Gửi tặng mùa Đông

Phố mùa Đông - Lê Hiếu

Tặng cho mùa Đông đã qua....

Cơn mưa đầu tiên báo mùa Hè đang đến.

Hôm nay mưa rả rích và se sẽ lạnh... Hôm nay em đi làm muộn, làm bù, vài chục phút nữa em về, trời vẫn đang mưa....

Cây lộc vừng trước cổng công ty đã bắt đầu rủ những chùm hoa đỏ. 

Em nhớ mùa Đông, em nghe Phố mùa Đông mà Hiếu hát. Một cảm giác hoài nhớ thân quen ùa về. Có 1 lần em đã làm mới playlist của mình bằng hơn 20 bài hát và khi giật mình xem lại, 18 bài trong số đó có chữ "Mùa Đông"!

Mưa mang đến những suy nghĩ nhẹ nhàng và hơi ảm đạm buồn.

Sáng nay chạy xe tới công ty, em đã tận hưởng một cách tuyệt vời mùi Kenzo trộn lẫn với mùi ẩm lạnh của mưa và cỏ lá cùng làn không khí trong sạch. Kenzo cũng vậy, cũng mang cho em những suy nghĩ nhẹ nhàng, hơi ảm đạm buồn và một cảm giác tự do không ràng buộc. Em nhớ lại cảm giác tự do ấy. Nó khiến em sung sướng, và cũng khiến em sợ hãi vì không biết mình sẽ nương tựa vào đâu. 

Cuộc sống như một vòng quay dài, quay đều, quay đều... la la la... 

Hôm qua em làm việc trên Quán Sứ. Ngày dễ chịu nhất và em ước ngày nào cũng được như thế. 

"Lối em về rẽ qua phố chợ
Lũ thông già vẫn rì rào nhớ..."

- Cô gái ấy, cô gái trong bài hát này, cô ấy đi rồi... 
- Và tôi cũng đi rồi....

Bài hát này, giai điệu này, ca từ này, tất cả chỉ là trong ký ức, cũng giống như mùa Đông, đã xa!

Vẫn có một người gom nắng cho anh...

Mưa và Em
ST: Đào Trọng Thịnh
TH: Lan Trinh Idol
Có điểm gì tương đồng giữa nắng và mưa?

Hôm nay em đọc một bài thơ cũ từ facebook của một người bạn. Ừ, thế thôi.

Vẫn có một người gom nắng cho anh
(Sưu tập
---)
Khoanh lại một khoảng trời
Cho nắng đến một người mà em rất nhớ
Sao anh ko lặng yên trong vòm trời xanh ấy?
để thành phố bây giờ
....mưa ướt đẫm ngàn cây.

Sao anh ko gọi tên em ?
Để xác lá rơi đầy
Một chiếc lá là một lời hứa cũ
Hàng ngàn chiếc lá đã quên hay còn nhớ
Giữa muôn chiều
Sao lại chọn phía ấy để rơi ??

Phía ấy là quá khứ xa xôi
Em giữ trong tim điều bí mật chưa cùng anh nói hết
Phía ấy là hoàng hôn nơi cuối trời trong vắt
Cả gió cũng hờn ghen, nghe anh kể chuyện tình yêu...

Đã hi vọng bao nhiêu , đã thất vọng bao nhiêu
Trong khoảnh khắc Em ngỡ mình gần nhau nhất
Trái tim dối lừa anh , thú nhận điều chân thực
Em làm khỏang trống ấy mênh mông

Ừ thôi , này khoảng trời , này lời hứa viển vông
Gió cứ cuốn hết đi
Cả những điều bí mật ko còn nữa
Mùa thu lao xao kể về một chuyện tình tan vỡ
Có kẻ dại khờ
...gom nắng lại cho anh.....
-----

Đường xưa



Đã không còn đường xưa thơm nắng môi em hồng...

Hôm nay, em biên tập một tin nhắn của thính giả gửi về chương trình với ca khúc Đường Xưa. Gửi tặng cho những gì "sắp" qua...

Như một điều gì đẹp đẽ và đầy hoài nhớ ùa về. Ngày xưa, bạn thân hát cho em nghe bài hát này. "Bước trên đường về..."

Đôi khi em bắt gặp những điều em đã đánh mất trong người khác. Em chỉ đứng ngoài nhìn vào và chợt nhớ rằng mình đã quên!

Rồi anh sẽ thấy thấp thoáng bao lần tóc em buông dài....

Đẹp thật. Và cả cái cách phát âm chữ "th" của ca sỹ Lệ Thu. Em vẫn hay gặp cách phát âm đó ở những người Việt học tiếng Anh. Just like that...

Một khoảng lắng trong ngày. Em yêu những điều đó!:)
"Rồi ta đã bước chới với khi người khuất xa chân trời
Đã hấp hối trong đêm mù khơi
Đã thấy bóng tối vây từng nỗi đau xanh ngời
Xa vắng rồi những khi bên người."

Gửi tặng cho những gì đã qua.

Thực sự, đã qua rồi!:D

Những Người thật khác!


Tim anh trôi về em
Sáng tác: Quốc Bảo
Thể hiện: Lê Hiếu
Lê Hiếu luôn đưa tới tôi những cảm xúc thật tuyệt vời về cách thể hiện tình yêu giản dị, đời thường nhưng vô cùng sâu sắc với những bài hát, những ca tư và giọng hát sạch sẽ, trong trẻo của anh.

"Tôi yêu Hiếu hát nhạc của Bảo". Giống như những ca từ đó từ một xứ xở tràn ngập thứ tình yêu tận hưởng trong im lặng và chỉ dành riêng cho giọng hát của Hiếu.

"...
Dù nắng hay mưa dầm, khi tìm em, nghe em thoáng vui
- Là cơn vui kia sẽ nuôi anh dài bất tận
Đến nghe em cười, anh về nghe thêm trong giấc mơ..."




Là "Nhớ" (Châu Kỳ st) đã trở thành một điều gì đó có quá nhiều ý nghĩa trong cuộc đời tôi bằng những câu từ đơn giản và đời thường:
Nhớ by Lê Hiếu
Sáng tác: Châu Kỳ

"Mùa mới trong tim ta hay em đang dệt nắng tràn trề"

"Em đang vui hay ta đang hồi nhớ giọng cười"

"Có em ta thêm bình yên - Có ta em thêm hồn nhiên cười nói"....

Tôi luôn nghĩ rằng tình yêu trong những ca khúc mà Lê Hiếu hát là thứ tình yêu chỉ dành riêng cho một người. Người con gái đó tồn tại giống như cỏ cây, hoa lá, như nắng, như gió, như sắc màu và nắng vàng. Cô ấy mang đến niềm vui, cô ấy mang hạnh phúc đặt tất cả vào đôi bàn tay người đàn ông của mình. Mọi vui buồn, hạnh phúc và buồn khổ trôi qua trong đời cô ấy như những làn gió thoảng. Nó không dữ dội và cũng không để lại quá nhiều ám ảnh mà mang lại những nỗi nhớ da diết như người ta khát thèm cảm giác yên bình. Cô ấy yêu với một tình yêu ngây thơ, sống một cuộc đời vô tư, nhân hậu và yêu thương mọi người, cô ấy không suy nghĩ quá nhiều và biết đơn giản hóa nhiều vấn đề. Nó khiến cho cuộc sống của cô ấy và của những người xung quanh. Cô gái ấy, thật khác con người tôi, là người mà tất cả đàn ông trên thế giới muốn có. Và người đàn ông có được một người - giống như - cô ấy, là một trong những đàn ông hạnh phúc nhất thế giới này. Cô ấy là Nghi trong "Mắt Trầm", và cuối cùng người đàn ông ấy dù có vướng hồn mình vào những ám ảnh của người con gái của quá khứ, vẫn trở về yên lành trong vòng tay mềm ấy. 

Người đàn ông của tôi, hẳn nhiên không phải nằm trong số những người may mắn có được một người phụ nữ như vậy, bởi anh ấy đang có Tôi. 

"Đầu óc không có nhiều những con số, nhưng trái tim lại có quá nhiều nỗi buồn".

Những nỗi buồn của tôi đã cất cánh bay đi nhiều kể từ khi anh ấy đến. Khi ở cạnh anh ấy, tôi không đủ thời gian cho những suy tư vẩn vơ, cho ưu phiền và những vết thương đã xanh rêu. Có lẽ một phần bởi thế nên tôi ở lại. Người đàn ông của tôi, bởi anh không trói tôi lại, nên tôi không khao khát ra đi... 

Tôi vẫn nghĩ những người tôi đã gặp và có - thể - yêu trong cuộc đời này, đó hẳn phải là cuộc gặp gỡ của số phận. Số phận đã đưa nhiều người đến và đi. Có người chỉ thoáng qua trong những chán nản và tuyệt vọng kiếm tìm. Có người đi rồi hằn lại trong tim tôi những vết đau và những ám ảnh không bao giờ có thể phai mờ. Và đến giờ, chỉ có một người mang hạnh phúc ở lại bên tôi. 

Có thể tôi không mang lại cảm giác của chàng trai trong "Nhớ": "Em đang vui, hay ta đang hồi nhớ giọng cười". Có thể tiếng cười của tôi không đi vào giấc mơ của anh như tiếng cười của cô gái ấy: "Đến nghe em cười, anh về nghe thêm trong giấc mơ". Nhưng tôi là tôi. Và số phận đã đưa tôi đi về góc phố đó, để tôi tìm thấy anh và gắn đời chúng tôi lại với nhau bằng những cam kết thiêng liêng. 

Cuộc sống có quá nhiều góc cạnh để ta thưởng thức. Sẽ không có góc nhìn nào có thể trùng với góc nhìn nào, và những quả táo có vị chua, ngọt chưa bao giờ giống nhau. 

Dẫu sao, tôi đã có những chiều thật dịu dàng và bay bổng với hạnh phúc của người khác. Và "Nghi", dù cô ấy là nơi cuối cùng chàng trai ấy quay về, đã để "Nguyên" của tôi ở lại để quay về. Nhưng cô ấy xứng đáng với điều đó, và chưa bao giờ tôi bỏ rơi cô ấy trong những góc đời sống của mình! 

Bởi, tôi hiểu!
----