Hẹn anh bất cứ nơi đâu mặt trời buông xuống!





Nơi mặt trời buông xuống - ƯĐV
Bài hát này là một cơn gió lạc giữa nơi này.
Nói như vậy bởi vì thể loại này không phải "gu" âm nhạc của tôi.
Cơn gió này lạc vào đây chỉ bởi 1 câu thôi: "Hẹn anh bất cứ nơi đâu mặt trời buông xuống".
Một hình ảnh đẹp. Đủ để vá lành những khiếm khuyết. Tôi đã nghe lại lần thứ 2, lần thứ 3..., chỉ để nghe 1 câu hát đó.
---
Có bao giờ, đã bao giờ, bạn đứng và nhìn về phía hun hút của con đường vắng, thấy lòng mình dài, rộng và trống trải vô cùng?
---

Nhặt nhạnh bên đời (n)

Tink
Tôi đã thức bao lâu để ngủ và ngủ bao lâu để rồi thức dậy.
Tôi đã đi bao nhiêu quãng đường để thấy chân mỏi mệt, hay đã lười biếng bao ngày để bàn chân khao khát tự do.
Tôi đã nhìn quá ít để quên hay đã nhìn quá nhiều đến mức không thể nhớ nổi hình dung mà tôi đã nghĩ rằng mình cần ghi nhớ.
Trên con đường tôi đã đi qua, tôi đã để lại bao nhiêu niềm vui và đau khổ rồi?
...
Có những khoảnh khắc đặc biệt trong mỗi ngày của tôi. Rất nhiều điều tôi tự nhủ sẽ ghi lại, để rồi khi tôi ngồi, những ngón tay đặt trên bàn phím thì không thể nhớ.
Có nhiều suy nghĩ đẹp chợt qua trong đầu tôi, thường chỉ xuất hiện trong những khoảnh khắc nhìn thấy đớn đau của cuộc sống.
Bạn sẽ thắc mắc về cái mà tôi gọi là "đẹp" của sự "đớn đau".
Chỉ là. Tôi nhận ra từ những đớn đau đó, hạnh phúc vẫn tồn tại quanh mình.
...
Tôi đã chia tay người bạn yêu quý của tôi, ở một nơi không đẹp, cũng chẳng có gì đặc biệt. Tôi chỉ nhìn. Và tôi đi.
Tôi đã từng viết, gì nhỉ... về những điều không bao giờ chết.
Và tôi lại có thêm một lời chúc ngủ ngon cho hôm nay, ngày mai..., cho tới cuối cuộc đời.
Đôi khi, bạn phải chấp nhận rằng mình phải để một đôi mắt ra đi và có thể sẽ không bao giờ thấy lại.
Hành trình qua những đám mây sẽ đem đến và đem đi nhiều giấc mơ. Mỗi giấc mơ lại chứa đựng một phần mất mát.
Mất mát là đớn đau.
Mất mát cũng là hạnh phúc.
Tôi có cả 2 thứ đó, trong cùng 1 sự mất mát của mình.
...
Jenny ốm. Tôi đã và sẽ tốn không ít tiền để đưa nàng đi bệnh viện.
Nàng ốm, tôi cũng buồn. Tôi có nhiều việc cần đến nàng.
Đề cương khóa luận.
Những cảm xúc chợt đến kia.
Hay là nỗi day dứt của mình.
Tôi ngoài đời và tôi trên mạng.
Tôi của cuộc sống và tôi của cảm xúc.
Internet mang đến cho con người sự kết nối thần kỳ nhưng cũng giúp người ta tìm thấy quá nhiều thông tin mà họ không muốn và cũng không nên biết.
Những con chữ mã hóa và tiếng nói của tôi.
Tôi.
Giờ không phải sợ sệt để che giấu mình rồi.
...
Vẫn còn nhớ entry ngày xưa nói về những chiếc ví.
Sui mang giấc mơ của tôi từ xa xôi trở về.
Người mang Sui đến cho tôi vì tôi. Vì quá khứ. Tôi chỉ là quá khứ.
Đêm dài lã chã nước mắt rơi với tôi giờ sao lạ lẫm.
Cuộc sống giờ rộn rã và lấp lánh chứ không còn chuyển động vô hồn.
Người yêu tôi có đôi mắt buồn cười và nụ cười trẻ thơ.
Người yêu tôi khiến tôi thấy mình biết yêu thương, tha thứ và chấp nhận.
Người yêu tôi khiến tôi thấy dễ chịu mỗi khi anh nâng tay tôi và đặt lên một nụ hôn nhẹ.
Không ai hoàn hảo.
Không phải điều gì cũng như tôi chờ đợi.
Nhưng tôi hiểu giá trị của những gì mình có. Tôi là vậy.
...
Hà.
Tôi nghe nhạc của Hà.
Hà đẹp. Hà tài năng. Hà khá thông minh. Điều tôi thích nhất ở Hà là tôi thấy Hà hiểu giá trị của mình. Tôi trân trọng những cô gái như vậy.
Tôi nghe Hà hát. Ca từ hay giai điệu không quá đặc biệt. Tôi nghe Hà hát và không phải nghĩ nhiều. Cũng không có nhiều điều để nghĩ.
...
Ghen.
Bạn có biết ghen không?
L bảo tôi rằng ai chẳng biết ghen.
Ừ. Tôi cũng thế.
Thậm chí tôi nghĩ là tôi ghen nhiều.
Chỉ là tôi (vẫn) đủ bình tĩnh để ghen một cách thông minh nhất có thể.
Có những điều tôi biết nhưng tôi không nói. Và cũng không cần nói.
Chỉ là một chút gia vị thôi mà!

AC Milan 2 - 3 United / San Siro 17/02/2010

Tôi đã đợi ngày này không chỉ là một ngày hay một tháng, không chỉ là một hay hai năm.
Tôi đã đợi ngày này không chỉ bằng những con số liệt kê thời gian.
Tôi chờ đợi bằng cả tình yêu, sự khát khao, lòng kiên nhẫn và tính hiếu thắng.
Điều tôi chờ đợi đã đến.
United của tôi đã vượt qua AC Milan, kẻ từng ngáng đường và không ít lần để lại cho chúng tôi những vết thương nhức nhối trong một trận đấu mà bởi vì chúng tôi không phải là những kẻ làm chủ hoàn toàn, không nắm chiến thắng ngay từ khi đặt gót giày vào sân cỏ, nên càng trở nên hấp dẫn và đáng tự hào.
Không ai xem những phút đầu của trận đấu mà nghĩ rằng United sẽ chiến thắng. Thua 1 bàn, hoặc là hoà cũng đủ để hi vọng.
Vật cản trên những ngả đường dẫn đến khung thành của Ed lúc ấy dường như đều quá mong manh. Mọi thứ trong khoảnh khắc bị ngợp trong những bước chân của đội quân già và bị nhấn chìm khi Ronaldinho ghi bàn mở tỷ số phút thứ 3.
Phút thứ 3.
Đã lâu rồi tôi mới tìm lại được cảm giác yêu thương nặng nề ấy, khi United bị dẫn bàn. Cảm giác của một đứa trẻ quen được nuông chiều bỗng bị vứt ra ngã tư và bơ vơ chỉ có thể giương mắt nhìn.
Thật mừng vì nó đã quay lại. Và cũng thật mừng rằng một trong những ước mơ của tôi đã trở thành hiện thực cũng cùng lúc khi tôi tìm lại được niềm cảm hứng với đội bóng của mình.
Manchester United đã thắng AC Milan với tỷ số 3 - 2 trên sân San Siro trong vòng 16 đội Champions League mùa giải 2009 - 2010, một cách quả cảm.
Con đường vào vòng 8 đội đang rộng mở hơn lúc nào hết.
---
Con người.
Về một khía cạnh nào đó, như hình thức, quan điểm hay phong cách sống đều có thể thay đổi qua thời gian.
Sẽ là một nỗi buồn thầm lặng với Becks, với chúng tôi.
Sẽ là chút tiếc nuối khi tôi không còn nhìn thấy Pirlo ở CL.
Sẽ là một ai đó khác, rất có thể sẽ tiếp chúng tôi trong trận Chung Kết.
Sau mỗi chiến thắng, dẫu là niềm vui, là nụ cười, nhưng vẫn có một dấu lặng. Dành cho những người tôi yêu thương.
---
Ngồi và nhìn từng gương mặt.
Ví dụ nhé.
Tôi đã rất bực mình với Nani, với những đường chuyền hết sức xyz của cậu chàng trong trận đấu này.
Tôi đặt rất nhiều hi vọng vào Evans. Tôi nghĩ cậu ấy sẽ kế tục xứng đáng những trung vệ xuất sắc hiện nay của United.
Park Ji Sung, thường tôi chỉ gọi là "Park" thôi. "Park đang có bóng.", "Park chuyền cho Roo"... Khi đồng đội chuyền hỏng bóng cho mình, Park lắc nhẹ đầu, gương mặt bình thản và quay đầu chạy ngược lại.
Rooney. Tôi gọi của "Wayne" và "Rooney". Gọi là "Béo ngố". Tôi phản đối câu nói của BLV rằng anh "sở hữu một thân hình nặng nề". Tôi bảo Roo "Cân đối, thon thả và có khuôn mặt hết sức dễ thương!":)). Khi đồng đội chuyền hỏng bóng cho mình thì Roo vung tay lên trời, gào lên một câu và ra chiều cáu kỉnh. Roo nóng nảy nhưng nhiệt huyết. Kẻ sẵn sàng đem máu mình ra để cống hiến, để chứng minh. Tôi không thể đòi hỏi tình yêu và sự chung thuỷ nào hơn thứ mà Roo đã dành cho United.
Khi Rio phạm lỗi. Tôi nghĩ: "Với bóng đá Anh, không láu cá 1 chút không sống nổi".
Khi có ai đó đốn giò Fletcher, tôi lẩm bẩm: "Trọng tài ơi, nó giết cầu thủ đội em!"
Và tôi rất hiếm khi "chửi thề" bằng tiếng trừ lúc quá tức giận hay thất vọng. Nhưng trong đầu tôi có xuất hiện mấy chữ như "MK!", "Chém chết nó đi cho xong",...
Tôi gọi Rafael là "thằng bé".
Tôi tin Van der Sar như tin đôi mắt mình vậy. (Tất nhiên mắt tôi cũng có lúc nhìn nhầm!)
---
Tất cả mọi người, cũng như tôi, khi yêu thương một đội bóng thì cũng có nuông chiều đối với những lỗi lầm của họ một chút, hài hước hơn với những trò tinh quái của họ và đôi khi còn thoả mãn vì họ hạ đối thủ một cách không thương tiếc.
Nhưng cũng không phải ai cũng được như tôi, trung thành, chai lỳ và biết mình là ai trên đời.
Với United, tôi không nhìn rác ra hoa. Với tôi, thế là đủ.
Tôi yêu United. Chẳng chút vướng bận và tính toán, chẳng chút lợi ích và suy tư.
Nên tôi nghĩ, sẽ thật buồn làm sao nếu sau này tôi phải gắn bát cơm của mình với tình yêu mà tôi đã nuôi dưỡng và tôn thờ suốt gần 1 thập kỷ này!?
:)
That was that!
---

Tri Kỷ!

Hoa Sưa nở rồi.
Hoa Sưa nở trên Nguyễn Khánh Toàn, trên Hoàng Hoa Thám.
Hoa Sưa nở khi trời còn chưa có cơn mưa phùn nhỏ, khi sắc lá còn chưa thực xanh non.
Hoa Sưa nở bởi vì nắng ấm, hoặc bởi vì thấu hiểu nỗi mong nhớ của con người.

Người gặp hoa Sưa như gặp lại cố nhân.
Gặp lại người tri kỷ đã xa nhau từ lâu lắm.
Khi gặp lại, tôi mới nhận ra rằng mình mong đợi người bạn này đã lâu và đã ngóng trông đến thế nào!
:)
Là thế đấy!
Mùa Sưa đã về!
----