Chance & Change

 
Dường như là có thật nhiều điều để nói.

Vậy mà mọi thứ cứ trôi đi.

Đứng trước những bước ngoặt, những cơ hội và cũng là những thay đổi, có lẽ mọi người đều có chung cảm giác như mình: cảm giác bồn chồn, hi vọng, lo lắng, tin tưởng, quyết tâm và sợ hãi.

Cuộc sống sẽ trôi về đâu nếu mình quyết định về một lối rẽ?

Và cuộc sống liệu có thể tốt hơn nếu cứ theo con đường thẳng như thế này?

Có phải mình đang có nhiều nên sợ mất?

Những hạnh phúc nhỏ bé và bình dị này, tình yêu, trách nhiệm gia đình, tình bạn, tình đồng nghiệp... 

Hẳn mình là một người may mắn khi sinh ra và được gặp những con người này. 

Yên bình quá. Nên sợ thay đổi quá. Nhưng nếu không chạm vào cơ hội, nó sẽ ra đi mất thôi...


Bạn có nghĩ tôi là người chịu đựng được sự bình yên và những điểm dừng không?

Bạn thân hôm trước nói với mình, rằng ngày xưa mình sống theo bản năng như một loài cỏ hoang dại, đã không biết bao nhiêu lần làm cô ấy đứng tim vì sợ hãi.

Dường như ai cũng từng ít nhất 1 lần nghĩ về mình như thế.

Bạn nghĩ tôi của ngày hôm nay là người như thế nào?.....


Nhỉ.........

Tôi có thể dừng lại và tận hưởng những thứ này.

Hay bỏ lại tất cả và bước đi vào vùng bão. Chấp nhận, hoặc sống sót và thành công, hoặc sẽ mất mọi thứ.

Tôi!

 Hoa Khuyết Danh - Ảnh chụp tại Trung Quốc

Là tôi, trước ngưỡng cửa của những cảm xúc.

Khi bạn click chuột để mở trang blog này, bạn bước vào thế giới riêng của tôi và cũng ra đi một cách thầm lặng. 

Bạn và những người khác, cứ đôi khi chợt nhớ hoặc cũng chỉ là một sự tình cờ, đến nơi đây. Giống như những cơn gió thoảng qua sự yên bình của tôi. Có lẽ đó là cách bấy lâu tôi vừa chia sẻ, vừa giữ cho mình sự riêng tư cần thiết và lặng lẽ trước những cảm xúc.

Tôi không thuộc dạng người có thể chịu đựng nổi sự cô đơn. Và cũng chẳng biết từ bao giờ tôi không thể giữ riêng bất cứ nỗi buồn nào trong lòng. Nó buông ra bằng những con chữ, để rồi đi tìm sự đồng cảm của thế giới từ bao giờ, đến tôi cũng chẳng biết.

Là tôi, gần đây đã chán nản với bàn phím và những cảm xúc phức tạp. 

Có lẽ bởi tôi sợ, tôi sợ khi ấy tôi lại phải đối mặt với chính mình. Với những khao khát nhỏ nhoi mà bỗng chốc trở nên xa vời, với những điều mà tôi không muốn thừa nhận. Tôi đã trì hoãn, thực sự là như vậy.

Đó không phải là dũng cảm. 

Nhưng rồi tôi cũng phải chấp nhận nó. Không có một cách nào khác, không thể chối bỏ, không thể trốn tránh. Cuối cùng thì tôi cũng chỉ có một con đường.

Những dòng viết có lẽ sẽ còn được lưu lại mãi, đến một ngày tôi 50 hay 60 tuổi, giở ra hồi niệm về tuổi trẻ đã mất, hoặc giả con, cháu tôi sau này có thể tìm thấy, đọc và hiểu cho tôi nếu tôi khắt khe và cầu toàn với chúng. 

Còn tôi, của hiện tại này, khi sự thật ập đến phía sau, tôi sẽ phải chấp nhận nó. Phải đối mặt.

Tôi cần phải học cách để dũng cảm. 

Dù tôi chẳng muốn chút nào.

- Từ góc của riêng tôi, thế giới của những ngọn gió im lặng. -

I wanna go HOME!


Mong manh tình về
ST: Đức Trí
TH: Quốc Thiên

Mấy ngày nay, em ngồi nghe nhạc của Quốc Thiên. Bỗng thấy cái trẻ trung, đơn giản, mộc mạc và sâu lắng mà bấy lâu nay em kiếm tìm.Cái gì đó như đôi chút ngây thơ, đôi chút yêu buồn bã lắm. Cứ như là, nếu, giọng hát này, hát bài hát ấy, hẳn sẽ là cái em đang tìm.

Mấy ngày nay nhiều hoài niệm thật. Cái êm ái dịu ngọt như liều thuốc độc ru người ta trong những chán nản và đôi khi hơi cáu gắt. Em thèm một tí nắng vàng và gió dịu dàng cuốn lá rơi. Ngày đó nắng lá ào ạt quá, nên em quên.

Em cũng chẳng biết. Về những giấc mơ thật kỳ lạ mà em không nhớ nổi, trong mơ là một thế giới khác, và em chẳng hề yêu thích thế giới đó. Em mong chờ ngày về với mẹ. Mẹ yêu dấu và dịu dàng hẳn sẽ khiến em quên đi những điều ám ảnh kinh khủng, những hình ảnh, những cảm xúc khiến em run sợ và thực sự muốn quên.

Em muốn chị của em rời khỏi nơi đó, để em và chị không phải quay lại, không phải nhớ lại, nghĩ lại... Em sợ.

Cuối tuần này em được về với mẹ rồi. Căn nhà sẽ tràn ngập tiếng cười của mẹ, của bố. Mẹ sẽ sung sướng nấu thật nhiều đồ ăn ngon để thết đãi ông con rể ăn nhiều nhất nhà. Bố sẽ đem chuyện đi Tây Thiên lấy kinh ra đùa. Em sẽ kể thật nhiều về chuyến đi thú vị của mình. Và em sẽ không muốn Không Muốn rời xa căn nhà đó nữa.

Em nhớ lắm, và muốn được về nhà!

Nắng!

 Bước ra sảnh tầng 2 của công ty.

Thấy nắng.

Nắng vàng tươi lăn tròn nhưng vệt dài, xuyên qua tán lá lộc lừng, xuyên qua khung kính, trải dài trên chiếc ghế đệm dài màu đỏ và sung sướng đùa vui trên thảm.

Nắng. 

Nắng tuyệt vời!

Nắng xua tan mọi vết tích của buổi sáng mờ sương ướt át, của những ngày rả rích mưa phùn. Em chỉ ước ao một chút hong phơi, hong khô những giấc mơ khiến em tỉnh dậy mà bật khóc, những giấc mơ khiến em day dứt, sợ hãi và mất mát. Nhưng chỉ là mơ thôi, giờ thì em có nắng rồi!

Thứ 2 đầu tuần. Một mùi hương quen thuộc đã xa từ lâu lắm. Một chút nắng rực rỡ đã xa từ lâu lắm. Cảm giác tươi tắn và mới mẻ đã xa từ lâu lắm. Giờ lại về!

Cuối tuần, em làm món thịt bò khô và giờ chỉ còn một nửa. 

Em muốn ăn thịt bò khô em làm quá! :D