Mình sợ bạn ốm luôn mất. Năm nay mình không nghỉ Hè ở nhà. Nên mình không ốm. Phải có mẹ mình mới ốm. Phải có mẹ. Mẹ ấm áp và thân yêu...
Và mình. Không. Và bọn mình. Hôm nay mình thấy vui. Thực sự vui.  Ngày vui nhất trong suốt mấy tuần qua. Cũng chẳng biết vì sao nữa. Nhìn thấy nụ cười bất ngờ xuất hiện trước cửa. Tự dưng thấy hạnh phúc và yêu đời... Là la lá la... Ngày đó tháng trước. Và tháng trước nữa. Cứ lê qua từng ngày, mong cho vội vàng để được thấy rằng mình vẫn còn ở bên nhau... Và dù sau này thế nào chăng nữa. Dù có vô tình bước qua nhau. Mình mong cho người ấy hạnh phúc. 
Mục tiêu. Gì nhỉ. Mùa Đông này mình vẫn còn bên nhau nhé!:)
Hôm trước tình cờ nghe một bài hát. Cô ca sỹ phát âm chữ "I'm sorry!" nghe rất buồn cười. Theo như cấu âm thì cô ấy để thẳng lưỡi chứ không biến âm "r" thành âm rung một cách tự nhiên được. Và mình cũng không thích kiểu Anh Anh Việt Việt này. Giọng hát bình thường. Nhưng có một cái gì đó... lạ lạ so với những thứ mình hay nghe. Và lời hát.. Uh. Mình luôn nghĩ tình yêu đích thực là như thế. Là mỉm cười khi người mình yêu thương hạnh phúc. Và nỗi đau thì hãy giữ cho riêng mình...

Trồng một mầm cây cần tới cả mưa và nắng.

Yêu Không Hối Tiếc 

Em tìm anh
Tìm trong những ngón tay đan vào nhau
Tìm trong quán vắng liêu xiêu trời mưa, ướt con đường xưa
Em tìm anh, tìm trong kí ức mong manh ngày xanh
Tìm trong nước mắt cô đơn
Trọn đời, khóc không nhiều lần
Yêu là mong cho người được quên tháng năm cùng em hẹn hò
Để cho trái tim còn nơi đong đầy bằng niềm khát khao một tình yêu mới
Người ra đi, nhớ! Em nhớ thật nhiều
Nhưng không trách anh về bên một người
Vì khi đã yêu là không bao giờ phải nói "I'm sorry!"
------------------

Cao, trầm và lặng.


Ngày hôm nay.

Gì nhỉ.
Một ngày hơi hiếm những nụ cười không vương vấn.
Một ngày nghĩ ngợi rất nhiều.
...
Mình không biết cảm giác nhìn tia nắng đột ngột xuất hiện từ phía sau của bức tường phẳng. Mình không biết cảm giác của Nguyên, khi cô ấy nhìn mặt trời từ vạch thẳng của tòa nhà cao tầng. Ngày trước, mình đã viết về ánh mặt trời lấp lánh sau vai. Không phải tự nhiên mình chụp bức ảnh đó. Bức ảnh thất lạc. Còn câu chuyện đó thì đã từ lâu lắm rồi. Thiên đường tháng Tư. Mình luôn nghĩ rằng tháng Tư là tháng có rất nhiều hạnh phúc...
November Rain là một bài hát hơi buồn thảm. R đã bảo vậy khi ngồi ăn tối với mình. Hôm đó mình chọn sang bài khác. "4 in the morning" của Gwen Stefani. Mình luôn nghĩ rằng tháng Mười Một là tháng có rất nhiều nỗi buồn. It's hard to hold a candle in the cold November rain.. 
Mình cũng luôn nghĩ rằng người đàn ông muốn một cô gái ngây ngô và hơi khờ khạo, ít thông minh một chút, ít nhạy cảm một chút và không suy nghĩ nhiều thì sẽ không chọn mình. Không thể tự nhận mình thông minh nhỉ. Nhưng mình không phải cô gái đó. Hoàn toàn không phải. Trong một số vấn đề thì mình có nghĩ. Và điều đó đôi khi làm mình thấy thực sự mệt mỏi. Điều đó đúng là không tốt cho sức khỏe của mình, và cả của người khác. Nhưng hôm nay mình đã nói với bạn thân, "Suy nghĩ là thứ tự đến, không thể ngăn lại được!"
Dạo này. Mình hay cáu gắt. Dạo này mọi người cũng dường như tâm trạng mình đang không ổn. Mình không ổn? Uh. Mình không ổn. "Không ổn". "Trong lòng không thấy ổn đâu."
Cao. Trầm. Và lặng. 
"Chị có biết cái cảm giác mình không làm cho người mình yêu thương cảm thấy thực sự hạnh phúc, nó rất khó chịu. Khi mình thấy mình ngu ngu, không hiểu dù đã cố để hiểu. Mệt nhoài tìm cách đem đến nụ cười không chỉ những lúc ở gần nhau."
Thực ra em có làm gì đâu. Thực ra em đã không làm được gì cả. Thực ra điều đó vẫn còn tồn tại trong em. Cái băn khoăn rằng mình không đem lại niềm vui và hạnh phúc cho người khác. 
Em ngưỡng mộ cô gái chải tóc ấy. Cô ấy thay đổi được cả cuộc đời một con người. Từ một con người tuyệt vọng và bế tắc trở nên tốt đẹp và nhiều lý tưởng. Từ một con người khản giọng và buồn bã, trở thành đôi cánh vút bay. Chỉ cần cô ấy ngồi trước gương, lùa lược chải vào mái tóc vàng như ánh lửa, và đôi mắt lấp lánh. Tình yêu đó là tình yêu thần thánh. Tình yêu dành cho người đã thay đổi  cả cuộc sống của mình. .(. Đôi chút nghĩ đến HK ..) . Em ngưỡng mộ cô ấy. Chẳng phải đó thực sự là một sức mạnh quá lớn.
Nếu bản thân không thể khiến người mình yêu thương được hạnh phúc, thì phải làm gì...
Có nhiều người sẽ chọn giống như em. 
Em nghĩ vậy!
----

Vui.



Ôi tự dưng nhớ cái kiểu tóc này quá. Đâu nhỉ, cũng mới được nửa năm thôi. Thế mà tóc mình giờ đã khác lắm rồi.
Hồi ấy cười tươi nhỉ.
Ờ mà lúc nào mình chẳng cười tươi.
Từ hồi cấp III đến h, có cái ảnh nào không phải chụp trộm mà mình cười không tươi đâu? Có khi tươi quá đâm ra méo mó...
Khi chụp ảnh mình hay cười. Mình thích khi nhìn lại, kỷ niệm là những điều tươi sáng, mình là những lúc rạng rỡ đang cười. Cười cười cười.
Ngày ấy khi mình vui thì mình cười. Khi mình buồn thì mình khóc.
Bây giờ, khi mình vui thì có người cười cùng mình.
Khi mình buồn thì có người để nức nở trên vai, có cánh tay ôm chặt lấy mình an ủi.
Có người làm những điệu bộ ngốc nghếch để chọc mình cười.
Nghĩ thế thôi là vui, là cười rồi.
Như ngay bây giờ, người ta vừa nhắn tin và nói những câu làm mình bật cười nữa...
Bài hát.
Tự dưng nghe bài hát này, chẳng biết tại sao nó có trong máy mình. "She's no you" của Jesse McCartney. Mình không thích giai điệu này. Cũng chẳng thích anh chàng này. Bài hát này cũng rất bình thường. Chỉ là liệt kê các dạng cô xinh đẹp, và nói rằng họ không mean a thing to anh ta. Rồi hết luận với cô gái rằng "I don't need, nothing but you!". Hờ hờ. Thế thôi! Bây giờ thì sang bài khác rồi.^^
Hôm nay bạn thân Hùng hắc ám đến chơi nhà. Ôi buồn cười. Nó ngồi lên quả khế. Rồi lúc sau đứng dậy và bảo: "Mày ơi tao ngồi lên quả khế!". Rồi nó chỉ: "Ướt quần rồi!". Sau đó thì mắng mình bừa bộn. "Cái giường là để nằm và ngồi chứ..."... Mình thì cứ bò ra cười. H nghĩ lại vẫn buồn cười. Ôi bạn ơi là bạn!!!
Ngày hôm nay nhiều nắng. Về chiều sấm sét ầm ĩ nhưng mưa được 1 tẹo. Có 2 việc quan trọng cần làm thì mình đã làm xong một việc. Còn việc quan trọng kia thì chiều nhân lúc đọc Đoremon mình ngủ béng đi mất, tỉnh dậy thì đã hết giờ hành chính mất rồi... Thôi thì sáng mai làm. Nhớ nhớ nhớ. Sáng mai làm!
Ôi bài hát này... Mấy nốt nhạc đầu nghe hay thế. "Because of U" của Kelly Clarkson. Bài này lâu lắm lắm rồi ấy.
Ngày trước mình k thích Kelly lắm vì hồi ấy vừa mới bắt đầu nghe Evanessence, thích Amy Lee quá. Ngó Kelly quằn quại hát Rock thành ra thấy buồn cười. Amy Lee, thiên thần trong bóng tối. Giọng hát đó đến từ thiên đường. Một thiên đường nằm trong địa ngục. Mình nghĩ thế. Một thiên đường cao vút ở nơi tối tăm nhất. Là Amy Lee. Người phụ nữ quyền lực. Không hẳn là đẹp, nhưng thật thu hút. Và giọng hát như pha lê vỡ vậy. Híc. Thích thế không biết!
Hôm nay thì toàn viết linh tinh. Hôm nay lôi tờ 2! số Tết âm lịch ra, việc đầu tiên là đọc lại bài của mình. Sau đó là đọc một bài khác... Mình nghe đồn 2! đang manh nha làm sách kỷ vật... Khà khà...
Trước giờ làm cộng tác viên chỉ có 2! là mình thích nhất. Không phải vì nhuận bút trả cao nhất mà vì biên tập rất hay. Có lần gửi cho Thế giới học đường, nó sửa cho 1 bài, mình đọc thấy bần thần cả người. Chao ôi, thật là tan nát. Vừa tức vừa ngượng. Đang yên nó đi nó diễn đạt lại, thà cắt đi cho rồi, đằng này đâm ra phô không chịu nổi. Người ta đọc người ta lại đánh giá!:((... Từ ấy là cạch. Bài của TGHD thì 1 bài mua được nửa chai nước hoa 75ml - không - phải - Chanel. (Mà mình bây h cũng chưa dùng Chanel đâu. dùng Chanel bây h sang quá. Giờ ta mê Givenchy, Nina Ricci và Boss, hehe..). Như thế tức là bằng già nửa của 2!. Còn 1 cái báo nữa, thôi thì k nhắc đến. Túi cơm ngày xưa của mình. Cũng vì thế mà ngại.
Bài này là bài "Để tôi lắng nghe". Ôi lâu lắm mới nghe. Hôm nay toàn bài lâu lắm mới nghe!:))
Thấy lạ lạ, hay hay, vui vui...
Quái lạ hôm nay.
Chả có cái quái gì cũng thấy vui!:|

Blue


Sớm.
Sớm nay mọi thứ không được tốt.
Sớm nay em thấy mình không được tốt.
Mọi thứ không theo kế hoạch và em sẽ gặp khó khăn trong suốt cả ngày hôm nay, và có thể cả ngày mai.
Em có thêm 2 vết xước ở chân trái. Có máu. Có rát. Nhưng điều đó không quan trọng.
Em có những mảnh xước của riêng mình.
1. "Em trong tôi cũng vậy.(...) Em giống con mèo".
Con mèo ở đây là Bông. Khi ấy em nói Bông đối với em là con mèo không thể thay thế.
"hôm nay tôi mới phát hiện cô có thói quen ngúng nguẩy quay đi mà không thèm nói tạm biệt :D" - Từ bao giờ nhỉ? Lâu lắm rồi. Có khi được hơn 2 năm rồi ấy chứ. Giật mình. Đã lâu thế rồi sao?
Hoa trắng bên cửa sổ. Bây giờ em đã không còn cảm thấy buồn hay tiếc nuối gì về quãng đường đã qua. Có những vết xước không tránh khỏi. Điều đó em phải chấp nhận. Ngây thơ nhất. Điên cuồng nhất. Cũng hiếu thắng nhất. Trẻ con nhất. Em không nói tạm biệt. Con người em, chữ "tạm biệt" nó đồng nghĩa với "tự do". Ấy là khi em trở nên nguy hiểm.
2. "The man who can't be moved".
Một buổi sáng hợp lý để nghe "The man who can't be moved". Một buổi sáng cồn cào và thê thảm. Một buổi sáng nặng trĩu như cảm giác mất mát, hụt hẫng của ngày hôm qua và muốn làm cho nổ tung của sáng hôm nay. Buổi sáng không có tiếng nước chảy. Buổi sáng với làn không khí nóng nảy. Buổi sáng với 4 bản tin. Mấy dòng chữ đến từ hai quá khứ nhưng của tới 4 người. Một bài hát không còn muốn chia sẻ. Một đoạn phim không còn muốn chia sẻ. Hình ảnh TM ngơ ngác ở lại phía sau. Hình ảnh cuối cùng của cô trong người đàn ông yêu cô, trước khi anh chết. Nỗi sợ hãi chỉ có duy nhất 1 người hiểu được. The man who can't be moved.
"Quyền". Quả thực vậy. Mỗi người đều có những thứ mà người khác không có quyền chạm vào.
Những điều em nói ra không phải những điều đáng sợ. Điều đáng sợ là những điều em không bao giờ nói.
3. "Mãi mãi là như thế, thật đấy!"
Là tin nhắn đã ra đi cùng SS. Khi đã uống đủ để lên cầu thang phải chậm rãi từng bước và tựa vào tường. Mãi mãi là như thế.
Những điều nhẹ bẫng ra đi. Nhưng cũng như vậy, em có một chỗ ngồi của riêng mình. 11,12, năm thứ nhất, năm thứ 2, năm thứ 3. 5 năm.
Mãi mãi là như thế. Người đi bên cạnh cuộc đời. Chịu lắng nghe tất cả những phiền muộn dở hơi. Trả lại bằng những nụ cười dở hơi. Trong suốt những năm dài như vậy. Nhưng bây giờ đã khác, đã thay đổi nhiều rồi.
4. "Là Wind của e!"
Cậu bé! Cậu bé hãy sống hạnh phúc. Cậu bé hãy thật dịu dàng. Hãy quàng khăn khi thành phố có tuyết rơi. Hãy giữ tiếng Anh Anh thay vì Anh Mỹ. Và hãy nhớ rằng người ta không uống coca để chữa bệnh cảm cúm. Cũng như ớt tây là thứ mà người Âu yêu thích nên đừng vì ghét nó quá mà sống không thoải mái. Con phố nhỏ đầy lá, khoảng sân nhỏ sau cánh cửa gỗ có cây lộc vừng nở hoa...
5. Một mảnh đời!
Ta không thể để em đi khỏi chỗ ngồi của em. Ta cũng có một số giới hạn của riêng mình. Hạnh phúc với ta bao gồm cả việc có trọn vẹn những gì ta cần có. Cảm giác hạnh phúc của giống người ích kỷ. Trên đời này có ai là người không ích kỷ không em?
Ta sẽ không bao giờ đẩy em khỏi chỗ ngồi của em. Nhưng ta sẽ để em ngồi lại phía sau. Hoặc không thì ta sẽ là người ra đi mãi mãi. Quá khứ trong một số trường hợp, với một số người, thì chỉ là thứ để hồi niệm. Chỉ thế thôi. Đó là khi họ yếu đuối và hèn nhát. Là khi họ không biết mình thực sự có những gì. Ta biết. Vì đó là điều ta đã từng làm. Trong một thời gian rất dài. Rồi ta đã bỏ nó lại phía sau...
6. "Người đàn ông có đôi mắt trong".
Mái tóc màu hạt dẻ tự nhiên và đôi mắt như mặt hồ thăm thẳm. Là người bạn cùng ngồi trong giảng đường. Cái nhìn bằng mắt như khoảng đốt cháy thời gian và đó là khoảng trời xanh cho em bay bổng. Dường như, em sẽ không bao giờ gặp lại ánh mắt ấy. Dường như là không bao giờ cả!
7. The man who moved himself
Chúng ta đều có những lời hứa. Riêng t, có cả những giọt nước mắt rơi. Cậu bé du hành qua những vì sao để cuối cùng lại trở về với điểm đầu xuất phát. Điều đó giống như quy luật xoáy ốc. "Đi một quãng đường dài để trở về với điều cốt yếu, nhưng không hoàn toàn là điều cốt yếu ấy nữa." Ngày hôm nay t không thể mỉm cười khi nghĩ đến c. Nhưng 5 năm, 7 năm, hay 9 năm nữa. Khi ấy, t sẽ cười!
8. L.P
Dường như chúng ta đã thay đổi quá nhiều đúng không. Ba năm rồi tớ không gặp cậu. Bắt đầu từ khi tốt nghiệp cấp III. Trong album ảnh của tớ hồi ấy có 1 cái ảnh của cậu đang ngồi 1 mình ở ghế đá. Tớ đã chụp bức ảnh đó. Nhìn cậu không khác nhiều so với hồi cấp II. Cô bạn chuyển trường. Đã một thời là bạn thân.
9. HHA.
M mà đọc những dòng này, m sẽ nghĩ t đang viết di chúc. Thực ra là khi bế tắc, người ta cố ngồi nghĩ lại những gì mình đã và đang có, một phép liệt kê chỉ để bình tĩnh lại và sáng suốt hơn, thế thôi. Hnay 1,5 mí về m ạ. Lúc nãy nó vừa gọi cho t, giọng vui vẻ lắm. Và nó cũng làm t vui vẻ. Này nhé, có người đang tìm về căn nhà này. Đôi lúc t không biết nói với m như thế nào cho đúng, bạn thân ạ. Sự thay đổi đôi khi cũng tốt. Chỉ cần biết chắc mình đi con đường nào. "Người ta không thể cùng lúc bước trên 2 con đường". Chọn 1. M chỉ có 1 thôi. Ai cũng chỉ có 1. Có quá nhiều thì sẽ mất tất cả. Là như thế đấy.
10. Brother Bear.
I'm sorry. I'm so sorry!!!
11. Lý.
Tớ rất hạnh phúc và may mắn vì đã quen cậu. Cậu là người cho tớ nhìn thấy những điều tớ chưa bao giờ thấy. Học những điều có thể tớ không bao giờ biết được. Giá trị của cuộc sống, giá trị của sự đánh đổi, và giá trị của niềm tin vào chính bản thân mình.
12. Bông.
Chị yêu em. Em là mãi mãi. Là duy nhất. Là không thể thay thế. Là một phần của tâm hồn sẽ không bao giờ có thể mất đi. Cảm giác mất em sẽ làm chị mãi mãi hẫng hụt. Chị mong em hạnh phúc. Dù em đang ở đâu!
13. Pama.
Lúc này con đang yếu đuối, thực sự là như thế đấy! Nhưng con sẽ bước được thôi.
14. Bitto.
Dì đang tập để quen rằng dì có cháu. Nhưng sẽ không phải tập để quen rằng dì yêu cháu rất nhiều.
15. Bình & Minh.
Là đôi mắt và nụ cười không bao giờ mất đi. Cảm giác được ngây thơ lại, được trẻ con lại, thậm chí được che chở và ấm áp dưới những đôi cánh vô hình. Nụ cười bừng sáng chỉ vì những điều vô cùng đơn giản. Những điều mà người lớn chẳng nghĩ đến bao giờ.
16. Bean.
Con gấu nhỏ mà chỉ có duy nhất 1 người khác mình từng chạm vào. Nâu cũ và bình thường lắm. Giống như mình vậy!
17. Mình.
Đang hoang mang.
...............
I know it makes no sense, but what esle can i do?

Hands


SS. Ngày xửa ngày xưa, tôi gọi cậu ấy như vậy. Tối nay, tôi đến nhà cậu ấy. Bàn tay thời ấu thơ, khi chúng tôi chỉ là những đứa trẻ bị xếp ngồi cùng bàn. Cậu ấy hay bị tôi bắt nạt nhưng luôn nhường nhịn. Và cái cách cậu luôn dịu dàng với tôi. Cho đến khi chúng tôi lớn lên. Quãng thời gian đẹp nhất của thời cấp ba, tôi nhìn bàn tay ấy dắt quả bóng màu cam và ném vào rổ. Bàn tay chứa đầy kỷ niệm của thời thơ ấu. Và vẫn vậy, mỗi lần gặp lại, mặc dù chúng tôi đã thay đổi quá nhiều, nhưng với tôi, trước mặt tôi vẫn là cậu bé 13 tuổi đứng đợi tôi trước cửa nhà. Thời niên thiếu lấp lánh mà tôi đã đi qua...
Bàn tay của bạn thân. Đôi bàn tay nhỏ. Đã nắm chặt tay tôi biết bao lần vui buồn, dắt tôi đứng dậy sau biết bao vấp ngã. Đã bên tôi trong rất nhiều khoảnh khắc quan trọng của cuộc sống. Bàn tay mà tôi yêu thương và cũng yêu thương tôi nhiều lắm. Bàn tay mà tôi biết, tôi sẽ trao cho một người đáng tin cậy, và nhìn theo cho đến cuối cuộc đời.
Bàn tay mẹ. Bàn tay mẹ tôi to, thô ráp. Nhưng với tôi, đó là bàn tay đẹp nhất thế giới. Bàn tay nâng niu tôi khi tôi ra đời. Yêu thương và che chở. Tha thứ và vỗ về. Bàn tay đắp khăn mát khi tôi sốt. Giống như bàn tay bố. Thường mỗi khi tôi ốm, nếu tôi còn thức bố sẽ lên phòng đảo mắt qua và ra thẳng ban công. Nhưng nếu tôi nhắm mắt (giả vờ) thì ông sẽ đến cạnh và rờ lên trán xem tôi có sốt không. Trong nhà, tôi là đứa con duy nhất không ngại lại gần, ôm bố, tựa đầu vào vai và nũng nịu bố. Bố tôi thì lại là người không hay thể hiện tình cảm của mình ra ngoài. Nên thỉnh thoảng với bố, tôi lại chơi trò Giả vờ như vậy!
Bàn tay mà tôi chưa bao giờ chạm tới. Thứ quý giá là cái mình không bao giờ có được. Đã có nhiều lần tôi đứng im nhìn hạnh phúc lên chuyến xe lấp lánh và đi khỏi đời tôi. Lần nào cũng mang tiếc nuối. Nhưng lần nào cũng im lặng. Dường như chẳng ai là người thực sự bị tổn thương...
Bàn tay nhỏ của đứa bé trắng tinh. Tôi luôn ước ao được chạm vào bàn tay ấy. Bởi nó mang cho tôi cảm giác yên bình. Không quá khứ. Không tương lai. Chỉ biết ngắm nhìn và mỉm cười trong hiện tại. Tôi vẫn nghĩ trẻ con là những thiên thần có cánh. Chỉ là đôi cánh đó vô hình. Và khi lớn lên, bỗng nhiên chúng trở thành vô tâm, đánh rơi đâu đó mà không bao giờ có thể tìm lại. Nên sau này cứ tiếc nuối hoài tuổi thơ.
Bàn tay trong buổi tối tháng Bảy. Tay tôi gọn gàng trong bàn tay ấy. Bàn tay mang nhiều hoài niệm về quá khứ và trăn trở với tương lai. Hình như, cũng giống như bàn tay tôi. Đôi tay tôi thì đôi khi hay run rẩy. Biển cũng như trời, tôi không thể nào ôm hết được. Nên tôi chỉ muốn ôm ấp một mầm xanh nhỏ cho riêng mình. Có đôi khi gần gũi, có đôi khi xa xôi. Như đôi lúc tôi cũng xa lạ với chính bản thân mình. Nhưng đó là bàn tay tôi đã đặt vào số niềm tin còn lại của mình. Bàn tay sẽ cùng tôi tô những gam màu sáng và hi vọng.
Chiều nay, tôi rơi nước mắt. Khi tôi nghe K nói về những điều quý giá.
Nhìn lại, thì tôi đã ra đi, và để cho ra đi cũng nhiều...
Nhưng dường như chỉ có những nuối tiếc - thứ mà rồi cũng ra đi. Dường như chẳng ai là người thực sự bị tổn thương cả...
Còn bàn tay tôi, hình như quá rụt rè nên đôi khi cứ lặng thinh để hạnh phúc biến mất.
Mà trong đêm, thì ai là người rơi nước mắt?
---------------

Ngày Nhật Thực


Hôm nay là ngày mà theo truyền thuyết dân gian người Này, người Nùng, Người Dao, người Thái... gì gì đó, là ngày con chó Ngao ăn mất Mặt trời. Mà mình cũng chẳng biết chó Ngao là cái thể loại chó gì. Chỉ biết hôm nay mình thấy vui vui..
Sáng dậy sớm đưa chị Bình đi chấm thi Đại Học, rồi về nhà. Về nhà thì k có chìa khóa vào nhà vì Minh cầm chìa khóa và lúc đó thì nàng ấy đang ở Phủ Tây Hồ với anh Dương. Hôm nay là mùng 1 mà!^^
Lọ mọ chạy ra đầu đường kiếm 1 quán wifi ngồi. Đang đi thì nhận được tin nhắn của R rằng hôm nay có nhật thực. Thế là ngước lên nhìn mặt trời phát. Nhòa hết cả mắt. Lúc đi sang đường mà thấy chóng cả mặt. Rồi kiếm đc 1 quán cafe thì nó không có wifi. Nhưng ngó sang bên cạnh thì thấy cái khách sạn Đan Ly. Nghi lắm. Nghi cái khách sạn này có wifi lắm. Thế là bật lap lên, dò được 1 đống sóng wifi khác nhau của mười mấy tầng khách sạn. Chọn tầng 4 cho gần mình. Vậy là ngồi quán cafe không wifi nhưng vẫn online được. Điện thoại thì hết pin, sập nguồn. Chọn 1 cái nick sáng trong list friend để nhờ nhắn tin cho Minh. "Em đang ở cafe 12 Đào Tấn nhé!". That was that!
Trưa nay là một ngày vô cùng hiếm hoi được ăn cơm đông người. Minh về ăn cơm nhà, có cả anh Dương ngồi chầu bên cạnh nữa. Ăn xong thì họ đánh nhau. Minh nó cắn anh Dương nữa. Cắn xong thì bắt đầu xin tha. Buồn cười kinh khủng.
Mình muốn ở nhà quá. Nhưng kiểu này chiều lại phải đi rồi.
Mấy ngày này đi nhiều quá. Có lúc cảm thấy như sắp kiệt sức vậy. Nhưng mình đang vui. Ngoài những lúc cảm thấy lo lắng về cái nỗi sợ mơ hồ đó, thì mình thực sự cảm thấy vui. Bây giờ thì thế là được rồi!:)
...
12:00 AM.
Lúc nhận được tin nhắn. "Bọn mình sang đi". Vui. Và lo. Hồi hộp. Khi về thì chị Bình cười. Nhưng cũng chẳng biết đâu mà lần được. Nhưng dù sao mình thấy cũng không đến nỗi. Và điều đó với mình rất dịu dàng.
Ít ra là lúc này. Trong giờ này, giây này, mình đang cảm thấy hạnh phúc. Bất chấp ngày mai ra sao.

Là la lá là...


Bức ảnh này được tìm thấy tại Xomnhiepanh.com, bạn T.A đặt tên là "Chênh vênh".

Đêm qua mình không ngủ được. Không dám nhắm mắt, vì trước khi đi ngủ, cánh cửa ở phòng học đối diện cửa sổ của mình cứ đóng vào, mở ra mãi. Nên mình sợ. Rồi đêm mình mơ có 1 bộ quần áo nói với mình: "Hãy nghĩ lại đi!". Chẳng hiểu vì sao nữa. Và sáng nay mình tỉnh dậy lúc 7h18'. Lờ đờ và cảm giác nao nao buồn nôn như thường lệ.
Hôm nay mình ăn uống rất tức cười. Ăn sáng muộn, hầu như k ăn trưa, tối ăn bánh ngọt, uống nước lọc, sau đó vào rạp chiếu phim với R. chỉ để ăn bim bim Poca và Aquafina. Không có cảm giác ngán ngẩm của những lần đi "đổi gió". Nhưng buồn ngủ. Hơn 4 tiếng ngủ và cả ngày mở mắt rồi cơ mà...
Hôm nay lần đầu tiên mình pha trà. Lần đầu tiên mình ăn thứ bánh đó. Và... điện thoại của mình hết tiền rồi. Sáng mai sẽ có.
Quán trà. Có 4 điều mình thích ở Bách Hoa Trà.
1. Nhạc Trịnh.
2. Tiếng cười của cô bạn thân.
3. Nghe âm thanh chữ "mèo" khi anh Dương ny bạn gọi mình: "Minh mèo".
4. Ngồi xem 2 người họ đánh nhau.
Mình và bạn thân chơi với nhau được 12 năm rồi đấy! Vèo! Đã "chia tay" mấy lần. Vậy mà sau 12 năm thì giờ vẫn còn cười với nhau đây. 2 đứa cùng tên là Minh, số Chứng minh nhân dân cạnh nhau. Mấy nữa số hộ chiếu cũng cạnh nhau nữa. Và rất hay nói 1 câu hay tự dưng hát 1 lời hát nào đó trong cùng một lúc. Rồi quay lại nhìn nhau và cười. Minh thích ăn thịt bò khô, mực. Bao nhiêu cũng hết, chẳng thấy chán gì. Minh hát rất hay. Nhìn chung là hiền. Câu cửa miệng với mình là "Mày điên à em?". Chiều nay Minh bảo: "Ôi mẹ ơi, nó điên rồi, nó điên thật rồi!". Lúc nào mà Minh chẳng bảo thế. Và dù gia đình Minh có thế nào, thì cũng sẽ không bao giờ cô đơn. Vì mình nhất định sẽ đứng bên cạnh. Sẽ mãi mãi nhìn theo. Bạn thân của mình!
...
Có lúc phát điên lên vì cảm giác đó. Cảm giác sợ hãi. Sợ làm tổn thương những người mình yêu thương. Mình không muốn. Không bao giờ muốn!