Như cỏ


Người ấy như là cỏ phải không?
Một loài cỏ thơ ngây, hiền dịu. Hẳn không ít bão giông nhưng cuối cùng cũng như bờ cỏ mát lành. Êm ái, hiền hòa. Với một lòng tin trọn vẹn và thành thật. 

Tôi nhìn tấm ảnh và đã chợt nghĩ về "tình yêu". Thứ cao đẹp nhất mà một người con trai và một người con gái dành cho nhau. Hôm nay tôi gặp lại điều đó trong bộ phim hẳn sẽ có cái kết thúc dang dở mà tôi đang xem...   

Khao khát gần bên là yêu. Từ bỏ cũng là yêu.

Tình yêu là thứ có thể khiến con người ta tàn lụi. Và cũng là thứ có thể nâng người ta khỏi tro tàn đó. Người ta hạnh phúc nhất là khi học được cách quên lãng. Dẫu cho là quên mất những điều dịu dàng. Dẫu cho là không còn một chiều mưa cô đơn ngồi nhớ. 

Hẳn vậy. Cuộc sống là một chuyến đi dài. 

Có người thì ấm áp, có người thì bơ vơ. Tôi đã luôn nghĩ rằng cuối cùng ai cũng có 1 cái đích trong đời. Họ đều có cơ hội tìm được 1 điều gì đó có ý nghĩa, trước khi chết. 

Hôm nay tôi ngơ ngác trước cuộc đời. Thử thách đầu tiên như một cú đấm vào niềm tin của tôi. Vì sao người với người không thể mỉm cười mà sống với nhau? Vì sau cứ phải là ganh ghét, tị hiềm, cam chịu... Chẳng lẽ mỉm cười, sống cho là người tử tế, nói những câu nói nhẹ nhàng, dùng những từ thuần Việt, có trong từ điển, lại là điều khó khăn lắm hay sao?

Dẫu sao thì, tôi cũng sẽ vượt qua. Tôi đang đứng nhìn những gì mình đang có, và hình dung ra những điều tôi sắp có. Sẽ còn nhiều gian nan lắm. Nhưng đây là con đường tôi đã chọn và sẽ đi. 

Một con đường không bình yên, thanh thản chút nào!

Những ngày mùa Đông

Hồn nhiên...

Dường như những ngày mùa Đông đang dần gõ cửa.

Là khi hương hoa sữa bắt đầu phai nhạt, những cơn mưa đầu mùa mang đi cái nắng và gió bắt đầu trở dậy trên những con phố đêm. 

Mùa Đông là thế. Bắt đầu là sự trở về của Nguyên trong một ngày nắng lạnh. Bắt đầu là chiếc khăn...

Cuộc sống của tôi thay đổi nhiều trong chỉ đôi ba tuần lễ. Những quyết định đưa tôi đi, có nuối tiếc nhưng chưa bao giờ ngoảnh lại. Chỉ biết cảm ơn những ngày tháng đó, những con người đó... 

Tôi có ghé qua. 

Sự vắng lặng mang lại cảm giác hụt hẫng nhưng đến với những linh cảm tốt. Về cuộc sống yên bình, về ngã rẽ. "Suy luận" như là một bản năng trong tôi. Thứ bản năng hiếm khi sai hoàn toàn, nhiều khi đúng hoàn toàn. Cũng tốt. Người ta được hình thành nên bởi quá khứ. Nhưng không thể ôm mãi quá khứ mà sống.

"Hà Nội". Tôi đi về trên những con đường nhiều hơn. Giờ đây tôi làm chủ thời gian, cảm xúc và công việc của mình. Tôi đặt vào dự án của riêng mình nhiều tâm huyết và hi vọng. Cũng như đánh đổi nhiều. Tôi tin nó sẽ thành công. 

Cảm giác này, có lẽ là tự do. Tự do đứng trước ngưỡng cửa của thất bại và thành công. Tôi đã lựa chọn và sẽ không hối tiếc.

Bạn thân mến. Khi bạn đọc những dòng này, có thể là bạn tình cờ ghé ngang qua cửa nhà tôi. Có một điều mà gần đây tôi nhớ lại và tự hỏi. Điều mà tôi đã nghĩ rất nhiều lần khi đọc 1 cuốn sách. Và chính tác giả cuốn sách đó đã từng hỏi tôi.

"Bạn có tin vào điều kỳ diệu không?"

Hà Nội của tôi - những mùa Thu yêu dấu...


Com.: Hoàng Dương
Singer: Lan Anh


Cứ như là tôi đã quên mất mùa Thu. 

Vậy mà hôm qua cơn gió lạnh đầu tiên tràn về Hà Nội lại gọi nhắc lại tất cả. 

Có lẽ giờ này, Nguyên đang ở đâu đó ngoài kia, giữa những lá, gió và áo len mỏng. Nguyên giữ lại cho tôi những điều tôi đánh mất, những điều tôi không thể, những tự do và vô tư của một trái tim không bao giờ lớn, cũng không quên điều gì...

Hôm qua tôi ngồi với gia đình bạn thân. Tự dưng ngồi nhẩm tính, rồi giật mình vì những con số. Tôi và cô bạn của mình đã biết nhau 18 năm và chơi thân với nhau 13 năm rồi. 2 năm nữa là kỷ niệm 15 năm chơi thân, 20 năm quen biết. Tính ra cũng được 1/3 đời người bên nhau... Có lẽ đó là số phận. Số phận tách chúng tôi ra rất nhiều lần để rồi cuối cùng vẫn quay trở lại và ở bên nhau trong những bước ngoặt của cuộc sống. Điều đó thực sự mang nhiều ý nghĩa lắm. "Tình yêu có thể mất đi nhưng tình bạn không bao giờ chết".

Về bài hát.

Hôm nay tôi phân vân lắm giữa "Hướng về Hà Nội" hay là "Thư Hà Nội".

"Thư Hà Nội", với tôi là những cảm xúc không thể nào đặt tên được. Cũng không thể nào quên được. Những giai điệu ấy, ca từ ấy, hình ảnh ấy... khiến tôi nhớ mà không biết nhớ ai, rơi nước mắt cũng chẳng hiểu vì sao. 

Vậy nên hôm nay, tôi nghe Hướng về Hà Nội. Giăng mắc đầy cái lạnh của cơn gió đầu tiên, hương hoa sữa đầu tiên. Nỗi nhớ, ly biệt, hi vọng và những hình ảnh chỉ còn trong ký ức. 

Mùa Thu của tôi vậy là cũng trở lại. 

Còn tầm 1 tháng nữa, tôi sẽ chuyển đến một văn phòng mới. Thật lạ là tôi đã sống ở công ty này hơn 2 năm rồi. Nơi đầu tiên và cho đến giờ tôi vẫn làm việc. Có thật nhiều thay đổi. Không biết sau này sẽ ra sao, nhưng tôi sẽ không bao giờ quên những con người này, quên cái cảm xúc thật ấm áp và vui vẻ khi được làm việc cùng họ.  Chúng tôi sẽ đến một nơi có nhiều cửa sổ và cây hơn!:D

Tôi có 1 chiếc khăn kẻ xen lần màu trắng, đen, ghi và những sợi đỏ. Chiếc khăn lạnh lùng. Thực sự nó gợi cho tôi cảm giác lạnh lùng. Hôm nay tôi quàng nó. 

Tôi muốn trang trí bức tường của ngôi nhà sắp tới của mình - một cái cây. Gia đình nhỏ của tôi sẽ ngồi dưới tán cây xanh rờn ấy và gió mùa sẽ se sắt thổi phía ngoài cửa kính. Căn nhà nhỏ của tôi sẽ là một tổ ấm bé nhỏ, ấm áp và nhiều tiếng cười, phải không? Mỗi sáng thức dậy, tôi sẽ ra ban công và mỉm cười. Có thể tôi sẽ trồng vài chậu cây, một loài dây leo ra hoa màu vàng nữa chứ. 

.....
Bạn vẫn hạnh phúc chứ, bạn thương mến!? 

Hẳn rồi...!

Let me free!


Thật dễ chịu khi biết trong cuộc sống này có một ai đó thực sự mong mình hạnh phúc.

Tôi đã luôn cầu mong cho những người tôi yêu thương như thế. Tôi nghĩ rằng đó đơn giản chỉ là một ước nguyện. Cho đến một ngày tôi nhận ra niềm vui  khi tôi nhận được một ước nguyện như thế, và tôi nhận ra giá trị của nó. Họ sẽ vui như thế nào khi biết rằng tôi vẫn luôn dõi theo và mong họ được bình yên?

Có lẽ đó sẽ là những cảm giác khác nhau tùy vào vị thế của tôi dưới cái nhìn của họ. Có thể là niềm vui, cũng có thể là nỗi buồn, có thể là cảm giác yên bình giống như tôi lúc này, cũng có thể đó là sự chán ghét. Nhưng dường như điều đó là tất nhiên ở hầu hết mọi người: Cho đi những yêu thương một cách vô điều kiện.

Gần đây tôi có đọc lại những dòng viết cũ về con gấu và cánh đồng xanh. Gọi lại rất nhiều cảm xúc đẹp. Hoang dã, dại khờ và trong veo. Điều tuyệt vời đó - đôi khi tôi đã quên mất. 

Bây giờ đã vào đầu tháng 9.

Tôi đã gặp mùi hoa sữa từ lâu.

Hôm nay tôi muốn ghi lại cảm xúc này, để sau này lỡ có quên, nếu đọc lại thì nó sẽ trở lại với tôi.

Cảm giác xúc động đến không thể tin nổi khi chúng tôi đứng cạnh vợ chồng cô bạn thân dưới mái hiên, trời mưa như trút nước với những đồ đạc nặng trĩu. Tôi đã nhìn con đường trước mắt, mưa ướt ánh đèn, những bóng người vụt qua vội vã. Lần đầu tiên trong đời tôi thực sự cảm nhận được những giá trị mà trước đó dường như quá dễ dàng có được nên tôi không nhận ra. Tôi sẽ nhớ mãi ngày ấy, những cảm xúc ấy, những con người ấy. Tôi đã có những ngày như thế, những ngày khiến cái nhìn của tôi vào cuộc đời này thay đổi. Thay đổi rất nhiều!

Tháng 9 mùa Thu, lá rơi vàng chưa nhỉ?

Cuộc sống có nhiều cám dỗ và tôi cũng chỉ là 1 con người. Có thể tôi sẽ bị trôi tuột đi. Nên tôi sẽ cố ghi lại từng cảm xúc, để nếu một ngày đã lạc lối quá dài, tôi có một nơi để trở về, để tìm lại chính mình.

Trust in Me!