Hướng về Hà Nội



Hà Nội.

Mùa Thu về rồi đấy. 

Hoa sữa nở đầy những góc phố. 

Đã quên đi cảm giác cô đơn của những ngày nào. 

Vậy mà nghe bài hát ấy, tôi vẫn rơi nước mắt. "Hướng về Hà Nội".

Thành phố, mà vì nơi ấy, tôi sẵn sàng bỏ lại mọi thứ phía sau. Có thể đó là cái khao khát nồng nàn thời thơ trẻ, rũ bỏ những sợi dây mà chạy theo điều mình si mê. Có thể đó là ước muốn được ngừng lại, nơi thời gian đang trôi rất chậm và bớt ồn ào. Những rêu phong mang người ta trở lại. Những kỷ niệm khắc sâu mọi con đường. Có thể, đó là tình yêu. 

Thật khó để nói về những cảm xúc dành cho Hà Nội. Chỉ biết, nó rõ ràng nhất mỗi khi Thu về. Những khi cái lạnh se sắt bắt đầu lẩn quẩn trên phố. 

Hà Nội có lẽ là một người con gái, cô gái mang đầy mong nhớ, ngóng trông, đứng lặng dưới những chiếc lá màu vàng và gió. Cô gái đã chờ đợi từ lịch sử, từ hiện tại, từ những lặng lẽ của tương lai. 

Những người chưa từng đến, có thể cảm động, nhưng không bao giờ hiểu rõ, tại sao nhiều người lại yêu Hà Nội đến thế. Nó không phải là sự giàu sang và hào nhoáng. Cũng không phải cái đẹp lung linh đến huyễn hảo.

Dường như, nó chỉ là những khoảng lặng và sự cũ kỹ. 

...

Con của mẹ!

Vậy là con sẽ sinh ra và lớn lên ở Hà Nội. 

Nơi cha con và mẹ đã gặp nhau. Ở cái góc phố bé xíu có giàn hoa giấy và những chùm hoa vàng mẹ không biết tên rủ xuống. Nếu 1 ngày con tò mò, địa chỉ của nó là Ngõ 9, phố Đào Tấn, gần góc cổng trường Tiểu học Thủ Lệ, nơi một dãy nhà tập thể cũ kỹ rất phổ biến ở thành phố này còn lại từ khoảng thời bao cấp. Có thể sau này con lớn lên, nơi ấy đã bị phá hủy để xây mới hoặc thay đổi nhiều thứ không chừng, nên sau này khi có dịp, bố mẹ nhất định sẽ ghi lại những hình ảnh của góc vuông buồn cười đó. 

Cũng là nơi mà cha con và mẹ đã yêu nhau. Tình yêu đến nhanh vèo vèo, chẳng còn nghĩ gì sau lần gặp gỡ đầu tiên. Tất nhiên, tình yêu nào mà chẳng có lúc khó khăn, trục trặc, có những vấn đề từ quá khứ, từ hiện tại hay tương lai... làm ảnh hưởng. Nhưng bố và mẹ đã yêu nhau mà không phải nghĩ ngợi quá nhiều. Sau này cưới nhau cũng không phải nghĩ ngợi quá nhiều. Và cho đến giờ, gần 5 năm sau đám cưới, bố và mẹ có con, vẫn lo lắng đến ngày con ra đời sẽ ra sao, sẽ thế nào...

Con đừng buồn khi biết rằng bố và mẹ không phải không cảm thấy tiếc nuối khi chuẩn bị chấm dứt "cuộc sống của 2 người" để đón con. Thực sự những năm đã qua, mẹ đã cảm thấy rất hạnh phúc, mọi thứ tuyệt vời và không lúc nào cảm thấy trống trải khi căn nhà chỉ có 2 người con ạ. Bố mẹ đi nhiều nơi, làm mọi thứ mình muốn với nhau. Bố mẹ thực sự hợp nhau nhiều lắm. Đến giờ mẹ vẫn không thể ngủ ngon mà không thấy thiếu vắng, khó chịu mỗi khi đi ngủ mà không nắm tay bố. Mẹ mừng vì con sẽ sinh ra trong hạnh phúc và tình yêu ấy. Mẹ cũng mừng vì con sẽ sinh ra trong cuộc sống đủ đầy và an toàn, nơi thành phố có đủ những hi vọng và điều kiện để sau này con có thể vươn cánh bay xa. 

Bố mẹ đã quen với cuộc sống của 2 người. Sau này con ra đời, sẽ quen với cuộc sống của 3 người, có thể sau này sẽ là của 4, của 5 người chẳng hạn... Để rồi khi con (hoặc các con) lớn lên và tung cánh bay theo chí hướng của mình, bố mẹ lại quay lại với cuộc sống của 2 người nhưng rồi khi ấy là trống hoác con ạ. 

Lần đầu làm cha làm mẹ, cả bố mẹ đều lo lắng, rồi cuộc sống sau này sẽ như thế nào. Mẹ cũng không rõ, những cảm xúc ấy mẹ vẫn chưa có. Có lẽ nó sẽ đến vào ngày con sinh ra. Là một bến bờ hạnh phúc mới. Nó níu giữ mọi bước chân, kể cả những người phiêu du và hoang tàng nhất. Mẹ đã nhìn thấy điều đó nhiều rồi!:)

Rồi sau này, dẫu con đi đâu, với ai, đến tận phương trời nào... Hẳn bố con và mẹ vẫn ở đây. Hà Nội này. Cũng ngóng trông, đợi chờ, với yêu thương và hi vọng như Hà Nội.

Cũng có thể con sẽ gặp được cô gái của đời mình nơi những phố phường ấy, những góc vuông buồn cười, những bóng cây lá gió... 

Rồi mẹ vẫn sẽ ngày ngày cầu mong cho con, một cuộc sống có những vấp ngã, có những vết thương, có những yếu đuối và đau khổ, nhưng sẽ là một cuộc đời hạnh phúc và nhiều hi vọng. Con đừng sợ những đau thương phía trước, hãy an tâm và dũng cảm lên! Bởi nó sẽ làm hạnh phúc của con tròn đầy. 

Vững vàng lên và khỏe mạnh con nhé, đứa trẻ vẫn ngày ngày đạp bùm bụp vào bụng mẹ!:D

Silence



Gần đây tôi cảm thấy chán ngán sự ồn ã, ẩm nhớt của Facebook. Cảm giác ấy hẳn có từ lâu. Chán ghét gần đây lên đến đỉnh điểm.

Cũng có thể chỉ là sự khác nhau về quan điểm, cách sống và cách thể hiện. 

Không biết từ bao giờ tôi trở thành kiểu người cố gắng giữ đầu óc mình đơn giản hết mức có thể. Sống, khóc, cười... theo cảm xúc (hoặc là theo cảm xúc một cách tích cực nhất có thể). Những chuyện riêng tư, gia đình, công việc, bản thân, cố gắng giữ lại cho mình nhiều hơn là phơi bày như một tấm thân truồng trên Facebook. 

Người ta ca ngợi bản thân, khoe khoang những gì mình có, sến súa hay bi lụy... Thật khiến người khác mệt mỏi. 

Cũng có thể họ có cái để khoe, còn tôi chẳng có gì cả!:D

Blog của tôi giống như một cánh đồng gió, người ta tình cờ đến, tình cờ đi, có lẽ chẳng ai lưu lại, chẳng ai cố ý quay lại vài lần... Thế nên những cảm xúc, những câu chuyện của tôi sẽ chỉ như một tiếng lá rớt lại trong ký ức của họ, hoặc chẳng còn gì... Chỉ là những dòng chữ, không ai biết là ai, không ai biết từ đâu, bao giờ, bao lâu hay đến khi nào... Thế nên họ có thể mang chút đồng cảm và mỉm cười. Thế nên tôi nhẹ nhàng và tự do trong thế giới của tôi.

Ngày xưa, tôi từng nhận ra 1 điều, thật dễ dàng để bộc lộ cảm xúc thật và tiết lộ những bí mật với một vài người lạ, những người tôi chưa từng gặp, có 1 chút hiểu biết và tin tưởng rồi cuối cùng cũng hiếm khi xuất hiện lại trong đời. Nhiều người tôi còn chẳng biết tên. Nhiều người trở thành một kiểu bạn kỳ lạ, Tết nhất hay sinh nhật tôi vẫn nhắn tin chúc mừng, kể lể vài chuyện riêng tư của bản thân, cho nhau vài lời khuyên từ những miền đất xa xôi tít tắp, đến giờ tôi vẫn lưu số theo kiểu "Một người bạn ở XYZ" và chẳng bao giờ có ý định hỏi tên cả. Không biết gì về nhau có thể khiến người ta yên tâm về nhau hơn và cũng bớt gánh nặng hơn.

Thế nên thật thoải mái khi tôi không phải quan tâm họ là ai, có hay không - những người lướt qua blog của tôi, có dừng chân đôi chút, biết được những điều mà với những người xung quanh tôi chẳng mấy khi thốt lời... Tôi chỉ là mình. 1 blog ở chế độ public, hở hang nhưng đâm ra vẫn thật riêng tư, khiến tôi có cảm giác chia sẻ nhưng vẫn luôn giữ được tự do của mình. (Dù có 1 người béo ú mà tôi biết vẫn thỉnh thoảng vào ngó xem vợ hắn viết lách cái quỷ gì, không rõ gần đây còn thói quen đó không nữa!^^ Hế lô!:D)

Tôi thích nơi này. Thực sự thích!:D

Rồi sẽ ổn thôi.


Những ngày này thật muốn trốn đi mà ngủ vùi. Chỉ muốn quên hết.

Những đêm trắng để rồi trằn trọc chạy vào giấc ngủ để rồi hứng chịu đủ những giấc mơ không lành lặn. Những cơn buồn nôn và cảm giác nóng rát trong dạ dày. Những suy nghĩ bế tắc. Tôi kiệt quệ. 

Tôi cố nuốt những bữa ăn vì đứa trẻ của tôi. Mặt trời của tôi. Niềm hi vọng sống của tôi. 

Mẹ sẽ dắt con đi qua những bí mật của cuộc đời. Mẹ sẽ bảo vệ con khỏi những tổn thương đó. Chỉ ước gì nỗi cô đơn của mẹ không truyền đến tim con. 

Đêm qua không ngủ được. Lần đầu tiên mẹ cảm nhận được cử động của con. Một cử động rõ ràng. Con chạm vào mẹ. Một cử động mà mẹ có thể tin tưởng và hoàn toàn phân biệt với những cảm giác mơ hồ trước đây. 

Ngày hôm qua, mẹ thực sự cảm nhận rất rõ sự tự do mà mẹ đã để lại. Giờ đây là hàng trăm hàng nghìn sợi dây treo mẹ lên lơ lửng và chỉ cần 1 phút gục ngã, mẹ sẽ để cuộc đời này dễ dàng điều khiển như một con rối. Mẹ sẽ không. Nhất định sẽ không.

Mẹ sẽ không đánh đổi lấy tự do và khí trời ngày ấy, không đánh đổi lấy con. Có lẽ sau này nhiều lúc con sẽ trách mẹ nghiêm khắc với con. Mẹ không phải người phụ nữ mềm yếu và nhu nhược, không phải kiểu người sẽ đem đến cho con mọi thứ con muốn, làm theo mọi điều con mong. Chỉ là, mẹ sẽ cố gắng dành cho con những thứ con cần. Để con đứng trên đôi chân của con, con sẽ lớn lên, con sẽ trường thành, dũng cảm đối mặt và chịu trách nhiệm, sẵn sàng thành công và thất bại, vượt qua những tổn thương và sống lạc quan, yêu đời. Mẹ sẽ cố gắng làm những điều có thể. Phần còn lại, mẹ dành cho con. Vì cuộc đời là của con, không phải là của ai khác. Nên sẽ không có người khác cố gắng thay con đâu.

Níu giữ, buông bỏ... Người ta cứ phải chọn lựa trong cuộc đời. Mẹ chọn tin tưởng. Cũng chọn tha thứ. Là cách dễ nhất, cũng là cách khó nhất. 

Dẫu gì cũng chỉ là chuyện không đâu từ hàng nghìn năm trước, phải không con?

Nhưng mà con biết đấy, có nhiều thứ người ta chỉ có thể làm 1 lần trong đời.

:)

Xa


Đêm trắng. 

Đêm trắng là hàng trăm suy nghĩ tiêu cực. Nghĩ ra cả những điều chưa bao giờ nghĩ. Nghĩ tới cả những điều chưa bao giờ muốn nghĩ.

Những thay đổi trong cuộc sống khiến tôi hoang mang. Chờ đợi, nhưng có quá nhiều bất an và hoang mang. Đã lâu rồi, là cảm giác không an toàn này, là cảm giác chơi vơi này.

Quyết định để Mi đi. Đứa con yên ấm, ngoan ngoãn và đầy tình cảm của tôi, sau gần 2 năm gắn bó. Gần đến lúc con bé phải đi, cứ nghĩ đến lúc nó hư, mắng nó, đánh để dạy nó thôi, vậy mà nước mắt cứ trào ra không sao ngăn nổi. 

Mi.

Đứa trẻ đã cuống cuồng chạy quanh khi nghĩ tôi bị đau và gặp nguy hiểm. Đứa trẻ nghe tôi gọi tên lập tức quay lại và kêu lên trả lời. Đứa trẻ khi tôi nói chuyện thì nói "ư" với tôi như hiểu hết những gì tôi nói. Đứa trẻ mà tôi dành cho biết bao yêu thương, lo lắng, bỏ cả công việc lo thuốc thang khi ốm, chứng kiến biết bao lần đầu tiên... Lần đầu tiên leo cầu thang, lần đầu tiên ăn hạt... Con bé không biết mình sắp phải xa gia đình. Chỉ vô tư meo meo đòi ăn. Giờ thì chiều được bao nhiêu thì chiều hết, thương được bao nhiêu thì thương hết, chẳng thể nào là đủ, chẳng thể nào nguôi đi cảm giác có lỗi. Dẫu là đưa con đến nơi yên ấm, dẫu là vì không thể lựa chọn. Rồi sau này tôi sẽ không nuôi một con vật nào nữa. Cảm giác chia xa này bóp nghẹt tim tôi, giết chết niềm vui của tôi và khiến tôi chỉ muốn điên lên. 

Hẳn rồi. Sẽ nguôi ngoai thôi. Sẽ.

Con người tôi. Dường như chẳng bao giờ có những bí mật. Bản thân cuộc sống của tôi giống như trang sách mở. Tôi sống bằng những gì tôi có. Tôi thành thật, ít ra với bản thân mình. Bạn có thể hiểu hoặc không hiểu những gì tôi viết. Có thể đó chỉ là do sự khác nhau về suy nghĩ và lối sống. Ngoài ra, tôi không phải kiểu người "thần bí", "khó hiểu" hay "có điều gì cần giấu kỹ".

Những bí mật khiến tôi thấy bất an. Cái gọi là "khoảng trời riêng" khiến tôi buông xuôi niềm tin. Thế nên những điều đó, tôi không có. Tôi thấy ghét nó. 

Có phải như thế người sẽ thiệt thòi chính là tôi không nhỉ?

Nếu tôi không có một đường lùi. Nếu tôi để cho người khác hiểu quá rõ về bản thân mình. Là trao cho họ công cụ, phương thức để làm tôi tổn thương nhiều và sâu sắc nhất?

Có lẽ.

Nhưng tôi vẫn cứ là tôi như thế. Không biết cách và cũng cảm thấy quá mệt mỏi để thay đổi trái tim mình.

Những thay đổi đã đến gần trước mắt khiến tôi bất an và lo lắng. 

Có thể chỉ là viển vông. 

Nhưng cuộc đời mà, ai nói trước được điều gì.