Yêu em, dịu dàng!

 <tay mình kìa!>
Chỉ còn những kỷ niệm - Lê Hiếu

Album cho ngày hôm nay. 

Mình vẫn thích giọng hát của Lê Hiếu như vậy. Vẫn phong cách đó, vẫn giọng hát đó. Cô gái trong những ca khúc của Hiểu vẫn luôn dịu dàng và được yêu thương như vậy. 

Ngày hôm qua, mình đã nhìn thấy cầu vồng. Một đường cong đầy màu sắc và luôn khiến mình cảm thấy cuộc sống thật kỳ diệu. 

Sáng nay, mưa rả rích trên mái phố. Khoảng khắc tỉnh giấc của buổi sáng, đôi chút lành lạnh, nép vào cánh tay ôm chặt ngái ngủ. Đó là khoảnh khắc hạnh phúc và thực sự được yêu thương.

Những cánh hoa sen rơi xuống tự bao giờ. 

Và những giấc mơ vẫn thường về bên gối.

Cuộc sống còn nhiều khó khăn, còn nhiều lo lắng và bất an. Không ai biết ngày mai sẽ ra sao cả. Không biết ngày hôm nay yên bình có còn trở lại. 

Chẳng ai hi vọng khói bom lửa đạn, chẳng ai mong chết chóc, đau thương, và sẽ chết đi nếu mất đi những người mình yêu thương nhất. Mình cũng chẳng muốn Bi và Bông của mình lớn lên trong tiếng súng. Nhưng nếu điều đó đến, không còn cách nào khác, phải đối mặt, phải tiến lên!

 Còn bây giờ, mình sẽ tận hưởng những ngày thanh bình này đã!:)
-----

Tôi yêu giai điệu Tổ quốc tôi!

Giai điệu Tổ quốc
ST&TH: Trần Tiến
Hôm nay, tôi nghe ca khúc này và xúc động đến rơi nước mắt!

Đất nước tôi, Việt Nam, quê hương của tôi. Mảnh đất hình chữ S xinh đẹp nằm bên bờ biển Đông, mảnh đất nhỏ bé đã chịu bao đau thương nhưng vẫn kiên cường đứng dậy. Mầm chồi đâm lên từ những cành khô bị bom đạn cào xé, giờ đây phủ xanh đất nước của tôi, một màu xanh bất khuất và vĩ đại. Cũng giống như con người Việt Nam chúng tôi, luôn mạnh mẽ, lạc quan và luôn sẵn sàng đồng lòng vì tiếng nói.

Đất nước tôi, Việt Nam, một đất nước yêu chuộng hòa bình, không bao giờ muốn có chiến tranh, đổ máu. Chúng tôi muốn bầu trời xanh không nhòa trong mây đục, chúng tôi muốn mặt đất tràn hoa nở và rộn rã tiếng ca. Những miền quê xanh tươi trù phú, những cánh đồng thẳng cánh cò bay, những dòng sông văng vẳng nghe tiếng hò tiếng hát. Thành phố với những giờ tan tầm hối hả, những phút trầm lắng nơi quán cà phê góc phố, với thành phố lấp lánh xinh đẹp giờ lên đèn... 

Đất nước tôi, Việt Nam, chúng tôi chưa giàu có nhưng chúng tôi giàu phẩm hạnh, yêu chuộng hòa bình, chúng tôi thương xót, khâm phục và tự hào về lịch sử dựng nước và giữa nước, chúng tôi yêu mảnh đất quê hương như yêu máu thịt của chính mình. Mỗi chế độ, mỗi đất nước, cũng như mỗi con người đều tồn tại những khuyết điểm. Những khuyết điểm giúp con người ta tiến lên, để bù đắp, để sửa chữa, để rút kinh nghiệm, và để phát triển. Và chúng tôi chưa bao ru mình trong cảm giác an lành với những gì mình đang có. Chúng tôi đã, đang và luôn cố gắng để hoàn thiện hơn.

Đất nước tôi, Việt Nam, là của người dân Việt Nam. Việt Nam của tôi, Việt Nam của gia đình tôi, Việt Nam của những con người yêu nói tiếng Việt, yêu nước Việt, chuộng hòa bình, khao khát độc lập, tự do cho nước Việt, cho người Việt!

Nếu điều đó xảy ra, chúng tôi chấp nhận hi sinh, đơn giản vì không bao giờ bỏ Tổ quốc này, dù chỉ trong giây phút!

Love me tender, love me true...

Khi viết những dòng này.

Em đang nghe I'm yours của The Script và muốn khóc.

Nó da diết quá, những giai điệu. Nó mong manh quá, những cảm xúc. Nó vô thực quá, con người!

Tất cả dường như chỉ là ở cách diễn đạt, ký ức và sự nhạy cảm của tâm hồn! Theo những cách khác nhau, em khao khát sự dịu dàng cũng như khao khát một tình yêu chân thành và trọn vẹn. Hẳn nhiên vì thế mà em mang nhiều vết xước cùng những nỗi sợ hãi.

Vậy là, hẹn xưa dù muốn quên nhưng không thể nào không nhớ. 

Hình hài của những con đường màu xanh, những tia nắng lọt qua đám lá, những tiếng cười lẫn vào tiếng gió, tiếng xào xạc của lá rơi và những giọt nước mắt rơi như một nỗi niềm chia sẻ. Những trang viết đầy ám ảnh của Trang Hạ về những sáng sớm trên núi, hương Kenzo Flowers dịu dàng và những khoảnh khắc người ta yêu cuộc sống này đến mức nhói đau trong lòng... 

Giống như khoảnh khắc này, những giai điệu này, cái cách anh ấy phát âm câu "I'm yours"... có phải là nhịp trầm nhất của tâm hồn, cũng là nốt cao nhất của tình yêu, của sự dịu dàng...

Mùa xuân đã cứ thế mà qua từ bao giờ nhỉ? Mùi hoa sấu ngan ngát lẫn vào Ngọc lan trên những con đường. Mùi cỏ mới cắt lẫn vào mùi ngai ngái của nắng gắt. Thế giới này. Những màu sắc, mùi hương và âm thanh. Đừng quên nhé!

Dù cuộc sống có cằn cỗi đến thế nào, vẫn còn những khoảnh khắc dịu dàng mà người ta không thể chối bỏ. Hàng ngày, người ta vẫn mất nhau, vẫn yêu nhau, vẫn làm cho nhau hạnh phúc và buồn khổ. Người ta vẫn cô đơn và tìm kiếm. Người ta vẫn mừng rỡ khi gặp được. Người ta vẫn sống và vẫn chết... 

Cuộc sống là một dòng sông. Miễn cưỡng để bị cuốn đi, chi bằng hòa vào dòng chảy của dòng sông đó, rồi với tay lấy cho mình những khắc bềnh bồng....

Ừ, hay nhỉ... I'm yours.... It's.. tr..u..e........
---

Shine...

Cả chiều ngồi tu lại Good Girl Gone Bad của Riri.

Rộn ràng, đầy kiêu ngạo và thách thức. 

Có quá nhiều thứ hào nhoáng, ngớ ngẩn. Nhưng nó khiến tôi mạnh mẽ hơn. Thư thái, không suy nghĩ, không cần và cũng không mong đợi chỉ.

My own hands....

Thật tuyệt vời nếu khi bây giờ mình gặp Gió. Nhưng ngọn gió cười vui và vô tư giữa bầu trời tự do. Và gió nói với mình:

"Nguyên thân mến, ngày hôm nay, tôi đã đi qua một cánh đồng.... "

....

Mình nhớ chồng béo thế!:D