Mèo ngắm hoa Sưa!:)
























Hà Nội của tôi những mùa Sưa yêu dấu!



Khoảnh khắc hạnh phúc.

Tôi trở lại là tôi, khi nhìn thấy màu hoa sưa trắng xóa trên nền xanh non dấu yêu nơi góc phố.

Mùa hoa Sưa đã đến từ lâu lắm, trước khi tôi nhớ ra, trước khi tôi kịp trở về. Dẫu sao thì cũng không quá muộn. Hoa còn đợi tôi. Vẫn nở trắng xóa và dịu dàng thơm ngát sau cơn mưa nhỏ đêm qua. Vẫn ùa đến bên tôi khi gió.

Tôi đã ngồi xuống góc phố ấy và giấc mơ ngủ quên ngày xưa lại trở lại. À, thì ra tôi cũng có ngày này. Ngày thấy hạnh phúc như xoay tròn quanh mình khi những cơn gió ùa tới mang theo lá và hoa. Hoa trắng đã rơi xuống tóc, rơi xuống vai áo, đã ùa vào tay tôi. Và tôi có người tôi yêu ở bên.

Những khoảng khắc lãng mạn, tình yêu và nhớ thương day dứt dường như đã bị cuộc sống nhấn chìm, dường như tôi đã quên mất để nâng niu, lại trở về trong mùa hoa Sưa. Ừ, về lại rồi.

Bạn sẽ chẳng thể quên được nếu đã từng đứng dưới những tán cây xanh ngắt, ngắm những chùm xoa trắng mê mỏi để rồi khi một cơn gió ào tới thổi tung đám lá, và loài hoa trắng ấy ngập đầy trong mắt. Sẽ chẳng thể quên được cảm giác hạnh phúc ấy, cái phút giây đáng sống, đáng hít thở và đáng yêu thương ấy!

Chẳng ai quên được Hà Nội, dù người ta vẫn đến và đi.

Như cỏ


Người ấy như là cỏ phải không?
Một loài cỏ thơ ngây, hiền dịu. Hẳn không ít bão giông nhưng cuối cùng cũng như bờ cỏ mát lành. Êm ái, hiền hòa. Với một lòng tin trọn vẹn và thành thật. 

Tôi nhìn tấm ảnh và đã chợt nghĩ về "tình yêu". Thứ cao đẹp nhất mà một người con trai và một người con gái dành cho nhau. Hôm nay tôi gặp lại điều đó trong bộ phim hẳn sẽ có cái kết thúc dang dở mà tôi đang xem...   

Khao khát gần bên là yêu. Từ bỏ cũng là yêu.

Tình yêu là thứ có thể khiến con người ta tàn lụi. Và cũng là thứ có thể nâng người ta khỏi tro tàn đó. Người ta hạnh phúc nhất là khi học được cách quên lãng. Dẫu cho là quên mất những điều dịu dàng. Dẫu cho là không còn một chiều mưa cô đơn ngồi nhớ. 

Hẳn vậy. Cuộc sống là một chuyến đi dài. 

Có người thì ấm áp, có người thì bơ vơ. Tôi đã luôn nghĩ rằng cuối cùng ai cũng có 1 cái đích trong đời. Họ đều có cơ hội tìm được 1 điều gì đó có ý nghĩa, trước khi chết. 

Hôm nay tôi ngơ ngác trước cuộc đời. Thử thách đầu tiên như một cú đấm vào niềm tin của tôi. Vì sao người với người không thể mỉm cười mà sống với nhau? Vì sau cứ phải là ganh ghét, tị hiềm, cam chịu... Chẳng lẽ mỉm cười, sống cho là người tử tế, nói những câu nói nhẹ nhàng, dùng những từ thuần Việt, có trong từ điển, lại là điều khó khăn lắm hay sao?

Dẫu sao thì, tôi cũng sẽ vượt qua. Tôi đang đứng nhìn những gì mình đang có, và hình dung ra những điều tôi sắp có. Sẽ còn nhiều gian nan lắm. Nhưng đây là con đường tôi đã chọn và sẽ đi. 

Một con đường không bình yên, thanh thản chút nào!

Những ngày mùa Đông

Hồn nhiên...

Dường như những ngày mùa Đông đang dần gõ cửa.

Là khi hương hoa sữa bắt đầu phai nhạt, những cơn mưa đầu mùa mang đi cái nắng và gió bắt đầu trở dậy trên những con phố đêm. 

Mùa Đông là thế. Bắt đầu là sự trở về của Nguyên trong một ngày nắng lạnh. Bắt đầu là chiếc khăn...

Cuộc sống của tôi thay đổi nhiều trong chỉ đôi ba tuần lễ. Những quyết định đưa tôi đi, có nuối tiếc nhưng chưa bao giờ ngoảnh lại. Chỉ biết cảm ơn những ngày tháng đó, những con người đó... 

Tôi có ghé qua. 

Sự vắng lặng mang lại cảm giác hụt hẫng nhưng đến với những linh cảm tốt. Về cuộc sống yên bình, về ngã rẽ. "Suy luận" như là một bản năng trong tôi. Thứ bản năng hiếm khi sai hoàn toàn, nhiều khi đúng hoàn toàn. Cũng tốt. Người ta được hình thành nên bởi quá khứ. Nhưng không thể ôm mãi quá khứ mà sống.

"Hà Nội". Tôi đi về trên những con đường nhiều hơn. Giờ đây tôi làm chủ thời gian, cảm xúc và công việc của mình. Tôi đặt vào dự án của riêng mình nhiều tâm huyết và hi vọng. Cũng như đánh đổi nhiều. Tôi tin nó sẽ thành công. 

Cảm giác này, có lẽ là tự do. Tự do đứng trước ngưỡng cửa của thất bại và thành công. Tôi đã lựa chọn và sẽ không hối tiếc.

Bạn thân mến. Khi bạn đọc những dòng này, có thể là bạn tình cờ ghé ngang qua cửa nhà tôi. Có một điều mà gần đây tôi nhớ lại và tự hỏi. Điều mà tôi đã nghĩ rất nhiều lần khi đọc 1 cuốn sách. Và chính tác giả cuốn sách đó đã từng hỏi tôi.

"Bạn có tin vào điều kỳ diệu không?"